Em Trong Lòng Bàn Tay Anh
Chương 273: Nghĩ xem báo đáp tôi thế nào
Nhưng Ngu Ngư kh nghe máy, cô lại gọi thêm vài lần nữa, đầu dây bên kia vẫn im lìm.
Tần Thiển thời gian th cũng đã khá muộn, bèn để lại một tin n, bảo Ngu Ngư khi nào rảnh thì gọi lại cho .
Đang định xuống giường vệ sinh cá nhân, cô th bát tổ yến đặt trên tủ đầu giường, nghĩ bỏ thì lãng phí quá nên bưng lên nếm thử một ngụm.
Giây tiếp theo, cô kh nhịn được mà nhíu mày nhổ ngay miếng "tổ yến" đó ra.
Đây mà là tổ yến !?
Chỉ cần nếm một ngụm cô đã biết đây là đồ giả. Bà Trương tẩu này đúng là thú vị thật, cô cười khẩy, đáy mắt hiện lên một tia châm chọc nhàn nhạt. Xem ra ở nhà họ Kỳ, những thành kiến với cô cũng kh hề ít.
Tuy nhiên, cô vốn dĩ kh quan tâm đến việc những kh liên quan đối xử với thế nào. Từ nhỏ đến lớn, những cái lườm nguýt khinh khi cô đã chịu kh biết bao nhiêu mà kể. Cô cũng mới dọn vào ở được một ngày, kh cần thiết vì chút chuyện nhỏ này mà làm Kỳ Nam Sơn kh vui.
Cô đổ toàn bộ chỗ tổ yến đó vào bồn cầu, sau đó cởi quần áo tắm.
Lúc từ phòng tắm bước ra, nghe th tiếng gõ cửa, cô quấn chiếc áo choàng tắm ra mở cửa, liền th Trương tẩu đang xị mặt đứng đó: "Đại tiểu thư, đến thu dọn đồ dùng ạ."
Tần Thiển "ồ" một tiếng, nhướn mày chỉ vào chiếc bát sứ th hoa đã được đổ sạch: "Ở kia kìa."
Khi Trương tẩu th bát tổ yến đã được Tần Thiển "ăn" sạch bách, sự khinh miệt trong mắt bà ta càng đậm hơn. Bà ta cười thầm trong lòng: 'Quả nhiên là loại từ n thôn lên, một bát tổ yến giả mà cũng ăn sạch kh còn một giọt.'
Nhưng bà ta kh nói ra miệng, chỉ cười đầy vẻ âm dương quái khí với Tần Thiển: "Đại tiểu thư đã thích ăn tổ yến như vậy, sau này mỗi ngày đều sẽ hầm một bát cho cô."
Tần Thiển đang lau tóc, nghe th lời bà ta thì ngước mắt lên một cái, kh đáp lời.
Trương tẩu mỉm cười, uốn éo vòng eo hơi đẫy đà bước ra khỏi cửa. Vừa mở cửa phòng Tần Thiển ra, bà ta đã chạm mặt ngay với Kỳ Tuệ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Cô chủ Tuệ Tuệ." Trương tẩu đối với Kỳ Tuệ lộ rõ vẻ tôn kính hơn hẳn. Kỳ Tuệ gật đầu với bà ta, mới lướt qua để về phía Tần Thiển: "Chị."
Tần Thiển quay lại cô ta. Th dáng vẻ tràn đầy xuân sắc của Kỳ Tuệ, cô rủ mắt che giấu sự u ám trong ánh của chính .
Đến khi ngẩng lên, trong mắt đã kh còn chút cảm xúc nào: "Em về à."
"Vâng ạ!" Kỳ Tuệ mỉm cười thẹn thùng với Tần Thiển: "Ba nói trong nhà kh được về muộn quá mười hai giờ, nên em đành để Tây Diễn đưa em về."
Gương mặt nhỏ n của cô ta đỏ ửng lên, nói tiếp: "Em qua xem chị ở quen kh, còn cần món đồ gì nữa kh ạ? Để em bảo dưới chuẩn bị."
Tần Thiển bộ dạng đầy hạnh phúc của cô ta, lắc đầu: "Cảm ơn em, chị kh cần gì cả. Qua hai ngày nữa chị làm , lúc đó sẽ về bên kia ở."
"Thế được ạ." Kỳ Tuệ nghe vậy liền tới trước mặt cô: "Từ nhỏ em đã ước một chị gái hoặc em gái ."
"Bây giờ chị, em cảm th hạnh phúc lắm. Chị ở lại đây thì chị em mới thể trò chuyện với nhau chứ."
Nói đoạn, Kỳ Tuệ chẳng đợi Tần Thiển mời đã tự nhiên ngồi xuống giường cô: "Chị ơi, Tây Diễn nói tối mai hẹn em ăn tối, ngày mai chị rảnh kh?"
"Đi mua sắm quần áo cùng em được kh?"
Xem ra tiến triển tình cảm của Lục Tây Diễn và Kỳ Tuệ khá nh. Nhưng kh hiểu nghe những lời này, cô cứ cảm th Kỳ Tuệ đang khoe khoang với ?
L mi Tần Thiển khẽ rung động, cô lắc đầu với Kỳ Tuệ: "Em cứ hẹn Minh tiểu thư cùng . Chị vừa mới phẫu thuật xong, kh nên vận động mạnh quá."
Thế là Kỳ Tuệ liền che môi lộ ra vẻ hối lỗi: "Xin lỗi chị, em quên mất là chị vừa mới phẫu thuật xong."
"Vậy chị nghỉ ngơi sớm nhé, em kh làm phiền chị nữa đâu~" Nói xong cô ta đứng dậy vẫy tay với Tần Thiển, rời khỏi phòng một cách dứt khoát.
Chỉ là sau khi ra khỏi cửa, khóe môi hơi nhếch lên lập tức trĩu xuống, sau đó lại khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.