Em Xứng Đáng Với Những Gì Tốt Nhất!
Chương 5:
Sau khi rời khỏi nhà, Thẩm Lạc Vi đến c ty.
Hôm nay là ngày cuối cùng cô làm thủ tục bàn giao nghỉ việc.
Cô bận rộn cả ngày, cho đến giờ tan ca, sau khi giao tập tài liệu khách hàng cuối cùng cho đồng nghiệp, cô cũng hoàn toàn kh còn liên quan gì đến Hàng kh Tân Vũ nữa.
Khi cùng đồng nghiệp bước ra khỏi c ty, cô chạm mặt Phó Tấn Thâm và Đường Uyển vừa xuống xe, chuẩn bị vào c ty.
Hai chỉ nhau một cái nh chóng dời mắt một cách ăn ý.
Ở c ty, họ là những xa lạ kh quen biết nhau, là một mối tình vụng trộm kh thể c khai.
Đúng lúc này, đồng nghiệp đột nhiên nắm l tay trái của Thẩm Lạc Vi, kinh ngạc kêu lên: “Thẩm Lạc Vi, đây chẳng là nhẫn cưới của HW ? thực sự sắp kết hôn à?”
“ bạn trai từ khi nào thế, làm việc với lâu như vậy mà hoàn toàn kh biết gì luôn.”
Phó Tấn Thâm đang đến cửa c ty bỗng nhiên dừng bước, quay đầu chiếc nhẫn trên tay Thẩm Lạc Vi, chính là viên kim cương hồng lần trước.
Đôi mắt đen của Phó Tấn Thâm lập tức tràn ngập vẻ lạnh lẽo.
chỉ nghe Thẩm Lạc Vi cười đáp: “Một tuần nữa sẽ biết thôi.”
Thẩm Lạc Vi nói chuyện và cười đùa tạm biệt đồng nghiệp, khi ngồi trên taxi quay về Đàn Cung, cô mở ện thoại ra mới th tin n Phó Tấn Thâm vừa gửi tới.
“Một tuần sau, cũng sẽ kh cưới em.”
Thẩm Lạc Vi tin n đó, kh nhịn được bật cười.
ta Phó Tấn Thâm l đâu ra sự tự tin, nghĩ rằng cô kh thể sống thiếu ta?
Thẩm Lạc Vi kh trả lời, tắt ện thoại.
Về đến Đàn Cung, đã khuya.
Cửa phòng ngủ bị đẩy mạnh vào, Thẩm Lạc Vi bị đánh thức.
Trong cơn mơ màng, cô th Phó Tấn Thâm mặt mày khó chịu vào.
“ đã nói , chiếc nhẫn đó kh hợp với em, hơn nữa, hiện tại cũng kh muốn kết hôn.”
“ hiểu lầm , chỉ là thích nó nên mua thôi.” Thẩm Lạc Vi mắt nhắm mắt mở.
Phó Tấn Thâm l ra một tấm thẻ đưa đến trước mặt cô.
“Em là hướng dẫn viên du lịch thì bao nhiêu tiền, tiền nhẫn đưa cho em, đây là lần cuối cùng, sau này đừng làm m chuyện gây hiểu lầm như vậy nữa, cũng đừng nói những lời gây hiểu lầm.”
“Nếu em còn như vậy nữa, cả đời này cũng sẽ kh cưới em.”
Cả đời này cũng sẽ kh...
Thẩm Lạc Vi tỉnh táo hơn hẳn, tấm thẻ, chỉ th châm biếm.
Phó Tấn Thâm kh kh tiền mua nhẫn, mà là vì ta nghĩ mua nhẫn đồng nghĩa với việc kết hôn, ta kh muốn cưới cô.
Kết hôn là sự lựa chọn dựa trên việc cân nhắc lợi hại, chỉ là cô kh ưu tiên hàng đầu của ta.
Nhưng ta kh biết, ta cũng chẳng ưu tiên hàng đầu của cô.
Ánh mắt Thẩm Lạc Vi dời từ tấm thẻ sang mặt Phó Tấn Thâm.
Gương mặt này vẫn tuấn tú, ển trai như bảy năm trước.
lẽ vì đã đăng ký kết hôn với khác, lẽ vì đã một nửa còn lại chắc c trong tương lai, nên khi lại gương mặt này, lòng cô kh còn chút gợn sóng nào.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Tiền đã tự trả , tấm thẻ này cầm về , kh cần.”
Trả lại thẻ cho Phó Tấn Thâm, Thẩm Lạc Vi quay lưng lại, tiếp tục ngủ.
Phó Tấn Thâm sững sờ.
Nửa tháng nay, kh biết ảo giác của hay kh, Thẩm Lạc Vi cứ như biến thành một khác.
ta kh muốn sâu tìm hiểu, quay định rời .
Nhưng khoảnh khắc quay đầu, ta th tám chiếc vali cỡ lớn chất đống trong góc.
“Em bày nhiều vali thế làm gì?”
Thẩm Lạc Vi vẫn quay lưng lại với ta mà trả lời: “Chuẩn bị về thăm quê một chuyến.”
Phó Tấn Thâm nhíu mày khó hiểu: “ đột nhiên lại muốn về quê?”
Bảy năm nay, Thẩm Lạc Vi ít khi về nhà, ta cũng kh hiểu rõ về gia đình cô.
“Kh gì, chỉ là nhớ bố mẹ, muốn về thăm họ.”
“Vậy em cũng kh cần dọn nhiều hành lý như thế, đâu luôn kh về.”
Những năm này, cô đã mua nhiều đồ lưu niệm khi du lịch, vẫn luôn đặt ở Đàn Cung.
Mỗi món đều ý nghĩa kỷ niệm, cô kh nỡ vứt, hơn nữa cũng kh thể để những thứ yêu thích nhất ở cái nơi kh tình yêu này.
Tám chiếc vali 28 inch được nhét đầy ắp, là do cô tự dọn dẹp ở nhà suốt cả tuần, khi Phó Tấn Thâm du lịch cùng Đường Uyển.
Phó Tấn Thâm lúc này mới dẹp bỏ lo lắng, lẽ ta cũng chưa bao giờ thực sự lo lắng, dù Thẩm Lạc Vi là phụ nữ ngoan ngoãn, biết ều nhất mà ta từng gặp.
Bảy năm bên nhau, hai thường xuyên xa cách, Thẩm Lạc Vi chưa bao giờ làm ầm ĩ.
Cô kh giống những phụ nữ khác, động một chút là tra hỏi, cũng kh giống những phụ nữ khác, sẽ cãi nhau với ta vì ta trăng hoa bên ngoài.
Với một phụ nữ yêu sâu đậm như vậy, Phó Tấn Thâm tin chắc Thẩm Lạc Vi sẽ kh rời bỏ ta.
ta lại nói: “Gần đây bận, kh thời gian cùng em về, em một ...”
Thẩm Lạc Vi ngắt lời ta: “Kh , đã gọi xe , sẽ đưa đón, kh cần lo lắng.”
Nghe vậy, Phó Tấn Thâm khẽ thở phào nhẹ nhõm đến mức khó nhận ra.
“Được, khi nào về đến quê, nhớ báo cho biết.”
ta sợ Thẩm Lạc Vi sẽ đòi đưa về gặp bố mẹ, lại nhắc đến chuyện kết hôn.
Chung sống bảy năm, Thẩm Lạc Vi kh cần đoán cũng biết Phó Tấn Thâm thực sự lo lắng ều gì.
ta lo cô đưa ta về nhà.
Ba năm trước, Thẩm Lạc Vi từng đề nghị một lần muốn đưa ta về nhà.
Lần đó, Thẩm Lạc Vi cũng hồ đồ, muốn đưa ta về gặp bố mẹ. Ban đầu cô còn lo lắng bố mẹ kh đồng ý chuyện của cô và Phó Tấn Thâm, lo bố mẹ cảm th Phó Tấn Thâm kh xứng với .
Nhưng hôm đó, Phó Tấn Thâm lại đặc biệt tức giận, nổi cơn thịnh nộ lớn nhất từ trước đến nay.
Cô sẽ kh bao giờ quên những gì Phó Tấn Thâm đã nói hôm đó.
“Thẩm Lạc Vi, cô dựa vào cái gì mà nghĩ rằng sẽ cưới cô? Dựa vào cái gì mà nghĩ với thân phận của , sẽ kết hôn với cô?”
Cho đến ngày hôm đó, cô mới hiểu, hóa ra Phó Tấn Thâm luôn nghĩ rằng cô kh xứng với ta.
Cô cũng chưa bao giờ được ta đặt trong tim.
Chưa có bình luận nào cho chương này.