Eo Nhỏ Của Chị Gái
Chương 1:
Đêm khuya, tiếng gõ cửa vang lên.
cắn răng, bước ra mở cửa: “Ai vậy?”
Bên ngoài vang lên một giọng nam quen thuộc, ấm áp dễ nghe, lại mang theo chút ý cười: “Chị, là em.”
Cửa mở ra, đứng trước mặt là một nam sinh mặc áo trắng, một tay tựa lên khung cửa, lúc mở cửa, yên lặng cười.
Là em trai hàng xóm – Chu Sí. Kh giấu gì, đã thầm thương trộm nhớ từ lâu.
Trong kh khí thoang thoảng mùi rượu.
vội vã ném bàn chải đánh răng xuống, chạy tới đỡ : “Em uống rượu à?”
Tên này tửu lượng xưa giờ cực kém, lại tự dưng uống rượu chứ?
bước nh vào trong, một tay đóng cửa lại, tay còn lại vươn tới
Giúp lau vết kem đánh răng ở khóe miệng.
“Chị à, em uống nhiều quá, đầu hơi đau…”
khẽ làm nũng, phối hợp với gương mặt hiền lành vô hại kia… thật sự kh thể từ chối nổi.
xót ruột kéo vào, ánh mắt lướt qua gò má hơi đỏ ửng của : “Uống bao nhiêu …”
Chưa nói hết câu, đã đột ngột nhào tới.
hoảng hốt, vội đưa tay đỡ l, ai ngờ thuận thế ôm chặt l , cả cao lớn áp xuống khiến lùi lại hai bước, cuối cùng bị ép sát vào tường.
ôm chặt trong lòng, hơi cúi xuống, chôn mặt vào hõm cổ , hơi thở nóng hổi phả vào da, ngứa ngáy khó chịu.
vốn sợ nhột, theo phản xạ co cổ lại.
Nhưng hành động dường như lại khiến ta càng muốn trêu chọc hơn, khẽ cười, hôn nhẹ lên vành tai .
“Chị, em nhớ chị.”
ngoan ngoãn đứng im, trong đầu vẫn kh rõ ta uống bao nhiêu rượu.
biết rằng, Chu Sí ngày thường là kiểu nam sinh cực kỳ ngoan ngoãn. Chính vì ngoan, nên dù nhớ thương ngày đêm, m năm nay vẫn chẳng dám m động.
Sợ dọa sợ mất.
Chu Sí nửa đè lên , dù cách hai lớp quần áo vẫn cảm nhận được hơi ấm cơ thể.
“Chị…” – thấp giọng gọi , cọ mặt vào cổ như một chú chó con mới sinh được nuôi trước đây.
“Chị thích em kh?”
Chu Sí bất ngờ hỏi, khiến tim suýt ngừng đập.
“Thích chứ,” nghĩ em say , nên mới làm nũng như trẻ con, bèn dỗ dành: “ coi em như em trai ruột, đương nhiên là thích .”
Thế nhưng, lời vừa dứt, Chu Sí đã ngẩng đầu lên, chăm chú , vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Em kh muốn làm em trai gì hết.”
Nói , đưa tay ôm l sau đầu , nụ hôn rơi xuống kh hề báo trước.
tròn mắt , mãi tới khi cảm nhận được đôi môi ta áp lên môi , mới miễn cưỡng hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
Chu Sí… em đang hôn ?
Tay sau đầu hơi siết chặt, kéo sát lại hơn vào lòng, nụ hôn mang theo vị rượu khiến ý thức của như trôi tuột .
vẫn cứ giữ nguyên tư thế đó, nép trong lòng , kh dám nhúc nhích.
Kh vì sợ Chu Sí, mà là… sợ chính kh kìm được, ra tay tàn nhẫn phá hỏng một mầm non tươi tốt như này…
2
Thế nhưng kh nhúc nhích, thì “địch” lại động trước.
Chu Sí vòng tay ôm eo , mặt vẫn chôn trong cổ.
l.i.ế.m môi, cố nhịn xúc động, nhẹ giọng nói: “Chu Sí, em bu chị ra trước .”
“Vì ?”
Giọng ta vang lên bên tai , trầm thấp: “Chị kh thích à?”
… thích thì thích, nhưng chuyện này, hình như hơi kh ổn…
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
còn chưa nghĩ ra trả lời thế nào, thì Chu Sí đã ngẩng đầu lên, chúng lúc này đứng sát nhau, cúi đầu , đôi mắt sáng rực khiến tim đập loạn.
“Chị,” hôm nay Chu Sí như biến thành chó con, giọng nói mềm nhũn, gọi một tiếng “Chị” làm lòng tan chảy.
“Em nghe nói… Chị thích kiểu chó con dáng đẹp, kh?”
“Chị nói thế, nhưng mà…”
“Kh nhưng nhị gì hết.”
Chu Sí lại chặn lời , hơn nữa, còn dùng môi để bịt miệng.
Một thiếu niên cao ráo đẹp trai mà đã thèm nhỏ dãi từ lâu, giờ lại chủ động như vậy… khẽ cắn môi.
Chu Sí à, em đã chủ động khiêu khích chị, thì đừng trách chị ra tay độc ác.
Sau đó
đẩy Chu Sí ra, ánh mắt lướt qua môi nơi còn vương chút ánh nước, khẽ cười, nắm l cổ áo , quay vào phòng ngủ.
Chu Sí ngẩn vài giây, bật cười.
Vào phòng, đóng cửa, đá bay dép, đẩy Chu Sí ngã xuống giường…
…
mơ một giấc mộng, trong mộng, yêu thầm bao năm – Chu Sí – ôm l dịu dàng, ghé tai nói nhỏ:
“Chị, em rốt cuộc cũng được chị .”
Trong mơ, cũng ôm l mặt , ngây ngô cười:
“Chị cuối cùng cũng đạp hỏng .”
Cười đến mệt mỏi, vừa mở mắt thì tỉnh.
Nhưng trừng mắt Chu Sí trước mặt, đang mỉm cười , mất vài giây mới phản ứng lại
Chuyện tối qua, hình như… kh hẳn là mơ?
xương quai x xinh đẹp của Chu Sí, lòng trầm xuống, tất cả những hình ảnh đêm qua ào ạt ùa về.
lập tức kéo chăn lên che , tim đập thình thịch loạn xạ.
Chu Sí , nhướng mày cười: “Chị tối qua chủ động như vậy, giờ lại rụt rè thế?”
Sáng sớm đã bị trêu chọc như thế, ai mà kh đỏ mặt chứ…
nuốt nước bọt, bắt đầu lục tìm quần áo, vừa mới cầm váy lên, ngoài phòng khách lại vang lên tiếng gõ cửa, làm giật b.ắ.n .
liếc Chu Sí một cái: “Làm vậy?”
Nhưng Chu Sí – em trai ngoan ngoãn ngày thường – giờ lại vô cùng bình thản.
“Mặc đồ, ra mở cửa .”
Đúng là chuyện quỷ gì đây. Đêm qua còn là chủ động, giờ thì như làm chủ, còn thì đỏ mặt mỗi khi th .
Kh ổn .
Nhưng giờ kh lúc nghĩ m thứ đó, tiếng gõ cửa lại vang lên, nghe chi là… nếu kh mở ngay chắc sẽ bị đập cửa vỡ mất.
Kh còn cách nào, cắn răng mặc đồ, còn bị Chu Sí chằm chằm.
Đột nhiên, ện thoại giấu dưới gối rung lên.
Là… mẹ gọi.
và Chu Sí nhau, ta từ tốn mặc quần áo, liếm môi, bắt máy:
“Alo, mẹ…”
“Con làm gì trong nhà đ? vẫn chưa ra mở cửa?!”
“Con…”
Cầm ện thoại, ta liếc Chu Sí theo bản năng – kết quả lại đỏ bừng mặt c.h.ế.t tiệt, đang mặc quần…
“Con mới ngủ dậy, đang thay đồ đây.”
vội tìm cớ, còn đang nghĩ xem nên giải thích thế nào, thì giọng mẹ lại vang lên:
“ mới ngủ dậy, kh nói hôm nay xem mắt à? dì Vương hàng xóm dẫn cháu trai đến , mau mở cửa!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.