Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!
Chương 125: Không mắc bệnh tim cũng phải tức đến phát bệnh tim!
Phương và Phương Vân ngồi sát bên nhau, ríu rít cười nửa buổi, bàn tán kinh nghiệm “bắt nạt” Lam Mộng.
Phương Vân nói:
“Mẹ Lam Mộng còn to gan hơn cả Lam Mộng nữa, cái gì cũng dám nghĩ.”
“Bình thường thôi,” Phương đáp. “Mẹ cô chắc c nghĩ Lam Mộng được hưởng hạnh phúc, thì em trai với bố cô lại kh được? Nói thẳng ra là bà coi thường Lam Mộng từ tận đáy lòng.”
Phương Vân đồng cảm với Lam Mộng vài giây, tiếp tục hỏi:
“ nghĩ việc này khả thi kh? Tớ th Lam Mộng giờ uất ức ghê lắm, biết đâu cô lại đuổi mẹ luôn.”
“Đương nhiên là thành, cô làm kh xong, tớ sẽ giúp cô làm xong!” Phương nói.
Phương Vân nhíu mày, kh đồng tình lắm với suy nghĩ đó:
“Giúp bố cô tìm việc? Tìm trường cho hai em trai? Thế chẳng là tiện cho họ ?”
Ánh mắt Phương thoáng buồn:
“Tiện kh dễ đâu, giá trả đều do Lam Mộng chịu. Hơn nữa tớ cũng kh trực tiếp giúp, vì cô còn chưa xứng đáng làm hao mòn mối quan hệ của tớ.”
“Vậy định làm thế nào?” Phương Vân hỏi.
Phương kh trả lời câu hỏi đó, mà hỏi:
“Hôm nay bán được bao nhiêu cái giỏ?”
Phương Vân lập tức lôi phiếu ra đưa cho cô.
“65 cái, tốt đ, chỉ sáng nay đã kiếm được 13 đồng .” Phương nói.
Phương Vân nhếch mép, lườm:
“Đây chỉ là món hàng một lần, cũng chỉ kiếm được lần này thôi.”
Cái thùng này kh đồ tiêu hao, mua một cái dùng được cả chục năm.
“ thử làm nhân viên bán hàng kiêm thời vụ cho xưởng thủ c của tớ xem?” Phương nói.
“Kh lương cơ bản, nhưng tớ sẽ cho một tư cách hợp pháp, bán được một cái, nhận hoa hồng 10% giá bán.”
Trước đó Phương hứa bán được một cái thì trả 2 hào cho cô, thực ra là phạm pháp!
Chỉ vì Phương Vân tin cô , biết cô kh lừa , nên mới dám làm.
Nếu là khác nhờ bán hàng, trả tiền cho cô, cô cũng kh dám nhận, sợ bị lừa.
Một lá thư tố cáo thôi, c việc sẽ bay mất.
Nhưng nếu cô là nhân viên xưởng thủ c, dù chỉ là thời vụ, chỉ cần Phương – xưởng trưởng – c nhận, cho thẻ nhân viên, bán bao nhiêu cũng hợp pháp!
“Được, được, được, nh , bây giờ làm thẻ cho tớ luôn!” Phương Vân thúc giục.
Các đồng nghiệp ở cơ quan còn chưa mua hết cơ mà!
Đồng nghiệp mua xong, cô còn bạn học!
Bạn học mua xong, cô còn thầy cô, cựu bạn học!
Cô còn hàng xóm! Còn đồng nghiệp, hàng xóm của bạn học nữa!
Wow~~~ Phương Vân dường như th vô số đồng tiền chạy vào túi !
Phương mỉm cười, quả đúng là chị cả, cũng thích tiền.
“Chờ đó, trưa sẽ mang đến cho ,” Phương nói.
Nói xong, cô rời , nhưng kh rời khỏi đài truyền hình, mà đến ký túc xá.
Lam Mộng đang làm, trong ký túc xá chỉ Dư Bình.
“Dì Dư, dì đã khỏe hơn chưa? Cháu đến thăm dì đây.” Phương đứng ở cửa cười nói.
Dư Bình quét cô một vòng, th hai tay trống kh, nét cười trên mặt cũng gần như kh giữ nổi.
thành phố vô phép tắc thế nhỉ? Ở n thôn, thăm bệnh còn mang theo hai quả trứng cơ mà!
Bà mỉm cười yếu ớt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-125-khong-mac-benh-tim-cung-phai-tuc-den-phat-benh-tim.html.]
“ đến thăm cháu là cháu vui , đừng mang gì theo, càng đừng mang tiền.”
“Ừ, cháu biết dì nghĩ vậy, nên thật sự kh mang gì đâu.” Phương đáp.
Dư Bình… cô bé mũm mĩm quả đúng như con gái bà nói, hơi mạnh mẽ!
“Dì Dư, cháu vừa ra khỏi tòa nhà văn phòng của đài, khi cháu thì nghe th Lam Mộng đang kể với đồng nghiệp về cách dì làm khó cô .” Phương tỏ vẻ kh nỡ:
“Nói nghe khó nghe lắm.”
Cái gì?” Dư Bình giật kinh hãi:
“Cô bé c.h.ế.t tiệt đó… kh, cô bé đó trước mặt đồng nghiệp lại nói xấu ?”
Bà chút kh tin, dù Lam Mộng những năm qua cư xử tốt. Dù lúc kh vui, nhưng khi cần hiếu thảo vẫn hiếu thảo.
“Cháu lừa dì đâu, cháu kh hay nói dối,” Phương nói:
“Cháu nghe cô nói là dì kh để ý tới mạng sống của cô , ép cô đưa hai em trai lên Bắc Kinh học, ăn phiếu lương của cô , tiêu tiền lương của cô .
“Còn bắt cô tìm việc cho bố, cô nói dì đang đẩy cô tới bước đường cùng, mẹ nào như dì thật sự là xui xẻo cả tám đời!”
Dư Bình… bà tin !
Hai chuyện đó bà thật sự nhờ Lam Mộng làm, nếu bà kh nói thì ai mà biết?
Vậy mà bà quay một cái, cả cơ quan đều biết ầm ĩ?
Dư Bình lập tức đổi sang bộ mặt vừa tủi thân vừa sụp đổ:
“Dì ép cô đâu, dì chỉ nói qua thôi, cô thì đang hưởng thụ ở thành phố, còn bố với các em trai ở n thôn chịu khổ…
“Dì chỉ muốn cô nghĩ cách giúp gia đình, nếu cô kh làm được thì thôi, Bắc Kinh đâu nhà cô , nếu cô kh làm nổi, dì ép cũng vô dụng, làm ép được cô ?
“Kh ngờ dì nói qua thôi, cô lại bịa ra như vậy, ồ ồ… là mẹ ruột cô , vất vả nuôi nấng cô lớn, vậy mà cô lại nói như thế!”
Phương nói:
“Đúng , làm cô thể nói thế với dì! Cô kh làm kh được, chỉ là kh muốn làm thôi.”
Giả khóc của Dư Bình dừng lại đột ngột, bà ngẩn ra Phương .
Thật ra những yêu cầu kia bà chỉ nói cho , cũng kh nghĩ Lam Mộng thể làm được, chỉ muốn cô gửi thêm tiền về cho nhà, để bố và các em trai đỡ khổ một chút.
Vậy mà, cô làm được?
“Đương nhiên làm được , dì quên kh, cô từ một y tá nhỏ bê bô bê nước cho bệnh nhân đã trở thành nhân viên đài truyền hình như thế nào?
“Đừng bề ngoài cô chỉ làm việc lặt vặt ở đài, cháu nghe nói, giám đốc đài còn muốn đào tạo cô làm phóng viên nữa, vì cô đẹp, lên hình tốt, dễ mến!
“Đặc biệt là được con trai giám đốc thích, trước kia hai ‘tình tứ’ trong phòng đạo cụ, cháu tận mắt cơ mà.”
“Cái gì? Hai họ…?” Dư Bình ngạc nhiên, đã thế còn chưa th phụ , chờ để con vịt chín bay ?
“Ừ, họ đúng là vậy, sắp xếp hai lên Bắc Kinh học, sắp xếp một c việc, chỉ là vài câu nói thôi,” Phương nói.
“Lam Mộng kh làm gì dù chỉ mở miệng, cô thực ra kh muốn bố và các em trai lên đây.
“Nhưng cũng dễ hiểu thôi, lúc nãy cô đã nói trước mặt tất cả mọi là cô ghét em trai nhất, trong lòng chỉ con trai, đồ tốt đều cho con trai, còn bắt con trai uống m.á.u ăn thịt cô , cô muốn họ cả đời ăn đất ở n thôn!
“Còn bố cô , cô nói ‘Dì bị ên à, hết lòng hết dạ với đàn ngày nào cũng đánh , thật hèn hạ…’
“Dì đừng giận, những lời này cháu kh nói, cháu hoàn toàn thuật lại lời Lam Mộng, kh bịa thêm một chữ nào!” Phương nói.
“Kh thì một ngoài như cháu, làm biết chồng dì đánh dì?”
Mặt Dư Bình tái mét, ngã vật lên giường.
Kh mắc bệnh tim cũng tức mà phát bệnh tim!
Phương nói, bà tin!
Như bà nói, Lam Mộng kh nói, một ngoài như cháu làm biết được?
Bỗng nhiên, Lam Mộng xuất hiện ở cửa, tay cầm hai cái bánh bao và một bát dưa muối, th Phương ở đó, tim cô bỗng thắt lại, lại mẹ, cảm giác chẳng lành càng tăng.
“Cô làm gì ở đây? Cô làm mẹ thế nào? Mẹ, mẹ kh!” Cô vứt ngay hai cái bánh bao xuống đất, lao tới bên giường.
Kh , lát nữa nhặt lên vẫn ăn được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.