Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!
Chương 155: Con nhỏ ngốc này trông chẳng phải người tốt
Phương Dĩnh là kiểu “chị ngốc thẳng ruột ngựa”, nói gì cũng tuôn ra kh cần nghĩ.
Cô tròn mắt sợ hãi hỏi:
“Á! ở đây lại ngốc thế kia? Ai vậy? Em trai à?”
Sắc mặt Vương Quần hơi khó coi.
Em trai vốn kh sinh ra đã ngốc mà là do hồi nhỏ bị sốt cao dẫn đến viêm màng não.
Mạng thì giữ được, nhưng đầu óc cháy mất .
Hai em vốn tình cảm sâu đậm, năm cũng là do xúi em ra s bắt cá giữa mùa đ, em trai trượt xuống hố băng mới phát sốt.
Thành ra trong lòng Vương Quần vẫn luôn day dứt, nên mới muốn kiếm cho em một cô vợ tốt, để nó thể sống như bình thường.
Cũng vì thế mà ghét ai gọi em trai là “thằng ngốc”.
Nhưng bây giờ Phương Dĩnh là khách hàng lớn, chỉ đành nén giận, lạnh mặt đáp:
“Đúng, đó là em trai . Nó kh ngốc, chỉ là hơi khác với bình thường thôi.”
Phương Dĩnh với vẻ “ cũng chẳng bình thường đâu”, bất ngờ nói:
“Ơ? Lúc nãy vợ bảo nó coi mắt thành c, sắp cưới mà? À này... đối phương cũng là ngốc à?”
Vương Quần chẳng còn muốn nói chuyện với cô nữa, liếc vợ ra hiệu nói:
“Để chị dâu cô nấu cơm cho cô, cô cứ đợi ăn !”
Ý là: im miệng lại!
“Ờ, làm ngon một chút nhé, bốn món một c đ. Kh ngon thì kh đáng 100 tệ đâu.” Phương Dĩnh nói.
Vương Quần kéo vợ vào bếp, bước nh ra ngoài.
Vừa vào bếp, vợ liền hỏi nhỏ:
“ kiếm đâu ra con nhỏ ngốc thế?”
“Lý Nguyên đưa tới.” Vương Quần đáp.
“Hả? Kh là cô ta đ chứ? … Mà cũng hợp với em trai thật.” Dư Tĩnh nói.
“Kh cô ta.” Vương Quần nói tiếp:
“Hình như là Lý Nguyên muốn tính toán gì đó với em gái của cô ta. nghe cô ta gọi một tiếng ‘chị’, cũng kh rõ chị em ruột kh.”
Dư Tĩnh nói:
“Nếu là chị ruột thì lại bỏ mặc chị ở cái nơi quỷ quái ? Còn thì một thân một tới đây, ăn ngon ở sướng?”
Vương Quần bật cười:
“Vẫn là em th minh, lại kh nghĩ tới. Kh chị ruột thì càng yên tâm.”
Kh chị ruột thì nếu cô kia chuyện, con này chưa chắc đã dám nói ra. Dù nói, con nhỏ ngốc này cũng chẳng dám làm gì.
Con nhỏ này qua cũng chẳng loại tốt lành gì đồng nghiệp mất tích, nửa đêm trời lạnh thấu xương, ta thể c.h.ế.t ng, mà cô ta chẳng thèm tìm, chỉ biết mắng thôi.
Ổn . Kh còn vấn đề gì nữa.
“Em tiếp đãi cô ta cho tốt, thể moi được ít nhất năm, tám ngàn từ vụ này.” Vương Quần nói.
“Được, , giúp Tiểu Lý làm xong việc, để em trai vợ, con khỏe mạnh, vậy là nhà cũng yên tâm.” Dư Tĩnh thở phào.
Nếu kh, cha mẹ chồng và chồng cô đều muốn cô sinh thêm một đứa để cho em trai ngốc kế thừa để sau này nuôi nó khi về già.
Con của cô, lại nuôi một thằng ngốc? Cô tuyệt đối kh để con chịu khổ như thế!
Nếu thằng ngốc bản lĩnh thì tự sinh con, kh thì cứ nuôi đứa con hoang nào đó, miễn đừng kéo con cô vào chịu vạ lây!
Vương Quần , ra ngoài th trời tối đen như mực, bèn đến phòng khách, cười nói với Phương Dĩnh:
“Cô thể đưa về nhà khách kh? Vì đưa cô về đây, chưa kịp l xe đạp.”
“Kh thể.” Phương Dĩnh đáp thẳng thừng:
“100 tệ của chẳng lẽ bỏ kh ?”
Vương Quần...
nghĩ thầm: em trai thể cưới hai cô vợ được kh nhỉ? Hả? được kh?
Thật sự muốn giữ con nhỏ c.h.ế.t tiệt này lại để hầu hạ em trai luôn!
Nhưng cũng biết, Phương Dĩnh tuổi còn trẻ mà đã làm giám đốc nhà máy, lại xe riêng kh dễ động vào.
Vương Quần đành leo lên chiếc xe đạp khác trong nhà, đạp “kẽo kẹt kẽo kẹt” quay lại nhà khách.
Nhà ều kiện khá tốt. Dù đây là n thôn, nhưng sống trong nhà gạch ngói, trong nhà còn tivi và một phòng riêng.
Nhưng chỉ một phòng duy nhất, Vương Quần và Dư Tĩnh chẳng quan tâm việc cô và Phùng Tả ở chung hợp lý hay kh, chỉ nói rằng “chỉ phòng này thôi”.
Khi trong phòng kh ngoài, Phùng Tả Phương Dĩnh, ánh mắt đầy thắc mắc.
Phương Dĩnh nhỏ giọng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-155-con-nho-ngoc-nay-trong-chang-phai-nguoi-tot.html.]
“Chú quay phim lớn tuổi đang giận , muốn Vương Quần trả giá, nên muốn đưa vợ sang, đổi với chị .”
“Á!” Phùng Tả hít một hơi thật sâu.
còn trẻ, chưa từng chứng kiến chuyện “bóng tối” kiểu này.
Nhịn vài giây, cuối cùng vẫn kh nhịn được hỏi:
“Thật sự là ý của chú quay phim à?”
“Đương nhiên , mà hiền lành thì làm nghĩ ra mưu hèn kế bẩn kiểu này được chứ?” Phương Dĩnh đáp.
Phùng Tả chỉ cô... hỏi:
“Khi nào thực hiện? Trực tiếp đánh ngất chở à?”
Phương Dĩnh cười ngay lập tức, vỗ vai :
“Con ngốc, đánh ngất là kh được đâu, như vậy thì...”
Thực ra cô kh cần nói ra, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc cô từ nhà bình thường mà đến được giường bên kia, là đủ hiểu họ đã làm gì.
Nhưng Phương Dĩnh vốn thích “đánh bại kẻ khác bằng chính chiêu của ”.
Cô màng ngủ thuốc an thần kh?
Đồ này là thứ cần thiết cho bất cứ chuyến nào, cô đã bắt đầu sưu tập từ ngày thứ hai sau khi hồi sinh.
Hơn nữa, hiện tại loại này kh bị quản lý, quan hệ là mua từng chai một thoải mái.
“ xem trong sân còn ai kh?” Phương Dĩnh nói.
Phùng Tả ra, nh chóng quay lại:
“Chỉ thằng ngốc đó và phụ nữ, còn hai đứa trẻ đang ngủ.”
Trái tim Phương Dĩnh mềm một nhịp, cô th phụ nữ còn hai đứa con... nhưng cô đã nghĩ đến phụ nữ khác chưa?
Vừa nãy trong bếp, cô nghe th vài câu lẻ tẻ.
Đây là kế hoạch mà hai đều biết.
Nếu để họ thành c, chị cô sẽ sống thế nào?
Lan Mộng... c.h.ế.t cũng kh đáng tiếc, đưa cô ta tới đây dường như cũng được.
Phương Dĩnh chợt d.a.o động một chút, nhưng nh chóng ngừng lại. Lan Mộng đến đây, thì tiện cho Lý Nguyên và Lý Giới.
Kh được, gia đình này “khóa chặt”!
“Mỗi đều trả giá cho việc làm.” Phương Dĩnh nói.
“ ở đây chờ .”
Cô khoác ba lô bước ra ngoài.
“kh gian” thì luôn mang theo một ba lô to, bên trong nhét b hay báo gì cũng được, nhồi đầy để tiện lúc cần biến ra đồ mới.
Cô ra bếp, phụ nữ đang thái một con cá.
Ngoài làng con s, ăn cá tiện.
Phương Dĩnh bê một chiếc ca trà lớn hỏi:
“ nước nóng kh? muốn pha trà.”
“, rót cho cô.” phụ nữ ân cần đáp.
Đây là 8.000 tệ, phục vụ tốt.
Trong ca trà, Phương Dĩnh đã bỏ sẵn một số trà cao cấp, nước nóng vừa rót vào, mùi thơm lan tỏa.
Ngay cả kh biết uống trà cũng nói “thơm thật đ”.
phụ nữ vài cái hỏi:
“Đây là trà gì vậy?”
“Long Tĩnh thượng hạng, 800 tệ một cân, chỉ dùng nội bộ, kh bán ra ngoài.” Phương Dĩnh đáp.
“Chà, tiền thật tốt quá.” phụ nữ thán phục.
Phương Dĩnh bất ngờ đưa ca trà tới trước mặt cô:
“Vậy cô thử .”
“Cái này...” Dù th giọng Phương Dĩnh vẻ như bố thí, nhưng đây là trà nội bộ, ngoài kia tiền cũng kh mua được, bỏ lỡ cơ hội này, cả đời cũng chưa chắc được uống một ngụm trà 800 tệ.
Dư Tĩnh cầm l, kh khách khí gì, nhịn bỏng, “ụm ụm ụm”, cả ca trà gần như hết.
lợi mà kh tr thì đúng là thằng hèn!
“Ngon đ, chỉ hơi đắng một chút.” Dư Tĩnh nói.
Phương Dĩnh... ôi trời! Thuốc cho nhiều quá.
Ai ngờ cô ta tham thế, uống hết luôn!
Chưa có bình luận nào cho chương này.