Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!

Chương 180: Bởi vì cô quá tốt

Chương trước Chương sau

“Các bác xem , mẹ kế của cũng kh cho nói, là để giữ thể diện cho con rể bà đ.” – Phương nói.

Cô nghi hoặc mọi :

“Rốt cuộc là bị bệnh gì mà mất mặt đến thế?”

Mọi lập tức lộ vẻ kỳ quái, ngập ngừng kh biết nói .

“Con là đứa ngoan, đừng hỏi nữa, chuyện đó kh thứ con nên biết.”

“Kh đúng, Tiểu Do kết hôn , nên biết chứ.”

“Nhưng chồng nó, Lâm Minh (林鸣), chỉ ở nhà một ngày thôi, dù biết cũng chắc mù mờ lắm!”

đó đó, cũng mù mờ mà! Bà Tôn ơi, mau nói cho biết , chồng chỉ ở nhà một ngày, mà, mà… thế mà lại bầu !”

Cô tỏ ra vô cùng ngạc nhiên và vui mừng:

“Thật kỳ diệu quá! Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Cô cố tình nói vậy để “c bố tin vui” nếu kh, thể nào mọi cũng đồn đại lung tung.

Chồng chỉ ở nhà một ngày, cô lại thai nếu kh nói rõ, kiểu gì ta cũng sẽ nghi ngờ đứa con này là của ai!

“Cái gì? Cô thai à?” – Mọi kinh ngạc thốt lên.

Trong khoảnh khắc, đúng là ai n đều thoáng chút nghi ngờ thật.

Đường Trinh cũng ngây , ánh mắt nguy hiểm lập tức rơi xuống bụng cô.

Lại dáng cô tròn trịa, đầy đặn… Ừm, mặc quần áo vào cũng kh th rõ.

Nhưng… cô ta đã bị “cho uống” thuốc suốt hai năm trời, nếu thật sự thai… hừ, tám chín phần là đứa bé bị dị tật !

Bà ta lập tức nở nụ cười giả tạo:

“Chỉ một lần mà thai được à? Thật là kh dễ… chúc mừng nhé, sắp làm mẹ .”

“Một lần gì cơ?” – Phương hỏi lại.

Mọi xung qu lập tức rì rầm bàn tán, ồn ào hẳn lên.

Đang sắp đến giờ cơm, nên những ở nhà hoặc về sớm đều là phụ nữ.

Họ đuổi m đàn còn đang qu quẩn trong sân vào nhà, túm tụm lại qu Phương , ríu rít vừa cười vừa giảng giải.

Tội nghiệp con bé, kh mẹ ruột dạy dỗ, ngay cả chuyện này cũng để ngoài nói cho biết!

Còn bà mẹ kế kia, giờ tuy đang cười, nhưng là biết cười gượng! Nếu thật sự là tốt, thì để con bé ngây ngô thế này được?

Mà rõ ràng bà ta còn học y nữa chứ!

Thời đó, đề tài nam nữ vẫn bị coi là cấm kỵ, nhưng giữa phụ nữ với nhau nói một chút cũng kh .

Phương nghe một lúc lâu mới hiểu “một lần” nghĩa là gì, bèn ngây thơ đáp:

“Thế thì đâu một lần, chắc năm sáu lần lận! Giường nhà còn sập m lần, đau lưng cả m ngày liền.”

Mọi im bặt…

Ánh mắt cô lập tức trở nên phức tạp vô cùng.

Đúng là thì “hạn hán c.h.ế.t khô”, lại “lụt lội ngập đầu”!

Vài cô vợ trẻ lập tức chẳng muốn nói chuyện nữa, quay lưng bỏ .

Còn m bà bác lớn tuổi thì vẫn ở lại, cười hiền hậu, khúc khích với nhau.

Phương cũng mỉm cười với các bà:

“Cảm ơn các bác nhé, cuối cùng con cũng hiểu , chứ kh thì bị mẹ kế dạy cho rối tung cả lên. Bà bảo là…”

Đường Trinh lập tức biến sắc, hét lớn:

“Cô câm miệng lại cho !”

Nhưng miệng của Phương , đâu bảo ngậm là ngậm được.

“Bà nói, sau khi phụ nữ kết hôn, chỉ cần uống một viên thuốc ngủ một giấc, thế là con.” – Phương nói tiếp.

Đường Trinh thở phào nhẹ nhõm câu này tuy hơi buồn cười, nhưng nghe qua cũng chỉ giống kiểu nói tránh cho con nít, kh gì đáng sợ.

Mọi cũng nghĩ thế.

hơi qua loa, nhưng dù cũng là mẹ kế, ai mà chẳng vậy.

Phương khoác tay bà Tôn về phía hành lang, vừa vừa nói với mọi :

“Bà còn bảo, nếu con mãi kh thai thì đến bệnh viện tìm bà l thuốc uống…”

Kh thai thì chắc là do bệnh, uống thuốc trị thì cũng bình thường thôi.

Nhưng câu tiếp theo của Phương vang lên như sấm bên tai mọi :

“Bà nói uống thuốc của bà xong sẽ ngủ, tỉnh dậy là thai . Bà gạt ! Lâm Minh đâu ở cạnh , được?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-180-boi-vi-co-qua-tot.html.]

Mọi đều sững sờ bệnh viện tìm Đường Trinh, ngủ một giấc là “ thai”?

Vậy… là với ai?!

Bà Tôn – nóng tính nhất – lập tức quay đầu chửi thẳng:

“Con đàn bà độc ác! Mày kh !”

“Đúng là lòng dạ rắn rết!”

“Quá kinh khủng!”

lại loại như thế chứ!”

“Dù là mẹ kế nữa, cũng kh thể ác đến mức này được!”

Đường Trinh nghe th, bị dọa đến choáng váng, mãi mới hoàn hồn thì lập tức nhe răng trợn mắt, lao về phía Phương :

“Tao xé cái miệng mày ra! Dám bịa đặt hả!”

“Th chưa, lộ mặt thật , tức quá hóa cuồng luôn!” – mọi đồng th nói.

Một cô gái ngây thơ như Phương , vừa nãy còn chẳng hiểu gì, thể bịa ra chuyện như thế để vu khống khác được?

Hơn nữa, họ đều cô lớn lên hiền lành, trong sáng, suốt ngày bị bắt nạt.

Sự khác biệt giữa cách đối xử với hai cô con gái trong nhà họ Phương Phương Điềm và Phương họ đều th rõ cả.

Từ lâu đã biết Đường Trinh chỉ giả vờ hiền lành, kh ngờ lòng dạ bà ta còn độc hơn tưởng tượng đúng là “mặt Phật, tâm rắn độc”!

Đường Trinh vừa lao đến, liền bị m bà cô hàng xóm ra tay “ngăn cản” bằng vũ lực.

M tuy lớn tuổi nhưng sức chiến đấu cực mạnh, chỉ vài chiêu đã khiến Đường Trinh tóc tai rối bù, mặt mũi sưng tím, chẳng khác nào “ma lem”.

Nghe th tiếng la hét, đám đàn trong khu lập tức chạy ra, tách đám đ ra can.

Nhưng m bà cô chẳng chịu bu, vừa chửi vừa kể lại “chuyện xấu” của Đường Trinh.

Những vào can nghe xong đều hối hận đáng lẽ kh nên xen vào!

Còn Phương , sau khi “hiểu ra” âm mưu mà Đường Trinh định hại , liền giả vờ xấu hổ, ôm mặt chạy .

Vừa xuống cầu thang, cô liền bắt gặp Lâm Kỳ đang hớt hải chạy lên.

Lâm Kỳ th cô liền thở phào:

th hướng nhà chị đánh nhau, tưởng chị bị làm , sợ muốn chết!”

Phương cười trêu:

“Ôi, bảo bối lo cho chị dâu à…”

Cô còn định đùa tiếp, nhưng chợt nhớ nhóc này kh dễ bị dắt mũi, nên dừng lại kịp thời.

“Lo cho chị là đúng . Chị dâu như mẹ sau này trong lòng em xem chị như mẹ đ.”

Lâm Kỳ: … ta kh còn cha nữa, giờ lại thêm một mẹ nữa à?

Thôi xin! Cô coi ta là đồ ngốc chắc!

“Chị dâu,” – mặt đỏ bừng – “em biết hôm nay em sai , chị mắng hay đánh em cũng được, nhưng đừng dọa em kiểu này mà…”

Phương mỉm cười:

“Hôm nay biết sai à? Chị nói cho em biết, sau này em còn sẽ nhận ra nhiều thứ hơn nữa đ.”

“Tại ?” – Lâm Kỳ hỏi.

“Vì qu em toàn lũ bạn hư kiểu như Tôn Bằng .” – Phương nói –

“Kh chị nói quá đâu, từng đứa một sẽ hại em thôi. Bọn chúng chỉ chờ ngày đ.â.m sau lưng em.”

Điều này thật ra kh hề phóng đại Lâm Kỳ quá hiền, quá dễ tin , y như “thánh nhân”, cái “thể chất hút cặn bã”.

thể trong đó vài thật lòng muốn kết bạn, nhưng sớm muộn gì cũng bị đám giả dối kia đẩy ra hết.

Còn lại bên cạnh , toàn là những kẻ cùng loại, xem như cái ví, như một “tài nguyên” để lợi dụng.

Lâm Kỳ bị đả kích nặng nề:

“Em tệ đến mức đó ? Đến bạn tốt cũng chẳng nổi?”

“Sai .” – Phương nói –

“Là vì em quá tốt, quá hiền, quá ngây thơ. ta th ở em lợi, nên mới tìm đến, mới bắt nạt em. Nếu em là kẻ xấu, ta đã sợ mà tránh xa .”

Lâm Kỳ bỗng cảm th ấm lòng thì ra, trong mắt chị dâu, “tốt” đến vậy.

“Vậy làm ? Sau này em làm xấu à?” – ngơ ngác hỏi.

Nhưng kh biết làm để “xấu” cả.

Phương lắc đầu, kh nói thêm.

Cô hôm nay thật sự chẳng muốn nói chuyện với thiếu niên đang tuổi “nửa ngây nửa ngốc” này nữa nói cũng vô ích.

Thôi để thực tế dạy cho ta biết cách làm vậy.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...