Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!
Chương 183: Câu chuyện thật éo le và cảm động!
Chuyện trộm sọt này đúng là kích thích,
mọi đều háo hức chờ Phương kể tiếp.
“Hôm nay em để Lâm Kỳ bắt đầu bán sọt,
kết quả là trưa nay xảy ra chút rắc rối,
một vốn tật hay trộm vặt biết được xưởng sọt của em kh ai tr,
em sợ nảy lòng tham, trong lòng cứ th bất an,
nên liền xem thử.”
“Kh ngờ đợi một lúc, em thật sự th đến trộm sọt!
Ban đầu trộm một ,
sau đó đạp xe đến trộm,
rủ cả nhóm cùng trộm, hết đợt này đến đợt khác,
nhiều !
“Em chỉ một , kh thể đấu lại nhiều như vậy,
nên vội vàng chạy về gọi giúp.”
Nghe đến đây, Lâm Kỳ hốt hoảng nói:
“Trời ơi chị kh nói sớm!
Giờ chắc bọn nó trộm sạch sọt còn gì?!”
Nói xong lao ngay ra cửa,
Phùng Tả và Phùng Hữu cũng chạy theo.
Giữa đường, Phùng Tả chợt quay lại đòi chìa khóa xe từ Phương ,
lái chiếc xe tải nhỏ chở Lâm Kỳ .
Ba mới học lái xe được vài ngày,
kh ai dám ngồi cùng,
chỉ ba kẻ gan to bằng trời tự trước.
Phương Đức quay lại nói với nhóm phía sau:
“Lão Vương, lại phiền lần nữa .”
Lão Vương Vương Đống phì cười nói:
“Phiền gì mà phiền, đây là nhiệm vụ chứ !
Ở đâu? Dẫn chúng ngay.”
Ông ta là bạn nối khố của Phương Đức,
cũng là sống cùng khu,
giờ lại là trưởng đồn c an khu vực này.
Khi nghe tin con gái bạn thân mất tích,
Phương Đức liền gọi cho .
Vương Đống nghe xong cũng kh nói hai lời,
dẫn tìm suốt nửa ngày.
Tưởng rằng chỉ là chuyện nhỏ,
ai ngờ lại liên quan đến vụ trộm lớn,
hơn nữa Phương còn tận mắt th thủ phạm,
xác định được nghi phạm rõ ràng
đây chính là c lớn!
Gần đây trong vùng đang đồn rằng Phương là “tiểu phúc tinh”,
gặp cô là gặp may,
ai thân với cô thì càng phát đạt hơn
giờ xem ra đúng là lý thật!
Vương Đống liền nở nụ cười hiền hòa với cô.
Phương cũng mỉm cười ngượng ngùng đáp lại.
đàn này cô thiện cảm,
trong đời trước, là bạn chí cốt của cha cô,
sau khi Phương Đức mất chức qua đời,
đến dự tang lễ chẳng được m ai,
và là một trong số ít đó.
Sau này, khi cô mở quán ăn,
nhờ chăm sóc và bảo vệ,
nên bọn côn đồ chiếm đất kh dám quậy phá,
quán cô mới cơ hội phát triển lớn mạnh.
Nếu kh, như trước khi Tiền Lai xuất hiện,
bị ta đập quán vài lần,
chắc chẳng còn ai dám đến ăn,
hoặc bị thu “phí bảo kê” liên miên,
thì kiếm đâu ra đồng nào!
“Chú Vương, để cháu dẫn đường cho mọi !” – Phương nói vui vẻ.
cô về phía Lâm Viễn Sơn cùng nhóm theo, nói tiếp:
“Ơ, đây chẳng là trưởng phòng an ninh của đơn vị bố chồng cháu ?
Chú Tôn ạ? Kh ngờ chú còn đích thân dẫn đến nữa!
Đêm khuya còn làm phiền các chú vất vả như vậy,
thật ngại quá, cháu cảm ơn mọi ạ!”
Cô vội cúi chào thật sâu.
Tất nhiên, phía Vương Đống cô cũng kh quên cảm ơn.
đàn vốn trầm lặng là Tôn Quảng liền mỉm cười,
trong lòng thầm nghĩ:
Cô gái nhỏ này đúng là hiểu chuyện thật!
Ông hỏi:
“ cháu biết chú là ai?
Thôi, chuyện dài, vừa vừa nói .”
Phương ngồi lên xe ba bánh,
Phương Học đạp xe chở cô trước,
đằng sau là một đoàn đàn xe đạp nối đuôi nhau,
hướng thẳng về xưởng sọt.
Ngồi ở phía trước, cô quay lại mỉm cười với Tôn Quảng nói:
“Lần trước cháu đến đơn vị của bố chồng để mượn máy hút chân kh,
vô tình th chú dẫn tuần tra,
nghe mọi gọi tên chú,
nên cháu nhớ thôi.”
Câu đó hoàn toàn là thật, cô kh nói dối.
Chỉ là, cô biết rõ thân phận tương lai của ta
đời trước, này nhiều lần lập c lớn,
bảo vệ tài sản quốc gia,
được thăng chức liên tục,
cuối cùng lên đến phó giám đốc nhà máy nơi Lâm Viễn Sơn làm việc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-183-cau-chuyen-that-eo-le-va-cam-dong.html.]
Chức vị cao hơn hẳn chức kỹ sư trưởng của Lâm Viễn Sơn!
Tuy kiếp trước cô chưa từng quan hệ sâu với ta,
nhưng kh ngờ chỉ vì về muộn một chút,
lại vô tình biến rủi thành may thế này.
Bây giờ cô và Tôn Quảng còn chưa thân,
nên kh thể bám l ,
giờ tốt nhất là giữ mối với thân cận hơn Vương Đống.
Phương hỏi Vương Đống:
“Chú Vương ơi, lâu kh gặp chú.
Chị Tiểu Phân dạo này sắp xếp ổn chưa ạ?
Chị tìm được việc làm hay là lao động ở n thôn vậy?”
Vương Tiểu Phân, con gái của Vương Đống, lớn hơn Phương một tuổi,
nhưng lại là bạn học cùng lớp với cô.
Hiện tại, cô cũng đang đối mặt với vấn đề tốt nghiệp làm hay bị ều n thôn.
Vương Đống thở dài:
“Việc làm đâu dễ tìm thế.”
Phương mắt sáng lên, vui vẻ nói:
“Dễ mà! Cháu một c việc đây này!
Cái xưởng sọt của cháu bị trộm cũng là vì kh ai tr coi.
Cháu đang định tuyển bốn thay phiên nhau giữ kho,
nếu chị Tiểu Phân kh chê, thể đến thử làm trước ạ.”
Ánh mắt Vương Đống lập tức sáng rực, nhưng chưa nói gì thêm.
Thực ra, kh hề muốn con gái n thôn
chỉ một đứa con gái duy nhất, là báu vật của bà,
nghĩ đến chuyện nó rời xa cha mẹ để cày ruộng, gánh phân, đào mương,
lòng đau như cắt.
Nhưng mà…
để cô con gái như hoa như ngọc của tr xưởng sọt thì… cũng hơi khó chấp nhận.
Thôi, đợi xem cái xưởng này ra đã.
“Khoan đã, cháu nói cái gì cơ?
‘Xưởng sọt của cháu’?
Cái sọt đó là xưởng của cháu à?” – nghi hoặc hỏi.
Phương liến thoắng kể lại, giải thích tường tận về cái xưởng sọt đó.
“Hôm cháu xuống vùng n thôn để thu trứng gà, trứng vịt cho nhà máy thực phẩm,
cháu th trong một đội sản xuất, ai n đều x xao hốc hác, buồn bã ủ rũ,
một lão vừa ngồi đan sọt ở cổng vừa lau nước mắt…
“**Cháu kh đành lòng, nên tiến lại hỏi xem chuyện gì, gặp khó khăn gì kh.
Ông nói rằng năm nay mất mùa,
nhưng vẫn nộp đủ thuế lương thực,
thành ra trong nhà thiếu ăn,
mà cứu tế mãi vẫn chưa về.
‘Bà nhà’ đói đến mức kh dậy nổi,
‘cháu nhỏ’ thì hấp hối,
con dâu m hôm trước vì tuyệt vọng mà nhảy s,
may cứu lên, nhưng giờ vẫn sốt cao, e là kh qua khỏi…**”
Hoàn toàn là chuyện cô bịa ra!
Nhưng cũng kh hẳn vô lý,
bởi vì cô ghép chuyện của m nhà trong đội sản xuất lại thành một câu chuyện.
Cô kh sợ ta xác minh,
vì sự thật ở dưới đó còn thảm hơn cô kể.
Đoàn xe đạp phía sau nghe đến đây, tốc độ đều chậm lại,
ai n đều th nặng nề trong lòng.
Kh ai nghĩ Phương đang nói dối
vì những chuyện cô kể vừa bình thường, vừa đau xót,
thật.
Phương tiếp lời:
“Lúc đó cháu nghe mà khóc luôn,
dây gai chỉ đứt ở chỗ yếu,
vận rủi thì cứ bám l khổ.
Cháu nghĩ giúp họ một chút.
Đúng lúc th cụ đan sọt khéo,
cháu liền nghĩ ra, mua luôn 500 cái,
định để nhà máy thực phẩm của dùng.”
“Sau đó mới phát hiện 500 cái chẳng thấm vào đâu,
kh giải quyết được vấn đề gì,
nên cháu cắn răng mua thêm 500 cái nữa,
lại thêm 500 cái nữa…”
Giọng cô nhỏ dần lại, đầy vẻ mệt mỏi:
“Để hợp pháp hóa mọi thứ, cháu còn lập hẳn một xưởng sọt,
thuê kho bãi...
Cả của hồi môn của cháu cũng tiêu hết ,
lương tháng cũng bù vào đó luôn...”
Mọi cô ngẩn ,
thật đúng là một cô gái mềm lòng, lương thiện và ngây thơ!
Chỉ Phương Đức là vẫn giữ vẻ bình tĩnh
chưa quên được cách cô “thuyết trình” với về ý tưởng kinh do hộp nhựa đâu!
Phương Học thì đạp xe càng lúc càng mạnh, tim cũng thót lại.
Phương lại nói tiếp, giọng phấn khởi:
“Nhưng mà, trời kh phụ lòng !
Cuối cùng cháu cũng thiết kế được một loại sọt thể bán ra ngoài
chính là sọt gắn hai bên xe đạp!
Giờ thì thể thu hồi vốn, tiếp tục giúp bọn họ !”
“Trời ơi! Thì ra sọt gắn xe đạp là do cô thiết kế à!”
– Một đàn trong đám đ kinh ngạc kêu lên.
Đó là một phụ học sinh,
ngày nào cũng bị con trai đòi mua bằng được loại sọt đó!
Hiển nhiên, nhiều trong đoàn đã nghe nói về loại sọt gắn xe đạp .
Kh ai ngờ rằng chính cô gái nhỏ này là phát minh ra nó,
mà đằng sau lại là một câu chuyện cảm động và éo le đến vậy!
Phương cúi đầu, mắt đỏ hoe, nói khẽ:
“Nhưng mà... bây giờ, sọt đều bị trộm mất ...”
Chưa có bình luận nào cho chương này.