Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!
Chương 2: Không Gian
Kiếp trước, Phương sống đến nửa đời mới phát hiện ra bí mật trong chiếc vòng ngọc bên trong một kh gian thần kỳ, vì vậy mà phí hoài biết bao năm chịu khổ.
Lần này trọng sinh trở lại, nàng chẳng thèm để ý đến Lý Mai Hoa ngoài cửa,
vội l kim chích ngón tay nhỏ một giọt máu, nhỏ lên chiếc vòng.
Ánh sáng x nhạt lóe lên nàng lập tức tiến vào kh gian!
Đập vào mắt là một thế giới sáng rực và mênh m, cao kh th đỉnh,
rộng chừng mười mẫu đất.
Một nửa được nàng quy hoạch thành khu trồng trọt, chuyên gieo rau và thảo dược;
nửa còn lại xếp đầy giá kệ bằng kim loại, dùng để tàng trữ đồ vật.
Giữa kh gian là một chiếc giếng cổ – giếng nước thần kỳ thể chữa bách bệnh, tẩy độc, hồi sinh sinh cơ.
Kiếp trước, chính nhờ thứ nước này mà nàng giải được độc mà mẹ kế hạ vào .
Nhưng giờ qu, mọi thứ đều trống rỗng.
Những giá kệ từng đầy ắp hàng hóa, giờ sạch trơn.
Khu trồng trọt từng x mướt, nay chỉ còn đất nứt nẻ, cành khô, lá úa cùng m cây cổ thụ khô héo nghiêng ngả.
“Soạt soạt~”
Tiếng gi lật vang lên giữa kh gian tĩnh mịch.
Ở đây vẫn kh khí, vẫn gió nhẹ thoảng qua.
Phương quay đầu lại hóa ra là kệ sách ở góc tường, vẫn còn nguyên vẹn!
Kh bị hấp thu hay hư hại gì cả.
Trên kệ, từng hàng sách dày được xếp chỉnh tề:
《Kinh tế học Metaverse》, 《Thời Đại Nhân Tạo: 10 C Nghệ Định Hình Tương Lai Loài 》,
《Giải Phẫu Học Cơ Thể 》, 《Giải Mã Ảo Thuật》, 《Bí Bảo Quốc Gia: Dòng Tên Lửa Đ Phong》,
《Bách Khoa Toàn Thư Cơ Giới Cỡ Lớn》...
Phương run run vuốt ve những cuốn sách , mắt sáng rực
ở thập niên 70 này, những thứ tri thức như vậy chính là bảo vật vô giá!
“Những thứ này... thể thay đổi cả cuộc đời ...”
Nàng hít sâu, cố giữ bình tĩnh, tính toán cách tận dụng triệt để.
ánh mắt nàng chợt dừng lại ở hàng dưới cùng của kệ bên cạnh,
nơi một chiếc hộp nhựa trong suốt, dán nhãn:
“Tạp vật 1008”.
Phương mở ra, ánh mắt đầy mong đợi.
Bên trong là: bấm móng tay, kìm, nhíp nhỏ, đèn ngủ mini, ện thoại cũ, laptop, bình xịt chống trộm, s.ú.n.g ện...
Thậm chí cả dây sạc ện thoại cũng nằm gọn trong đó!
“Trời ơi, còn đầy đủ thế này...”
Nàng vui mừng đến mức bật cười, ôm l hộp đồ quý giá như báu vật.
Đang định ra giếng nước xem thử,
thì bên ngoài vang lên tiếng đập cửa ầm ầm!
Kh gian này tuy yên tĩnh, nhưng âm th bên ngoài vẫn lọt vào được,
chỉ là kh thể ra ngoài.
Phương vội thoát khỏi kh gian.
Hai giây sau “Rầm!”
Cánh cửa phòng bị một cú đá mạnh bật tung!
Phương giật , tim thắt lại
Cái nhà này... thật chẳng chút cảm giác an toàn nào hết!
x vào là Lâm Kỳ, em trai út của Lâm Minh,
mới mười lăm tuổi, l mày rậm, mắt to, tướng tá sáng sủa,
nhưng nét mặt hung dữ, ng nghênh của một thiếu niên tuổi mới lớn.
Kiếp trước, thằng nhóc này chỉ biết bị ta lợi dụng,
chuyên gây rắc rối cho nàng.
Cuối cùng còn ngu ngốc đứng ra chịu tội thay cho khác,
bị xử b.ắ.n c.h.ế.t oan uổng, kh kịp hối hận.
“ cái gì hả, đồ đàn bà lười biếng!”
“Cô tưởng là tiểu thư tư sản chắc?
Cả nhà chờ cơm mà còn nằm lười trong phòng?
Hay là định để mẹ nấu cho cô ăn?”
Giọng nó the thé, vừa nghe đã biết lại bị Lý Mai Hoa xúi giục!
Kh thì một thằng nhóc dở dở ương ương làm gì biết nói m câu đạo lý kiểu đó.
Phương mỉm cười nhạt, hỏi ngược lại:
“Lâm Kỳ, hôm qua em ăn cơm chưa?”
“Ăn , ?” – nó ngẩn ra.
“Trước hôm qua thì ?”
“Cũng ăn! Cô coi thường ai đ, nhà đâu nghèo tới mức kh đủ ăn!”
Phương khẽ cong môi:
“Lạ thật. Trước khi chị về, ai nấu cơm cho em?”
“Ờ... chính nấu.”
“Vậy chị mới vào nhà, em lại đói?
Mới một ngày mà quên cả cách nấu cơm à? Hay là mất trí nhớ, kh tự lo nổi nữa?”
Lâm Kỳ bị nói cho nghẹn họng, chỉ biết trợn mắt:
“Nhưng... nhưng mẹ kế nói, con dâu thì con dâu nấu cơm chứ!”
À, hóa ra vẫn là Lý Mai Hoa giở trò!
Phương khẽ nhếch môi, nở nụ cười đầy ẩn ý.
“Thì ra là ‘mẹ kế tốt bụng’ của em dạy em tới đá cửa chị dâu à?”
nàng bỗng hét toáng lên giữa sân:
“ ra ngoài tìm phân xử!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-2-khong-gian.html.]
Ai đời mẹ kế lại xúi con chồng đá cửa con dâu mới cưới?
Còn đâu là đạo lý nữa hả?!”
Nói xong, nàng vung tay mở cửa lao ra ngoài.
Dù là thiếu niên ngổ ngáo, Lâm Kỳ cũng biết
thời buổi này nam nữ giữ khoảng cách,
vội vàng né sang một bên, kh dám chạm vào chị dâu.
Phương băng qua phòng ngoài,
vượt qua cửa trong, thẳng ra sân lớn của tứ hợp viện nhà họ Lâm.
Đó là một tòa tứ hợp viện ba gian vô cùng tiêu chuẩn:
Cổng là gian thứ nhất,
phòng chính là gian thứ hai,
gian sau vốn là hậu viện, sau bị sập, nay cải thành vườn rau.
Cả khu chiếm diện tích khoảng 660 mét vu,
là món quà mà ngoại tặng cho Lâm Minh khi mới sinh ra,
đứng tên chính .
Chỉ tiếc, qu năm lính,
nên nhà chẳng còn phòng riêng cho nữa,
chỉ còn một căn nhà nhỏ cạnh cổng dùng làm nơi nghỉ tạm
giờ lại chính là phòng tân hôn của Phương .
Lúc này, Lâm Viễn Sơn, cha của Lâm Minh,
đang tập Thái Cực quyền giữa sân.
Ông năm mươi tuổi, tóc vẫn đen, dáng rắn rỏi,
từng c tác ở cục quân c,
nên vẫn giữ phong độ của một trung niên tuấn tú, oai nghiêm.
Th Phương x vào,
động tác của hơi khựng lại.
Bên cạnh, Lý Mai Hoa đang giả bộ tưới hoa
trời thì đang giữa mùa đ, nước lạnh buốt,
hoa thì sắp c.h.ế.t rét, mà vẫn tưới, diễn cho ai xem?
Nàng ta ba mươi mốt, ba mươi hai tuổi,
mặt mày bình thường nhưng dáng đầy đặn,
đúng kiểu mà già họ Lâm mê mẩn.
Ở cửa tây sương phòng,
bốn đứa trẻ con đứng túm tụm lại:
đứa lớn mười lăm, đứa nhỏ năm sáu tuổi
toàn là con riêng của Lý Mai Hoa,
hai đứa theo chồng cũ, hai đứa sinh với Lâm Viễn Sơn.
Bên đ sương phòng,
em gái ruột của Lâm Minh – Lâm Tú,
và em trai thứ hai – Lâm Ngọc đang đứng.
Lâm Tú liếc nàng một cái,
mặt lạnh quay vào bếp.
Lâm Ngọc mới mười tuổi, cười tươi híp mắt,
khoe hàm răng trắng bóc,
tr đáng yêu như thiên thần.
Nhưng Phương biết rõ
thằng nhóc này thâm hiểm ngầm,
kiếp trước nàng ăn kh ít thiệt thòi trong tay nó.
Ánh mắt nàng lướt qua, lạnh nhạt, kh thèm cười lại.
Lâm Ngọc đứng đực ra, nụ cười gượng gạo cứng lại trên môi.
Phương bước thẳng tới trước mặt Lý Mai Hoa,
lớn tiếng nói:
“ vừa vào cửa nhà này,
mà bà đã xúi em chồng đá cửa chị dâu?
Đây là màn ‘ra oai phủ đầu’ kh?”
“Mẹ kế tốt thật đ mới sáng sớm đã muốn áp bức con dâu,
định khôi phục phong kiến chắc?!
Được! lập tức báo Hội Phụ nữ khu phố phân xử!”
Nói xong, nàng quay lưng bước phăm phăm ra cổng, khí thế như lửa.
Lý Mai Hoa vốn chỉ giỏi làm bộ yếu ớt, nói khéo sau lưng,
bị nàng ép dồn đến mức bối rối,
vội vàng chạy theo,
“Kh thế! Cô hiểu lầm , kh ! Thật mà!”
Bà ta vừa kéo vừa cầu cứu ánh mắt về phía Lâm Viễn Sơn.
Lâm Viễn Sơn sầm mặt, cau mày quát:
“Đủ !
Mới sáng sớm đã ầm ĩ như cái chợ là !
Về phòng nấu cơm, ăn sáng, ai làm việc n xong chuyện!”
Nói dứt lời, quay bỏ vào trong.
Trong suy nghĩ của ,
đoạn sau chắc là Phương biết ều mà xuống thang,
ngoan ngoãn về làm cơm,
và mọi chuyện kết thúc ở đó...
Còn Phương thì khẽ cười lạnh: “Kết thúc ư? Kh đâu, cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.