Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!
Chương 222: Lão Phương, dạy hay thật
“Chú Vương ơi, mau lại đây, đây là chú Vương Đình đặc biệt nhờ cháu làm cho chú, nói th món này ngon, muốn chú thử!” Phương nói vừa đủ nghe, kh quá to cũng kh quá nhỏ.
họ Vương Quân, Vương Đình, nhiều biết, đặc biệt là trong một số giới, là trưởng tử của lão Vương, khi lão Vương thôi quản gia, Vương Đình khả năng trở thành đứng đầu nhà họ Vương.
Vương Đình và cha Vương Quân? Ngày xưa đều đã tử trận.
Vương Quân tò mò ngồi lại, kinh ngạc hỏi: “Cô đã gặp họ à? còn nhờ cô làm cá cho ?”
Câu sau vừa nói xong đã hối hận, thể chứ, họ kh kiểu đó… chắc cô bé này tự muốn làm, mượn d một chút.
Phương , trong mắt đầy nụ cười.
Cô bé đang muốn l lòng , nhưng kh phiền chút nào.
Chẳng nói trước đó đã giúp cô việc lớn, cô biết ơn là ều nên làm, chỉ là cô chút ý khác… ý gì cơ chứ? Chẳng qua là giúp bố cô ghi ểm mà thôi.
Chậc, đúng là đứa trẻ ngoan! Giá mà một cô con gái như vậy thì tốt biết m, tiếc là kh .
“Trước đây nửa tháng đến cơ quan chú Vương để ‘gửi chút ấm áp’, dạy bếp trưởng của họ nấu ăn, mọi đều vui, họ còn bảo mỗi tháng đến một lần! Thay đổi thực đơn mới.” Phương nói.
Mọi đều sững sờ một chút, cười.
“Cô gửi ‘ấm áp’ tốt thật, lại còn dạy nấu ăn… quà nhỏ nhưng tình cảm lớn.” Vương Quân cười.
“Đúng , kh thì cũng kh còn gì để gửi.” Cô nhăn mặt một chút: “Tiền lương, của hồi môn, cả tiền riêng bố và nội cho, đều bị trộm! Giờ vẫn chưa l lại được.”
“Cái gì?” Mọi đều ngạc nhiên hỏi.
“Khi nào bị trộm vậy?”
“Ở đâu bị trộm?”
“Trộm ở Bắc Kinh giờ táo tợn vậy ?”
“Mất bao nhiêu tiền vậy?”
“Kh kh, chưa nói rõ.” Phương vẫy tay giải thích với mọi : “Kh tiền bị l trực tiếp, mà là những thứ mua bằng số tiền đó bị đánh cắp.”
Phương Đức… lại bắt đầu ! Hồi trước lừa m cảnh sát tìm rổ chưa đủ, giờ lại lừa đồng nghiệp …
Đúng , đúng là nên như vậy~
cúi đầu, đưa Vương Quân một đôi đũa, gọi đồng nghiệp cùng nhóm qua ăn chung.
Mọi vừa ăn vừa nghe Phương kể chuyện.
“ gặp một cụ làm rổ….”
“Ông tội nghiệp quá, bà già của … cháu trai… con dâu….”
“ muốn giúp họ mà kh nghĩ ra cách nào khác…”
“ cứ mua một đống, lại một đống, cho đến khi đầy cả kho…”
“May mà cuối cùng phát minh ra khung sườn bên xe đạp, tưởng là thể hồi vốn, tiếp tục giúp mọi , ai ngờ chỉ sau một đêm đã bị l hết!”
Mọi nghe xong, đều thở dài: “Thật đáng ghét!”
“ trừng phạt nghiêm!”
“Khung xe đạp bên cạnh là do cô phát minh à? Th minh thật.”
“Tiểu Phương thật tấm lòng, Lão Phương, dạy hay thật.”
Phương Đức lập tức ngẩng đầu, khiêm tốn nói: “Chủ yếu là cô bé nghe lời , từ nhỏ đã là đứa ngoan.”
“Ủa? th câu chuyện này quen quen nhỉ? Hình như đã đọc ở một tờ báo lá cải?” Một nói, nghi ngờ Phương , kh lẽ cô ăn cắp câu chuyện của khác mặc lên ?
“Báo chí viết chính là mà.” Phương nói: “Chị làm ở tòa soạn, lãnh đạo biết chuyện này nên cử chị đến phỏng vấn riêng.”
Vậy thì chắc c kh nhầm được.
“Lão Phương, thật giỏi! Con cái đều thành tài, lại giáo dục được tốt như vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-222-lao-phuong-day-hay-that.html.]
Phương Đức khiêm tốn một phen!
Dù ra thực ra đang tự hào, nhưng đó là chuyện bình thường thôi.
Con cái họ mà xuất sắc, cha mẹ kh tự hào được! Kh tự hào thì thất vọng à?
Họ trò chuyện, Vương Quân vẫn kh chen vào, chủ yếu là ăn.
cũng thích ăn cay!
Ngon quá mất!
Lần tới định làm gì tiếp theo để khiến cô bé nợ ân tình đây? Cứ đem đồ ngon đến liên tục?
Vương Quân đặt đũa xuống nói: “Những cái rổ đó, cô vẫn còn thu kh?”
“Những th mây ở đội sản xuất đã thu hết , giờ bắt đầu thu ở các đội khác, mới phát hiện ra dân nghèo khổ quá nhiều… giúp kh nổi nhiều, chỉ giúp được bao nhiêu thì giúp b nhiêu, nên vẫn tiếp tục thu.” Phương nói.
“Dù kho sau này bị l hết, nhưng thị trường cuối cùng đã mở ra, giờ chúng ta áp dụng hình thức ‘bán trước trả tiền sau’, cũng tạm duy trì được.” Phương nói thêm.
“Vậy được, bộ phận chúng ta 30 , sẽ đặt trước 90 khung sườn bên xe đạp, 90 các loại rổ đan, coi như phúc lợi.” Vương Quân nói.
“Wow! Chú Vương nhân từ quá, thay mặt những dân kh cơm ăn cảm ơn chú trước!” Phương nói một cách hài hước.
nghe giọng cô mà bật cười.
Nhưng cũng nhận ra, mua vài cái rổ cũng算 là giúp dân .
Ngay lập tức, đặt vài cái.
Hơn nữa, khung sườn xe đạp! Con trai, cháu trai ở nhà từng nhắc nhắc lại nhiều lần vì kh mua được, giờ mang về một cái, lập tức sẽ trở thành ‘ tốt’ trong mắt gia đình!
Cũng những lãnh đạo bộ phận, trực tiếp tìm Phương đặt số lượng lớn, chắc c vài trăm cái!
Phương liếc Phương Đức một cái.
Phương Đức giả vờ kh th.
Trước đây Phương đã đưa cho m cái rổ nhỏ nhất và vài loại rổ nhỏ khác để giúp bán.
Nhưng nào gan bán? Đồ chỉ m tệ, ai mà thích, đều tặng!
Sau đó nhận quà xấu hổ, kh dám đến hỏi nữa.
Thị trường của Phương ở đây đúng là tuyệt vời.
May mà cô tự mở lại.
Kiếm chút tiền, thực sự cũng đủ duy trì việc thu mua rổ.
Cô cũng giấu một số thứ bỏ vào kh gian riêng.
Giờ thêm trứng gà, trứng vịt, trứng ngỗng, cô cần nhiều rổ hơn nữa~
…
Ăn xong, rửa bát xong, Phương cầm đồ về nhà.
Chỉ cần nói với Vương Quân là cô đã kết nối với Vương Đình là đủ, chuyện nhà máy phân bón kh cần nhắc.
cái miệng lớn quá vậy? Khi nào cần im thì cứ im !
Hôm nay Phương Đức tâm trạng tốt, tự đưa cô ra cổng, tiện thể xây hình ảnh cha nhân từ.
Kết quả Phương chỉ nói một câu là khiến nụ cười của biến mất.
“Chồng cũ của Đường Trinh đến chưa?” Phương hỏi.
Phương Đức do dự vài giây mới nói: “Nghe nói là đã đến… Chúng ta thực sự định làm vậy ? chẳng dám tưởng tượng ánh mắt đồng nghiệp sau chuyện này! Cả đời này cũng kh ngẩng đầu lên được! Hay chúng ta đổi phương án khác?”
“Đổi gì? Đổi thành Đại Lang, uống thuốc à? mua chuộc đồng nghiệp của cô kh? phát hiện Đường Trinh lén rửa chai kh? Cô dám bỏ thuốc cho , thì cũng dám bỏ thuốc cho !
Bây giờ đã đề nghị ly hôn với cô , biết đâu cô đang âm thầm chuẩn bị chiêu lớn, đến một ngày về nhà, sẽ dọn cho ‘bát thuốc chuột’!” Phương nói.
Mặt Phương Đức tối sầm hẳn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.