Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!
Chương 253: Chỉ biết khoe của!
Phương trực tiếp đặt cả một túi trứng vịt muối xuống trước mặt Vương Hữu:
“Cảm ơn Vương chú, đừng th ít nhé, thật sự là chỉ b nhiêu thôi, lần sau nếu còn trứng ngon như thế này, sẽ tặng chú tiếp.”
“Được được!” Vương Hữu phản xạ nh chóng nhấc túi trứng khỏi bàn, kẹp chặt giữa hai chân!
Kh thì ánh mắt đồng nghiệp xung qu, chắc c sẽ kh chấp nhận mà “cướp” mất!
Thật ra với mối quan hệ và lương bổng của họ, đồng nghiệp trực tiếp l vài quả trứng vài hào cũng chẳng là gì, chỉ là “đùa thôi”.
bị l cười tươi mà nhường ra, nổi cáu là bị coi là keo kiệt, kh chơi được.
Nếu là trước bữa trưa, Vương Hữu thật ra cũng kh quan tâm m quả trứng muối.
Nhưng lúc này, m quả trứng quan trọng ngang ngửa với d! của !
Nếu để những quả trứng thơm ngon này mất, cả tháng này ăn cơm cũng kh còn ngon nữa!
thái độ như vậy, các đồng nghiệp đều bực .
“Lão Vương, keo quá ! Cho hai quả !” một đồng nghiệp nói.
“Lão Vương, kh tham, chỉ cho một quả thôi!”
“Lão Vương, chúng ta còn là em kh?”
“Lão Vương…”
Vương Hữu ôm chặt túi trứng, lớn giọng:
“Các đừng cứ chằm chằm thế! Lão Lâm nhiều trứng! Các mà muốn thì cứ xin lão !”
Lâm Viễn Sơn thì kh dạn dĩ như vậy, ngại giấu trứng, cũng kh biết từ chối thế nào, và thế là m quả trứng trên bàn bị “cướp sạch”.
Quả cuối cùng còn sót lại, một tốt bụng nhường lại cho , kh nỡ l .
Mùi thơm của trứng mới vừa , ai đứng gần cũng ngửi th, dù kh át mùi thịt, nhưng khiến những ngửi thèm thuồng!
kh chịu nhịn hỏi Phương :
“Nhỏ Phương, l trứng vịt muối này từ đâu vậy? Ngon quá! Giúp mang vài quả được kh? … muốn 100 quả!”
Phương chưa kịp trả lời, những khác đã lần lượt đặt “đơn hàng”.
thì muốn 100 quả, muốn 50, còn cả kh thiếu tiền, muốn 200 quả!
Phương cảm th khó xử:
“Các chú ơi, thật sự kh vấn đề tiền đâu, là kh sẵn mà thôi. Các chú kh nghe bố nói à? Đây là trứng vịt trời Micro Lake mà các bác tài qua mang về cho , chắc c vịt ăn tốt nên trứng mới ngon, họ chỉ mang cho 20 quả, tất cả đều ở đây.
Còn trứng vịt muối bình thường, chúng nhà hàng cũng làm được, vài ngày nữa sẽ muối xong, nhưng nói trước, chắc c kh ngon bằng này, mà cũng kh nhiều.”
Mọi mới chợt nhận ra tầm quan trọng của Phương !
Cô làm việc ở nhà hàng mà! Nhà hàng của cô bán nhiều thứ lắm, kh như những nhà hàng khác, chỉ bán bánh bao hay cơm rang.
Nhà hàng của cô bán cả đồ vịt, gà hun khói, trứng muối, đều thể bán mang về, họ cũng mua được.
“Vậy l 100 quả!” Vương Hữu lập tức nói.
10 quả thì thật sự kh đủ ăn, hơn nữa trứng này ngon như vậy, ngoài việc mẹ vịt đẻ trứng tốt, chắc c Phương muối cũng ngon, còn tò mò về trứng muối bình thường của cô nữa.
“Thật sự kh nhiều như vậy đâu, chỉ muối hơn 100 quả, nhà hàng còn bán, kh thể đem hết để l lòng mọi , quản lý sẽ đánh c.h.ế.t mất.” Phương nói.
Vương Hữu lập tức nửa đùa nửa thật:
“ xem ai dám đánh ? Sau này ai dám đánh thì đến gặp , Vương chú sẽ giúp đánh lại!”
Phương mỉm cười:
“Cảm ơn Vương chú, chỉ thể quyết định bán mỗi 5 quả thôi, và kh quá 10 , chỉ l một nửa thôi, nhiều hơn thật sự kh được, nửa còn lại cũng đã được đặt trước .”
Họ tin ngay những lời đồ ngon thì ai mà chẳng muốn tr giành chứ?
Những tài xế đó cũng toàn là tiền cả.
“Vậy l 5 quả.” – Vương Hữu nói.
“1.” – Phương đáp.
Mọi lập tức hiểu ý cô đang đếm số thứ tự!
Tổng cộng chỉ 10 cơ hội mua được 5 quả trứng muối thôi!
“!”
“2.”
“ !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-253-chi-biet-khoe-cua.html.]
……
“10, xong , hết hàng nhé.”
Phương l bút và gi trong túi ra, nh tay ghi lại tên của 10 .
Đ, thế là đã “buộc” được mối quan hệ mà lại kh nhờ vả gián tiếp qua Lâm Viễn Sơn nữa.
Đợi sau này cô bán thêm vài lần hàng cho họ, quan hệ sẽ càng thân thiết.
Nhiều bạn là nhiều đường, cô kh bao giờ chê quen biết nhiều , cũng chẳng phân biệt sang hèn.
Mới chỉ bắt đầu thôi chỉ cần chưa chết, ai cũng thể là “ngựa ô”!
Sau 10 đó, những còn lại đều tiếc nuối.
Phương nói tiếp:
“Bên đơn vị chúng còn bán gà hun khói, đồ vịt, cả hộp quà Tết nữa. Giờ sắp đến cuối năm , nhiều đơn vị đặt hàng lắm, ga tàu cũng đặt ngày càng nhiều, tụi suýt kh kịp giao.
Nhưng nếu các chú, các bác muốn thì dù khó m cũng cố gắng để dành vài phần.”
Đúng vậy Tết sắp đến , bắt đầu chuẩn bị đồ Tết thôi!
Gần đây Phương kh ghé Lâm Viễn Sơn nên mọi quên mất chuyện này.
Càng gần Tết, thực phẩm từ thịt càng khan hiếm ai cũng hiểu ều đó.
Giờ nhỏ Phương chủ động để dành phần cho họ, đúng là nể mặt quá !
“ l 5 con gà hun khói, 5 cân đầu vịt!” – Vương Hữu nói ngay.
“Gà thì chắc đủ, còn đầu vịt thì chưa chắc, xem còn bao nhiêu thì chia cho chú b nhiêu nhé? Chú muốn lúc nào nhận hàng? giao đúng lúc đó, chứ giao sớm quá thì để đến Tết ăn lại kh ngon.” – Phương đáp.
Dịch vụ thế này thì còn gì bằng!
Đặc biệt là so với m cô bán hàng, nhân viên phục vụ thờ ơ ở cửa hàng cung tiêu thì khác hẳn!
Mọi đều cảm th một làn ấm áp trong lòng.
Họ đâu ghi chức vụ lên mặt, vào cửa hàng cung tiêu vẫn bị quát như thường!
Còn bây giờ, thế nào cũng th cô bé Phương này thật đáng yêu.
vốn còn đang do dự cũng lập tức nói:
“Thế thì cũng đặt 5 con gà, vài cân đồ vịt, cô cứ chọn cái gì ngon mang cho cái đó. Trước Tết hai ngày giao đến nhé.”
“Vâng!” – Phương nh tay ghi đơn.
Nét chữ đẹp của cô lại khiến khác khen ngợi, ai cũng th cô vừa năng lực, vừa là đứa trẻ ngoan ngoãn thật thà.
Tất nhiên, cũng th m quả chuối vàng óng trên bàn của Lâm Viễn Sơn tr đẹp đến mức chẳng giống chuối thật!
“Tiểu Phương, chuối này ở đâu ra thế?”
“Sáng nay cháu gặp một bác tài quen, trước đó cháu nhờ họ mua giúp ít hoa quả miền Nam, kh ngờ thật sự mang được lên. Mọi ăn thử ạ.” – Phương vừa nói vừa liếc Lâm Viễn Sơn.
Lâm Viễn Sơn vốn chẳng m hứng thú với hoa quả, cả năm ăn được m lần, khi là do chẳng mua nổi.
hào phóng chia cho mọi mỗi một quả.
Phương vội vàng giữ lại vài quả, ôm qua phía bên kia nhà ăn.
Các lãnh đạo của xưởng đang ngồi ở đó, vừa hay th hết mọi chuyện.
Còn Lâm Viễn Sơn đến giờ vẫn chẳng nghĩ ra chuyện “kính biếu”, chỉ biết khoe khoang thôi!
Thịt cũng khoe, trứng cũng khoe, hoa quả cũng kh chừa quả nào cho lãnh đạo!
Thế mà vẫn được thăng chức tổng c trình sư đúng là nhờ năng lực thật sự quá mạnh!
Phương ôm m quả chuối đến, hơi ngượng ngùng cười:
“Lãnh đạo ạ, đây là ba cháu đặc biệt gửi cho ngài, ngại nên bảo cháu mang đến.”
Tổng cộng ba quả chuối chẳng ai nỡ chê ít.
Ngay cả lãnh đạo cũng kh tiện từ chối, vì làm thế thì nhỏ nhen quá.
Ông cười nói:
“Kh cần bênh cho cha chồng cháu đâu, ta còn lạ gì ?
Nghe nói xưởng thực phẩm của các cháu bán trứng vịt muối và gà hun khói à? Còn cả hộp quà đóng sẵn?”
Ông do dự một lát nói tiếp:
“Thế thì cho ta đặt 10 hộp quà.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.