Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!

Chương 354: Tiểu Phương à, cuối cùng em cũng về rồi!

Chương trước Chương sau

tiếc, Lâm Minh vẫn chưa quay về đội.” – Vương Đình nói.

Kết quả này vốn cũng nằm trong dự liệu, Phương tuy hơi thất vọng, nhưng vẫn thể chấp nhận được.

“Vậy bây giờ thế nào ? an toàn kh?” – cô hỏi.

“Chuyện này thì kh thể nói cho cô biết.” – Vương Đình đáp.

Phương ... Dù quy định là vậy, nhưng tối nay cô quyết định kh nấu món cay nữa!

Kh vì lý do gì cả, chỉ là hôm nay tự nhiên cô ngửi kh nổi mùi ớt!

Cúp ện thoại xong, cô liền thẳng vào bếp, rửa tay chuẩn bị nấu ăn.

Chủ yếu là cô chỉ chỉ đạo miệng, hoặc khác chuẩn bị nguyên liệu, còn cô thì tự tay xào vài món nhỏ làm mẫu thôi.

Món nấu bằng nồi lớn thì cô thật sự kh làm nổi – bọn họ dùng cái chảo to bằng bồn tắm tròn, xẻng xào thì to như cái xẻng sắt! Cô mà cố qu chắc nằm viện mất.

Mọi đều biết cô đang mang thai, nên chăm sóc – dọn ghế cho cô ngồi bên cạnh, còn chuẩn bị trà với hạt dưa cho cô.

Dĩ nhiên, Phương cũng kh đến tay kh – cô mang theo một bao to đầy gói gia vị, cùng hai thùng mười ba hương tự chế, dùng gói bánh bao thì tuyệt vời khỏi bàn.

Cả năm ở đơn vị chẳng m hoạt động, Tết thì mới long trọng một chút – được nghỉ một đêm, nửa đêm kh ngủ, 12 giờ lại ăn khuya.

Ban lãnh đạo thì âm thầm quyết định đến 5 giờ sáng sẽ tập hợp khẩn cấp, mang theo hành trang chạy rèn luyện 50 dặm.

Nhưng những chuyện này chẳng liên quan gì đến Phương – cô ăn xong bữa tất niên mà kh moi được tin gì thêm, liền về ngủ luôn.

Kết quả sáng dậy, kh th Vương Đình đâu cả.

Hóa ra là c tác .

“Vậy còn chiếc xe tải của thì ? Vẫn còn chứ?” – Phương hỏi.

trợ lý còn lại cười nói:

“Lãnh đạo bảo là cô thế nào cũng sẽ hỏi cái này. Yên tâm , chúng đã chuẩn bị cho cô , còn giữ lại chiếc tốt nhất đ.”

ta dẫn Phương đến bãi đỗ xe – nằm trong một cái hang núi, hay nói đúng hơn là trong đường hầm.

Phương kh được phép vào trong, chỉ đợi ở cửa. Cửa hầm mở ra, chẳng bao lâu sau lái một chiếc xe tải ra ngoài.

Ban đầu cô gọi ện xin xe bị loại bỏ, nên nghĩ xe tốt ta chẳng cho .

Chiếc xe này qua thì chỉ còn khoảng 50% mới, vỏ ngoài đầy vết lõm, bong tróc sơn.

“Yên tâm, chỉ là tr cũ thôi. Chúng đã kiểm tra toàn diện, thay nửa số linh kiện mới , chạy còn êm hơn cả xe mới.” – Trợ lý nói.

Phương qua, quả thật chiếc xe chạy mượt, cả tiếng động cơ lẫn cách vận hành đều trơn tru.

Xe tải hỏng cô gặp nhiều – loại đó chạy cứ rung cầm cập, xe còn “ho sù sụ”, phun từng đợt khói đen, thậm chí vừa chạy vừa rớt phụ tùng.

Còn chiếc này thì bình thường, kh vấn đề gì.

Trợ lý hỏi cô:

“Cô định khi nào ? Đến lúc đó vài chiến sĩ c tác ra Kinh Thành, tiện thể giúp cô lái xe về.”

Phương vui mừng khôn xiết – cô tưởng tự lái về cơ.

một , kh mang theo Phùng Tả và Phùng Hữu, hai đó giờ đang bận tr coi nhà máy.

Ban đầu cô định tự lái xe tải về trước, bảo một trong hai quay lại l xe van.

Giờ ta đã chủ động giúp, tất nhiên cô cảm kích.

“Cảm ơn nhé! Trưa nay các chiến sĩ muốn ăn gì? Để tự tay nấu!” – cô nói.

Trợ lý dáng nhỏ n của cô, chỉ cười mà kh nói gì.

Phương chợt hỏi:

“Lâm Minh vẫn ổn chứ?”

Đối phương hơi khựng lại, liếc cô một cái nói:

“Ổn cả, kh đâu, cô đừng lo.”

Phương quan sát nét mặt ta, cảm th lời đó vẻ là thật, kh chỉ để an ủi cô.

Hơn nữa, này cũng dễ nói chuyện hơn Vương Đình nhiều.

Cô lại hỏi:

đang c tác ở tỉnh nào, thể hé lộ một chút được kh? chỉ đơn thuần là tò mò thôi.”

Đối phương ngập ngừng hai giây mới nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-354-tieu-phuong-a-cuoi-cung-em-cung-ve-roi.html.]

“Ở tỉnh Vân.”

Nói cho cô biết thì đâu, tỉnh Vân rộng thế kia, cô tìm được chắc? Cô gái này vốn yếu đuối, giờ đến cả mùi ớt cũng kh chịu nổi, chuyện “nghìn dặm theo chồng” chắc c cô kh làm nổi – cũng chẳng làm được.

Phương lại hỏi:

“Thế nhiệm vụ của là ở yên trong do trại à, hay là làm nhiệm vụ bên ngoài?”

vẻ tò mò lắm, như thể chỉ đang hóng hớt xem chồng thường ngày làm việc gì thôi vậy.

Liên Hà bật cười – hơn ba mươi, cũng vợ. Mỗi lần nghỉ phép về nhà, vợ cũng giống hệt thế này: tò mò hỏi suốt ngày trong đơn vị làm gì, đâu, nguy hiểm kh.

cười nói:

“Chúng cơ bản toàn ra ngoài làm nhiệm vụ, tức là...” – phía sau thì kh nói nữa, sợ nói ra cô lại hoảng.

“Cách đây vài ngày còn nhận được tin của ta, nhiệm vụ tiến hành thuận lợi. Nếu kh gì thay đổi, tầm nửa tháng nữa là thể về . Hay là cô ở lại đây đến rằm hãy ?” – Liên Hà nói.

Phương cười:

“Nửa tháng à, cũng hơi lâu quá. Bên còn m nhà máy tr coi, kh lâu được đâu.”

“M nhà máy?” – Liên Hà ngạc nhiên.

Phương liền kể cho nghe về các nhà máy quản lý, khiến nghe mà sững sờ.

Lâm Minh rốt cuộc cưới thần tiên phương nào thế này?

Vừa biết nấu ăn, vừa biết nói chuyện, lại xinh xắn, dễ mang thai, còn là giám đốc nhà máy kiếm được tiền?

Liên Hà liếc bụng cô, trong lòng nghĩ thầm: con trai năm nay ba tuổi, nếu làm th gia với nhà này thì nhỉ?

định mở miệng dò thử, nhưng nghĩ tới Lâm Minh... lại thôi.

Nếu con trai mà làm con rể Lâm Minh, chắc bị đánh c.h.ế.t mất.

Thôi, về sau ráng sinh thêm một cô con gái, để gả cho con trai Lâm Minh thì may ra an toàn hơn – Lâm Minh chắc kh đánh con dâu đâu.

“Tiểu Phương, nhà cũng ở Kinh Thành đ. Vài ngày nữa được nghỉ phép, để tự lái xe đưa cô về nhé! Tiện thể ghé nhà làm quen luôn.” – bỗng trở nên nhiệt tình. – “Con trai ba tuổi , vợ kinh nghiệm chăm con lắm. Cô gì chưa biết thì sau này cứ đến hỏi cô !”

Phương kh hiểu ta đột nhiên nhiệt tình đến vậy, nhưng nghĩ lại, chuyện này cũng chẳng gì xấu.

này mồm miệng cũng khá thoáng, về sau khi tin tức về Lâm Minh đều tr cậy vào ta thôi.

“Được chứ, được chứ, sẽ đến làm quen! À, quần áo cũ của con hồi nhỏ còn kh? Cho vài bộ được kh?” – cô hỏi.

Liên Hà lập tức cười càng tươi hơn:

“Còn chứ, để bảo vợ tìm cho, đưa hết cho cô. Chúc cô sinh được một thằng cu kháu khỉnh!”

Phương cười nói:

thì lại thích con gái hơn. Con gái là để mẹ nuôi, con trai sinh ra là để đất nước nuôi mà.”

Liên Hà sững , nụ cười càng thật lòng hơn.

Câu này nghĩa là gì? Là cô định nếu sinh con trai thì sau này cũng để nó nhập ngũ à? Tốt, giác ngộ!

Kh như vợ , nói muốn cho con bộ đội, cô nhất quyết kh chịu – đúng là lòng dạ đàn bà yếu mềm.

Đàn con trai biết hiến thân cho Tổ quốc, vậy mới xứng đáng sống một đời!

mời mọc Phương càng chân thành hơn:

“Hôm nào cô khuyên vợ với, để sau này cho con lính.”

Phương cười nói:

“Khuyên chị thì vô ích thôi. khuyên chính đứa trẻ mới được. Sau này nếu con muốn lính, mẹ nó cản cũng kh nổi. Còn nếu nó kh thích, thì thôi, ép cũng chẳng ra gì.”

Liên Hà sững lại gật đầu:

“Cô nói đúng lắm.”

Thì ra cô thật sự nghĩ thấu đáo chứ kh nói su.

Lần đầu tiên, Liên Hà th Phương kh là một “bình hoa di động” – cô vừa khéo tay, lại suy nghĩ sâu sắc, đúng chuẩn một vợ quân nhân lý tưởng.

Phương ở lại đơn vị 5 ngày, đến mồng Năm thì cùng Liên Hà quay về Kinh Thành.

Vừa vào tới thành phố, cô đã th bên đường một nhóm .

Tiền Lai dẫn theo Phùng Tả, Phùng Hữu, cùng vài tr hơi quen nhưng cô kh nhớ rõ, tất cả đều đang đứng chờ bên vệ đường.

Tiền Lai mặt mày rầu rĩ, tr như sắp khóc đến nơi.

Vừa th xe van của Phương xuất hiện, ta lập tức lao ra giữa đường, kh kìm được mà kêu lên:

“Tiểu Phương à~~~ cuối cùng cô cũng về ! Sống thế này kh nổi nữa !~”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...