Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!

Chương 422: Giao dịch thành công

Chương trước Chương sau

Bạch Ngân rời , Phương đóng cửa lớn lại.

Từ nay về sau, căn nhà rộng lớn này chính là của cô.

khác cũng chẳng muốn.

Trước mắt cứ để tạm dưới d nghĩa của nhà máy, vài năm sau sẽ sang tên cũng được.

Nếu vài năm nữa ai khác muốn, thì tổ chức đấu giá nội bộ ai trả cao hơn thì được, tiền chia đều cho c nhân, thế là ổn thỏa.

Cô lại kiểm tra khắp trong ngoài, vô cùng hài lòng. Bây giờ ngôi nhà này kh ai ở, cũng kh thuộc xưởng làm giỏ nữa, mà trở thành căn cứ bí mật riêng của cô.

Sau khi xem một vòng, cô lái xe đến nhà hàng Tứ Hải.

Cao Lao đang kiêm vai phục vụ, bận rộn dọn bàn, quét dọn.

Đúng giờ ăn trưa, bên Đ Hưng đã chật cứng, bên này cũng sắp kín chỗ.

Bạch Hựu Bạch (tên cô bé) ngồi sau quầy như một con vật nhỏ đang cảnh giới, cảnh giác khắp các bàn khách để phòng họ bỏ trốn kh trả tiền.

Bộ dạng vừa đáng yêu lại hơi đáng thương, gương mặt vẫn còn tái nhợt quá.

Cao Lao th Phương liền nở nụ cười tươi rạng rỡ.

Giờ cô yên tâm tuy nhà hàng này kh do nghiệp quốc do lớn, nhưng cũng kh chỗ “hôm nay , mai mất”. Chỉ cần theo Phương , với tay nghề nấu nướng của , dù sau này sang nhà hàng nào làm đầu bếp cũng kh thành vấn đề!

Cô chỉ cần theo sau làm phục vụ là đủ.

Hơn nữa, cô còn phát hiện phúc lợi của phục vụ ở nhà hàng thật tốt ba bữa miễn phí, ăn no bụng!

Và còn đầy đủ, kh ăn đồ thừa của khách, mà được làm phần riêng, kh hề sơ sài kiểu mì luộc trắng. Món gì nhà hàng bán, họ cũng được ăn món đó.

Nghe mọi nói chuyện trong giờ ăn trưa, ngay cả loại bánh bao nhân thịt đắt nhất nhà hàng, mỗi tháng họ cũng được ăn một hai lần.

Cả Phương lẫn Tiền Lai đều là tốt kh chỉ lo cơm cho cô, mà còn lo cả phần ăn cho con gái cô.

Cô cảm th con bé chỉ trong hai ngày mà đã mập lên một chút .

Ngọn núi đè nặng trên vai cô, nay đã nhẹ một nửa!

“Chị ăn cơm chưa? Muốn ăn gì kh?” Cao Lao niềm nở như tiếp khách.

Phương mỉm cười: “Chị ăn , kh cần đâu, chị chỉ ghé xem chút thôi, em cứ làm việc .”

“Vâng vâng!” Cao Lao lại tất bật tiếp tục c việc.

Phương ngoắc tay gọi Bạch Hựu Bạch ra hậu viện, nơi giờ này kh ai.

Hai vào phòng, ngồi trên giường đất, Phương còn ra ngoài, th kh ai mới quay sang cô bé.

Đôi mắt nhỏ của Bạch Hựu Bạch lập tức cảnh giác:

“Xảy ra chuyện gì à? Chị muốn nói gì với em?”

Phương bật cười:

“Em thật sự là con ruột của ba em à? Hai chẳng giống nhau chút nào.”

Đôi mắt của Bạch Hựu Bạch trợn to:

“Chị gặp ba em ? Ông ? Ba em tốt! Là cha tốt nhất, tuyệt nhất trên đời này!”

Phương giật suýt nữa nói hớ!

“Đúng , ba em là cha tốt nhất, chị chỉ th hơi hiền quá thôi. Sáng nay chị đến nhà ngoại em, họ đang chia tài sản, ngoại nói ai l được là của đó. Kết quả là ba em chỉ đứng khác giành, ngại kh dám qua, cuối cùng chẳng được gì.” Phương vội vàng giải thích.

Cái đầu nhỏ của Bạch Hựu Bạch cụp xuống:

“Ra vậy à… sớm biết thế em để mẹ , chắc mẹ em giành được cả xe đồ về .”

“Chị xem qua , toàn m thứ chẳng đáng giá, đồ tốt họ đã tẩu tán từ trước. Số còn lại trong một xe đó còn chẳng bằng tiền lương một ngày của mẹ em bây giờ. Kh cần giành mớ phế thải đó đâu.” Phương nói.

Câu này nói trúng tim đen.

Bạch Hựu Bạch lập tức vui vẻ trở lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-422-giao-dich-th-cong.html.]

“Chị nói đúng!”

Phương l trong túi ra một cái bát lớn, đưa cho cô bé.

Đồ của Bạch Hựu Bạch, cô kh dám giữ.

Chỉ là một mục tiêu nhỏ thôi cô hoàn toàn thể mua lại một căn nhà khác để kiếm lại số tiền , chẳng cần mạo hiểm bằng mạng sống của .

Hơn nữa, nếu l lòng được Bạch Hựu Bạch, khiến cô bé toàn tâm toàn ý “bán mạng” vì , thì thứ cô kiếm được đâu chỉ là một “mục tiêu nhỏ” kia.

Bạch Hựu Bạch ngạc nhiên chiếc bát, đón l:

“Chị ơi, cái bát này lại ở chỗ chị?”

Hoa văn trên bát là độc nhất vô nhị trong nhà. Cô bé nhớ rõ, lần trước đến nhà ngoại, mẹ đã dùng cái bát này cho cô ăn, còn kể rằng hồi nhỏ, mẹ từng cùng nhà đến thăm họ hàng ở ngoại ô, bị chị họ bỏ rơi kh dẫn chơi, nên buồn bã lang thang, nhặt được một cái bao tải ven đường.

Trong bao một cái bát và một hộp gỗ nhỏ. Chị họ giành l hộp gỗ, để lại cho mẹ cái bát này.

Về nhà, vì kh giành được hộp gỗ, mẹ cô còn bị cha mẹ mắng một trận.

Họ đều đoán trong hộp gỗ vật quý, chẳng ai để tâm đến cái bát cũ này.

Phương mỉm cười:

“Chị th họ đang tr nhau nên nói đây chỉ là cái bát vỡ, tr thủ l về.”

Sau đó cô cúi lại gần, hạ giọng thần bí nói:

“Chị nói nhỏ cho em nghe nhé cái bát này cực kỳ, cực kỳ quý, còn đáng giá hơn cả căn nhà to của ngoại em. Nhưng chờ hai, ba chục năm nữa mới nhận ra giá trị thật. Em nhớ giữ kỹ, để dành làm của hồi môn sau này.”

Cô cố tình để Bạch Hựu Bạch biết rằng, biết rõ giá trị của cái bát, nhưng vẫn sẵn lòng trả lại, để tạo ấn tượng “ tốt” và mua một món nợ ân tình lớn.

Bạch Hựu Bạch thật sự cảm động nhưng lại cô với vẻ như một hơi ngốc...

Chỉ một cái bát đựng cơm mà đáng giá hơn cả căn nhà à? Chị này bị ngốc kh vậy?

Phương nghiêm túc nói tiếp:

“Em còn nhỏ, chưa hiểu. Chị nghi đây là một bát sứ men lam thời Nguyên Nguyên Th Hoa. Em xem này, họa tiết này, dáng bát này, chất sứ này...”

Cô thao thao bất tuyệt giảng giải hàng loạt kiến thức giám định cổ vật, tr cực kỳ chuyên nghiệp.

Cuối cùng cô kết luận:

“Thời Nguyên, men lam đã quý . Mà m thứ cổ vật kh thể tái tạo được, chỉ càng ngày càng giá. ta vẫn nói ‘thịnh thế sưu cổ, loạn thế tàng kim’ em chưa nghe à? Giờ thì nghe đó.

Đợi thêm hai, ba chục năm nữa, khi đất nước vào thời thịnh trị, giá cổ vật sẽ tăng gấp nhiều lần. Cái bát này hiện chưa đổi được căn nhà lớn kia, nhưng đổi l tiền thuốc men của em thì hoàn toàn kh thành vấn đề.”

Đôi mắt của Bạch Hựu Bạch sáng rực lên:

“Chị thật sự nghĩ cái bát này đổi được tiền thuốc của em à? Ngay bây giờ?”

“Dĩ nhiên.” Phương gật đầu “Ngay bây giờ.”

Bạch Hựu Bạch ngượng ngùng, đẩy cái bát lại trước mặt cô:

“Vậy… em thể dùng cái bát này để đổi tiền thuốc của em được kh? Mẹ em sắp lo c.h.ế.t , em chỉ muốn bà vui lên một chút thôi.”

Phương chợt th xúc động lý do cô bé đưa ra lại chỉ vì muốn mẹ bớt lo.

Đúng là đứa trẻ hiếu thảo.

lẽ cũng chính vì quá hiếu thảo, nên khi cha mẹ qua đời, cô bé mới trở nên ên loạn như vậy trong kiếp trước.

Phương nhận l cái bát, nói khẽ:

“Em nghĩ kỹ chứ? Cái bát này mà giữ trong tay 20 năm nữa, khi đổi được căn nhà m trăm mét vu. Còn giờ, tiền thuốc của em cộng lại mười năm cũng chỉ hơn một vạn thôi.”

Bạch Hựu Bạch khẽ lắc đầu:

“Chị tính thế kh đúng. Chuyện 20 năm sau ai mà biết được? Em sợ đợi kh nổi 20 năm đâu...

Nhưng nếu bây giờ đổi được tiền thuốc, em thể sống. Cha mẹ em sẽ kh còn lo, họ thể mua quần áo mới, ăn ngon hơn, thể dẫn em chơi... họ còn thể sinh thêm một em trai nữa... như vậy em mới yên tâm.”

Phương cất chiếc bát vào túi, mỉm cười nói:

“Được, giao dịch thành c.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...