Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!
Chương 436: Món quà trắng tinh
Khách sạn Tứ Hải, cứ thế mà mở cửa một cách giản dị.
Nhưng đ nghịt khách!
Nguyên liệu thật sự là đồ tốt, heo đen nuôi trong kh gian, tuy chưa thiến nhưng hương vị cũng tuyệt hảo.
Cộng với việc thử nếm vài ngày trước, khách càng ngày càng đ.
Hơn nữa, khách chính bây giờ lại là thành phố.
Những đầu tiên ăn xiên thịt nướng khi về thành phố, chẳng khác nào khoe khoang, tán dương món thịt lên tận trời, khiến nhiều tò mò.
Những ai kh tiếc tiền đều tới thử.
Thử xong lại về thành phố khoe khoang, kh, nói đúng hơn là… làm quảng cáo.
Vì vậy, một ngày cả trăm khách là chuyện bình thường.
Sau này, sẽ còn đ hơn.
Đến bữa tối, Tiền lại vội vàng tới tìm Phương : “Thịt sắp hết, làm đây?”
“ tiền là được.” Phương nói.
Xiên thịt này khá đắt, kh nhiều dám ăn thả ga, trung bình mỗi ăn 4 xiên.
Ăn vậy thì chẳng ai bị no đến mức “thần thánh hóa” cả.
Cô vì thế dám mua nhiều.
Chủ yếu là vì trong kh gian đang dịch lợn, cô muốn bán chúng , l tiền mua nhà, mua cổ vật, mua tr thư pháp.
Đi m lần cửa hàng cổ vật, cô mới nhận ra thật sự… nghèo.
Hiện nay nhiều bức tr cổ đều thể bán được, giá kh hề thấp, vài trăm đến vài nghìn tệ.
Đắt hơn thì là bảo vật quốc gia, kh bán.
Còn vài bức tr, thư pháp nhất định mua, ví dụ như của Tề Bạch Thạch, Trương Đại Thiên.
Đặc biệt là tr Tề Bạch Thạch, giá trị so với tiền bỏ ra cao, hiện nay một bức tùy kích cỡ từ vài chục đến vài trăm tệ.
Tr Trương Đại Thiên thì giới hạn trên cao, tương lai thể lên tới hàng trăm triệu.
Tăng giá 10.000 lần, 100.000 lần! Thậm chí còn cao hơn.
Lợi nhuận còn hơn mua nhà!
Dĩ nhiên, nhà đất là tài sản khan hiếm, khu tốt thì chỉ vài mảnh, đ mà đất ít, muốn mua vẫn mua.
Bây giờ cô cần bắt đầu tích lũy tài sản, chuẩn bị cho vài năm nữa khi mở cửa kinh tế.
Kh thì đến lúc gấp gáp, muốn làm gì cũng khó.
Tiền th sân đầy khách liền nói: “Mua, mua, mua, thêm 2 con nữa.”
Đắt một chút cũng kh , ta chịu được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-436-mon-qua-trang-tinh.html.]
Phương nói: “Được, trước, lát nữa cho tới nhà máy rổ chở về nhé.”
Tiền Lai kh ý kiến gì thêm.
Phương vừa định rời , thì Bạch Hựu Bạch lon ton chạy ra từ trong nhà.
Sắc mặt cô bé rõ ràng đã khá hơn nhiều lẽ là do tâm trạng tốt, cũng thể là vì dạo này ăn uống đầy đủ, ba bữa ngon lành.
Đặc biệt là Phương còn “chiều” cô bé thỉnh thoảng thêm ít đồ bổ, hoặc tự tay rót nước cho uống.
Được “đối xử” như vậy, Bạch Hựu Bạch cảm động đến mức vừa th sợ vừa th vui.
“Chị ơi, em muốn về nhà, chị thể tiện đường đưa em về được kh? Em món quà hay muốn tặng chị!” cô bé nói đầy phấn khởi.
“Món quà gì thế?” Phương cười hỏi, nhưng trong lòng chẳng tin lắm.
Nhà Bạch Hựu Bạch giờ nghèo rớt mồng tơi, số tiền cô cho trước đó hai vợ chồng kia tuyệt đối kh dám động một đồng. Còn cô bé này… thể chuẩn bị được món quà gì chứ?
Chẳng lẽ là… vẽ cho cô một bức tr à?
Thật khổ, lát nữa chắc lại giả vờ khen cho tròn vai.
“Chị về sẽ biết!” Bạch Hựu Bạch nói với vẻ thần bí, mặt rạng rỡ.
Kỹ năng kiểm soát biểu cảm của Phương giờ đã đạt tới mức “lô hỏa thuần th”!
Đặc biệt là trước mặt Bạch Hựu Bạch cô tuyệt đối kh dám để lộ chút chán ghét nào, nếu kh, để cô bé phát hiện thì phiền to.
Thế nên, khi Bạch Hựu Bạch th ánh mắt dịu dàng đầy mong đợi của Phương , cô bé lại càng xúc động đúng là kh uổng c tốn bao nhiêu tâm tư mới được thứ này!
Phương vốn chẳng bao giờ từ chối yêu cầu của Bạch Hựu Bạch, huống chi chuyện nhỏ thế này.
Thế là cô dắt tay cô bé về nhà.
Bạch Hựu Bạch lập tức chui xuống gầm giường, lôi ra một cái hộp gỗ đưa cho Phương .
Chiếc hộp kh lớn, cỡ như hộp đựng trang sức, bên ngoài phủ sơn mài đỏ, chạm khắc tinh xảo vô cùng.
Mắt Phương sáng lên chỉ hộp thôi đã biết đây kh vật tầm thường.
“Đây là... cái hộp mà mẹ em nhặt được cùng lúc với cái bát năm đó đúng kh?” cô hỏi.
Bạch Hựu Bạch gật đầu liên tục: “Đúng ! Chị th minh quá mất! Chị là th minh nhất mà em từng gặp!”
Phương mỉm cười một nửa là học từ em đ!
Kiếp trước, chính Bạch Hựu Bạch đã kéo cô xuống thấp, làm việc thì bốc đồng, kh theo quy tắc nào, nhưng lần nào cũng chạm đúng ểm yếu của đối phương.
Cô thật sự học được kh ít ều.
Còn nửa kia ư ắt hẳn là do thiên phú cô thức tỉnh ~
Phương đón l cái hộp, đặt lên bàn mở ra.
Ban đầu cô còn nghĩ bên trong chắc là ngọc ngà châu báu gì đó, ai ngờ lại là một quyển sách cổ.
Cô liếc qua bìa, th m chữ triện thể phồn thể, liền trợn tròn mắt.
Cái… cái này là…
Chưa có bình luận nào cho chương này.