Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!
Chương 464: Trời sập mất rồi
Giáo Đ kh để ý, ôm c.h.ặ.t c.h.â.n đàn mà khóc hỏi:
• “Chú ơi, thật sự kh chú kh đồng ý mở cửa hàng tạp hóa đúng kh?”
đàn đáp:
• “Thật sự kh !”
Giáo Đ hỏi tiếp:
• “Vậy là ai vậy?”
đàn dừng lại một lát, về phía hai khác đang trốn trong đám đ.
Một kh thể gánh nổi tất cả chuyện này!
Hai kia hoàn toàn kh dám về phía , họ cố gắng chen ra khỏi đám đ.
Nhưng bất lực vì xem quá đ, phía sau còn hai đứa trẻ ngây ngốc chen vào, họ kh thoát ra được!
Kết quả là Giáo Đ trèo lên chân họ theo tầm , ôm chặt và khóc la:
• “Chú ơi, chú kh đồng ý mở cửa hàng tạp hóa kh? Chú ơi, cháu cầu xin chú, cháu muốn học!”
Hai bị bé bám chặt…
Dưới ánh mắt giận dữ của mọi , họ dám nhận kh?
• “Kh , kh .” Hai đồng th nói.
• “Vậy là ai?” Giáo Đ hỏi.
Hai liếc khắp nơi, th đồng nghiệp cấp thấp hơn là vào!
Các đồng nghiệp… kh thể gánh nổi chuyện này!
Họ quay lưng, giả vờ làm qua đường:
• “ về nấu cơm!”
• “ về đón con!”
• “Vợ sắp sinh, đưa cô bệnh viện!”
• “Kh đúng, vợ mới 7 tháng thôi mà?”
đàn tức giận hét lên:
• “Trẻ con sinh non kh được ? Một tên FA về nhà sớm làm gì? Kh biết nấu cơm, kh đón con, cũng chẳng vợ!”
kia mở miệng:
• “ mẹ mà, mẹ ốm!”
đàn … “Ôi đúng là con hiếu thảo nhất quả đất!”
kia… “ mắng ai vậy?”
Hai cà khịa nhau xa.
Các đồng nghiệp tản ra, đám đ chỉ còn một nửa.
Giáo Đ vẫn bám c.h.ặ.t c.h.â.n trước, kh chịu bu.
Phương Đức bước tới khuyên nhủ:
• “Thật sự kh kh cho các con mở cửa hàng, thật mà.”
Giáo Đ thắc mắc:
• “Kh , vậy là ai? Rốt cuộc là ai kh cho chúng ta học?”
Phương Đức tiếp tục khuyên:
• “Thật sự kh , đó vừa đã .”
Giáo Đ tiếc nuối khe giữa chân mọi , hy vọng rõ “ đó”.
Tất nhiên chẳng th gì, bây giờ những khe chân này chật ních kh chen được.
Giáo Đ tiếc nuối nói:
• “Mai, cháu sẽ dẫn tất cả các bạn trong c xã đến đây! Cầu xin đó cho chúng cháu học!”
bị bé ôm chân rùng , mai còn tới nữa ?
Các đồng nghiệp chưa cũng hoảng hốt chạy !
• “Mai chúng nghỉ kh tới nữa!”
Phương Đức nói:
• “Đừng nói vậy, kh ai cấm các con học đâu…”
Giáo Đ ngẩng đầu hỏi:
• “Vậy ai sẽ đóng học phí cho chúng cháu? Là ? nhiều tiền như vậy ? Dù thì bố mẹ cháu cũng kh .”
Phương Đức chút khó xử:
• “Các con nhiều thế này, cũng đóng kh nổi.”
Giáo Đ chớp mắt ngây thơ hỏi:
• “Vậy tại c xã chúng cháu muốn đóng mà các lại kh cho?”
Phương Đức:
• “Đương nhiên là vì… thôi, chuyện này các con thật sự kh hiểu đâu.”
Giáo Đ mơ hồ chớp mắt nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-464-troi-sap-mat-roi.html.]
• “Vậy mai để bố mẹ cháu cũng đến, kh được, họ kh học hành gì, chắc c kh hiểu, cháu sẽ gọi thầy cô ở trường đến nghe!”
Một số trong bộ phận XX nhịn kh mà đứng đó, mặt đỏ bừng.
Mai lại bị trẻ con chặn cửa quỳ lạy ?
Làm việc lâu như vậy, bị m đứa trẻ quỳ lạy, họ muốn “lộ d” !
• “Đừng, đừng, bố mẹ các con mai còn ra đồng làm c ểm, đúng mùa vụ, đừng làm họ chậm việc.” Phương Đức nói:
• “Hơn nữa chuyện này các con nghe nhầm thôi, kh ai ép c xã các con đóng cửa tạp hóa đâu. Hôm nay mắng Phương , con gái , nhưng cô vẫn chịu áp lực, kh đóng cửa.”
• “Yên tâm , cô nói sẽ cho các con học miễn phí, thì chắc c sẽ làm được. Ấy…” Phương Đức thở dài, vừa vẻ bất lực, vừa pha chút tự hào:
• “Con gái này, ngoan cố nhất, đã hứa thì dù thế nào cũng thực hiện!”
xung qu nghe vậy, tròn mắt: chuyện gì đây? Hóa ra Phương là con gái ? Con gái muốn cho tất cả trẻ em trong c xã học miễn phí?
Quả là một tốt tuyệt vời! Thế rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Cảm phục với “gia đình tốt thì con cái cũng tốt”, ánh mắt mọi Phương Đức đều kính trọng hơn hẳn.
Một vài đồng nghiệp… hình như chút gì đó kh đúng?
Phương Đức vội vàng dừng lại, kéo m đứa trẻ lên, nói năng nhẹ nhàng khuyên nhủ.
Giáo Đ dường như nghe lời, đứng dậy.
Bên ngoài đám đ, bỗng một chen vào.
Một lão tay cầm roi ngựa, vội vàng gọi:
• “Đ Tử! Cháu kh mua thuốc cho mẹ ? lại chạy đến đây! Hú hồn , tưởng cháu bị mất !”
Hoá ra là bé tự đến gây rối, kh ai sai bảo.
Giáo Đ th lão thì vui vẻ nói:
• “Ông ơi! Họ nói kh ép c xã chúng cháu đóng cửa….”
Ông lão đoán ra chuyện gì, sắc mặt tái mét, vội vàng kéo cháu và ba đứa nhỏ ra, vừa vừa loạng choạng xin lỗi mọi :
• “Xin lỗi, xin lỗi, cháu còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, các bậc trưởng thượng đừng để tâm! Xin lỗi, xin lỗi!
• “Mẹ cháu hôm nay vừa nhận được tin vui, vui mừng quá, nhưng chiều lại nghe tin tốt đẹp kh còn nữa, một vui một buồn, cháu chóng mặt, suýt nữa thì… cháu cũng lo sốt ruột!”
Nói xong, vừa kéo vừa dẫn m đứa trẻ chạy ra ngoài.
Phương Đức thở phào, vỗ tay vào ngực.
• “Hèn quá~”
Một vài đồng nghiệp với ánh mắt phức tạp.
• “Xem làm chuyện tốt này!” Một vừa bị ôm chân trước đó đột nhiên trách:
Phương Đức vẻ ngây thơ:
• “….”
• “Ai bảo tìm Phương bắt cô đóng cửa? Ai nói đóng cửa? Ông tự ý quyết định, gây ra chuyện này!” đó nói.
Phương Đức:
• “Là !”
kia cũng kh nói nhiều nữa, vì Phương Đức vừa đã khuyên m đứa trẻ dừng lại, nếu kh thì họ còn xấu hổ dài dài, nói thật ra họ còn cảm ơn !
Họ kh nói nữa, cưỡi xe .
Phương Đức vội vàng đạp xe theo giải thích.
…
Ngỡ rằng chuyện này sẽ qua, việc đóng cửa tạp hóa cứ tạm gác lại, tính sau.
Ai ngờ sáng hôm sau, vài làm thì th “trời sập mất”~
Nhiều tờ báo đưa tin sự việc tối hôm qua lên trang nhất! Tiêu đề còn gây sốc hơn cả nhau:
• “ chỉ muốn học, sai chỗ nào?”
• “Ai sẽ cứu các trẻ em?”
• “Sốc! đơn vị sẵn sàng chi trả học phí cho tất cả trẻ em trong cả c xã! Số tiền này sẽ khổng lồ tới mức nào?”
• “Rốt cuộc ai kh muốn cho các con học miễn phí?”
Các tiêu đề đều do Phương cung cấp, nếu kh thì kh dùng kiểu này đâu~
Ngay cả Phương Đức cũng lần đầu biết những tiêu đề này, tay run lên!
• Quá tàn nhẫn, quá tàn nhẫn !
Ông giờ hoàn toàn kh dám mặt m kia!
Các đồng nghiệp xung qu đều quan sát sắc mặt , khuôn mặt họ chút sợ hãi.
Phương Đức vốn là khéo léo, kh bao giờ làm mất lòng ai, loại này, nói thẳng ra là khá dễ bị bắt nạt, hơi nhút nhát, vì sợ mất lòng bất cứ ai.
Nhưng hôm nay, họ nhận ra nhầm .
Cái gì gọi là “chó biết cắn nhưng kh sủa”? Kh hành động thì thôi, một khi ra tay là sẽ khiến ta… c.h.ế.t khiếp!
Chuyện này lên báo , kh thể giấu được, tương lai sẽ ra kh ai đoán trước, nhưng kết cục tốt nhất cho m kia cũng chỉ là bị khiển trách nội bộ, còn tệ nhất… thì kh giới hạn!
Vì một cửa hàng tạp hóa, cần đến mức này kh?
Phương Đức cũng đang tự hỏi trong lòng, vì một cửa hàng tạp hóa, cần đến mức này kh?
Cảm giác như bị đặt trên than hồng, bị nướng sống vậy!
Chưa có bình luận nào cho chương này.