Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!

Chương 52: Cuối cùng vẫn là cha ruột

Chương trước Chương sau

“Cái gì? Ba ruột cô ta còn sống à? thể chứ? Kh c.h.ế.t ?” – Trương Lệ Lệ kinh ngạc nói.

Đường Trinh tái hôn sau khi mang theo con, những kh quen đều tưởng cô là góa phụ tái giá, dù bây giờ ly hôn ít.

“Cô từng nói ba cô c.h.ế.t ? Toàn là m tự nghĩ ra thôi. Ờ, chính xác là đoán bừa đ. Cô kh phủ nhận, cố tình để các hiểu lầm.” – Phương nói.

“Nếu kh thì, nếu mọi biết ba mẹ cô là ly hôn, chắc c sẽ bị bàn tán, chê cười cho xem.”

Tuy cô cũng kh th gì đáng cười, nhưng thực tế xã hội bây giờ đúng là như vậy.

“Ờ, cũng đúng.” – Trương Lệ Lệ gật đầu, hoàn toàn bị dẫn dắt theo nhịp nói của Phương .

“Ba ruột cô ta là giám đốc nhà máy à?” – Cô tò mò hỏi.

“Ba cô ta hồi đó bỏ mẹ cô ta, cưới tiểu thư nhà giàu, làm con rể bên nhà vợ. Sau đó nhà đó quyên góp tài sản, lập c lớn, giờ cũng sống tốt lắm. Ba cô ta năng lực, hiện là giám đốc một nhà máy dệt lớn, mỗi tháng lương m trăm tệ, còn đủ loại thu nhập mờ ám.” – Phương nói.

Trương Lệ Lệ cũng kh hẳn là ngốc thật, liền hỏi:

biết?”

“Là m của Phương Điềm tới nhà nói chuyện, lén nghe được.” – Phương đáp.

Trí khôn của Trương Lệ Lệ cũng giới hạn, nên cô tin ngay.

“Giỏi cho con Phương Điềm đó! Thì ra trước giờ toàn giả vờ đáng thương để lừa mọi ! vạch trần bộ mặt thật của cô ta trước mặt cả lớp mới được!” – Trương Lệ Lệ nói xong liền quay .

Phương cũng đã biết cô là Phương Điềm nhờ đến , chuyện mua bán này chắc c kh thành, vậy thì nh tìm cớ rút lui thôi.

Phương gọi cô lại:

“Khoan đã, cô muốn bóc mẽ thì cứ từ từ. Giờ nói chuyện bán thư giới thiệu đã.”

vẫn còn bán à?” – Trương Lệ Lệ ngạc nhiên quay đầu lại.

“Bán chứ, một vạn, kh đùa đâu.” – Phương nói, “Xong việc, chia cô hai nghìn.”

“Cái này được, làm gì đâu mà l tiền.” – Trương Lệ Lệ giả vờ ngại ngùng, nhưng được hai bước đã kh nhịn được cười: “He he he he!”

Hai nghìn tệ! Một khoản tiền khổng lồ, vui c.h.ế.t mất!

Bây giờ hai nghìn tệ là tiền lương của c nhân bình thường trong m năm, mà kh vui cho được?

Trương Lệ Lệ đột nhiên th Phương thuận mắt hẳn, ngay cả chuyện cô ta “cướp cơ hội” của , cô cũng kh còn tức nữa.

cô cũng biết, cho dù kh Phương , chuyện giữa cô và Lâm Minh cũng chẳng tới đâu.

“Nào, chúng ta bàn xem làm thế nào để Phương Điềm mắc bẫy.” – Phương nói.

“Ừ ừ!”

Vì hai nghìn tệ, Trương Lệ Lệ như bộc phát tiềm năng, Phương nói bao nhiêu cô đều nhớ rõ từng chữ!

Thật kỳ lạ, bình thường một bài thơ cổ học cả trăm lần còn kh thuộc!

Phương biết cô ta “thiên phú” khoản này nên mới chọn dùng cô.

Kiếp trước, Trương Lệ Lệ sau này mở một cửa hàng nhỏ bán quần áo, lớn tuổi lại làm livestream bán hàng, nói năng l lợi lắm, chẳng giống gì từng học dốt nhất lớp.

Chỉ cần cô thật lòng muốn bán, khách hàng kiểu gì cũng bị cô thuyết phục mua theo giá cô đưa ra.

Phương đã từng chứng kiến tận mắt.

Bây giờ Trương Lệ Lệ tuy chưa “mở khóa kỹ năng” đó, nhưng trong m.á.u cô chắc c thiên phú này.

Tin cô một lần vậy.

Kh thành cũng kh , cùng lắm thì hạ giá, nhất định khiến Phương Điềm được tờ thư giới thiệu đó.

Trương Lệ Lệ ghi nhớ vài ểm chính, hơi lo lắng mà rời .

Trong khi đó, ở nhà, Phương Điềm đã đứng đợi trước cửa.

Th cô về, Phương Điềm liền kích động hỏi:

“Xong chưa? Bao nhiêu tiền?”

“Cô ta đổi giá , đòi một vạn.” – Trương Lệ Lệ nói.

“Cái gì? Cô ta ên à? l đâu ra nhiều tiền thế!” – Phương Điềm kêu lên.

“Cái này biết được.” – Trương Lệ Lệ thở dài, mặt đầy vẻ thất vọng – “Thôi, cô cũng đừng mong ngóng cái thư giới thiệu đó nữa, ta bán .”

“Cái gì? Giá cao như vậy mà cũng mua à?” – Phương Điềm chút kh tin.

Trương Lệ Lệ vào nhà, uống một ngụm nước, vẻ thất vọng gần như rớt cả vào ly:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-52-cuoi-cung-van-la-cha-ruot.html.]

tới thì đụng ngay ba cũng muốn mua, họ đến còn sớm hơn , đang đấu giá ngoài sân luôn. Cuối cùng một mặc vest ra giá mười nghìn.”

“Nhưng ta kh mang tiền mặt, nên bảo Phương cho hai ngày, trong hai ngày nhất định sẽ đem tiền tới.”

“Phương đồng ý à?” – Phương Điềm hỏi.

Trương Lệ Lệ liếc cô với vẻ “cô ngốc thật đó”:

“Tất nhiên là đồng ý , lại kh chứ? Mười nghìn đó!”

con trai đó là ai?” – Phương Điềm đột nhiên hỏi.

kh biết, kh học sinh trường , nhưng ăn mặc sang áo khoác da, bên trong là vest, vừa đã biết là tiền.”

tiền trong dân gian tuy kh nhiều, nhưng kh là kh .

Ví như Phương , số tiền trong tay cô ta tính cả gi nợ cũng m vạn, toàn tiền hợp pháp cả.

Phương Điềm suy nghĩ một lát nói:

hiểu . Hai ngày này cô đừng đâu hết, ở nhà chờ tin của !”

Nói xong cô vội vàng rời .

Trương Lệ Lệ chống tay vào h, theo bóng lưng cô, “phì” một tiếng khinh thường.

Thì ra Phương nói đều là thật! Mười nghìn tệ, dáng vẻ Phương Điềm kia, đúng là thể bỏ ra thật!

Vẫn là Phương đáng tin hơn!

Phương Điềm vội vã chạy về nhà, vừa vào cửa đã tìm mẹ, kể lại mọi chuyện.

“Mẹ, giờ làm đây~” – cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Đường Trinh, gần như sắp khóc.

Đường Trinh nhíu mày, trong lòng giằng co. Mười nghìn tệ, trong tay bà kh .

M năm tiền lương cộng lại, nếu kh ăn kh uống thì mới đủ, nhưng bà đâu ma mà thể kh ăn kh uống chứ?

Th mẹ vẻ muốn bỏ cuộc, Phương Điềm lập tức nói:

“Hay là… mượn ? Hoặc… tìm ba ruột con?”

Những lời Phương nói với Trương Lệ Lệ trước đó đúng là sự thật ba ruột của Phương Điềm là giám đốc nhà máy, làm con rể bên nhà vợ, tiền.

Phương Điềm cũng nghe m , m mợ của nhắc đến chuyện đó.

Biết xong, trong lòng cô càng thêm mong mỏi cha ruột mà chưa từng gần gũi .

Đường Trinh khẽ giãn mày:

, mẹ lại quên mất ta chứ?”

“Mẹ thử xem, nhưng kh chắc đâu.” – bà vừa nói vừa vuốt tóc, song nét mặt lại tự tin, gần như nắm chắc phần tg.

Khi còn trẻ, Đường Trinh vốn là một đẹp, lại mang nét quyến rũ pha lẫn đoan trang do nghề nghiệp, nên đặc biệt hấp dẫn đàn trung niên.

Hơn nữa, trước đây họ đã thỏa thuận: chỉ cần bà cần tiền, ta cho.

Đường Trinh ra ngoài gọi ện thoại.

Hai tiếng sau, bà quay về trên tay cầm đúng mười nghìn tệ tiền mặt.

“Mẹ, nh vậy?” – Phương Điềm kinh ngạc hỏi.

“Mẹ bảo mượn bạn, tạm đưa mẹ dùng trước.” – Đường Trinh mỉm cười dịu dàng – “Ông vừa nghe là chuyện liên quan đến việc con gái vào đại học, lập tức lo ngay.”

nói, chồng cũ này thực ra còn dễ nói chuyện hơn Phương Đức, dễ thuyết phục, lại đối xử tốt với bà.

Tiếc là ta đã trèo cành cao, nhưng thôi, coi như cũng đáng, vì nhờ thế mà mười nghìn tệ này đưa ra dễ như chơi.

Từ giờ, chắc bà cũng nên gọi ện cho thường xuyên hơn.

“Ba con tốt thật đ!” – Phương Điềm vui mừng reo lên – “Cuối cùng vẫn là ba ruột!”

“Nói nhỏ thôi!” – Đường Trinh lập tức ra cửa qu, th kh ai mới yên tâm.

“Sau này m lời đó đừng nói ra ngoài, để trong lòng thôi.” – bà dặn.

“Vâng ạ!” – Phương Điềm gật đầu liên tục.

“Đi thôi, mẹ cùng con. Khi Trương Lệ Lệ nhận tiền, viết gi vay rõ ràng. Đợi khi cô ta l được thư giới thiệu về, thì trả lại gi đó.” – Đường Trinh nói.

“Vẫn là mẹ chu đáo nhất!” – Phương Điềm vui vẻ đáp.

Hai mẹ con cùng nhau tìm Trương Lệ Lệ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...