Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!
Chương 81: Không ăn à? Thì nhét vào miệng mày!
Quá nửa đời trước của Phương … thực ra sống khá m.ô.n.g lung.
Khi còn nhỏ, nhiều việc cô kh quan tâm, cũng kh để tâm.
Chẳng hạn như căn nhà trong gia đình rốt cuộc thuộc về ai.
Phương hỏi:
– Bố, cái tòa nhà cán bộ kia rốt cuộc là bố phân hay mẹ kế phân vậy?
– Là Tang Trinh phân, vậy? – Phương Đức hỏi.
– Vậy cơ quan của các bao giờ mới phân nhà? Bao giờ đến lượt bố? – Phương hỏi.
Câu hỏi này khiến Phương Đức chột dạ!
– Theo lý thì sớm đến lượt , nhưng vì Tang Trinh đã nhận , mới nhường suất cho cô ! – Phương Đức đáp.
– Vậy căn nhà mới của các khi nào phân? – Phương tiếp tục hỏi.
– Chưa biết cụ thể. – Phương Đức đáp.
Phương lập tức hiểu ra, lợi ích tạm thời chưa l được, chỉ còn cách dựa vào bản thân.
– Vậy thì đợi con kiếm được tiền, sẽ mua ngay một căn nhà cho bố! – Cô nói. – Tất nhiên đứng tên con.
Phương Đức liếc cô:
– Chuyện đó đợi đến… “khỉ năm, ngựa tháng” mới xong.
Nhưng trong lòng vẫn th vui, con cái muốn mua nhà cho , nuôi kh uổng c!
Phương Nghê viết xong bài báo, ôm vai ra, đứng sau Phương Đức Phương .
Cô bé này quả thực đã khiến bố bị lừa ngoan ngoãn theo ý , đúng là quỷ kế tinh r!
Phương liền cười với Phương Nghê:
– Bố ơi, chị con cũng muốn mua nhà cho bố đ!
Phương Nghê lập tức trợn mắt: !!!
Phương Đức quay lại cô.
Phương Nghê nh chóng thay bộ mặt hiếu thảo:
– Vâng, bố ạ, con cũng muốn hiếu thảo với bố, khi con tiền, nhất định sẽ mua nhà cho bố ở! Và cũng sẽ đứng tên con.
Phương Đức lật mắt, đúng là chị em ruột!
Ông ngồi thêm một lúc, ra sức nháy mắt cho Phương vài cái, để cô biết việc gì thể nói, việc gì kh nên nói! Sau đó vào phòng ngủ.
Phương Nghê cũng ngủ, họ đều quen ngủ trước 9 giờ.
Phương thì vẫn c bọn “lừa con” làm món mặn, hun khói gà xong, nếm thử để chắc c hương vị đúng, mới cho họ tiếp tục đóng gói, cô mới ngủ.
Tất nhiên, cô cũng kh ngủ ngay, mà trốn vào tủ để vào kh gian.
Cô vắng nhà lâu, gà vịt mỗi ngày chỉ cho ăn một lần.
Dù ít, nhưng vẫn cho ăn, một lần kh cho là chúng sẽ gõ nồi kh ngừng.
Phương vào kh gian bắt tay vào làm, vừa gõ nồi, vừa cho gà ăn, còn thu hoạch rau, khai hoang đất trống, lại còn muốn đào một cái ao nuôi cá.
Hoặc tôm cua gì đó.
Biển rộng mênh m.ô.n.g ngoài kia, để phí thì tiếc.
Phương hì hục làm việc.
Nhưng chẳng m chốc, cảm giác mệt mỏi quen thuộc kéo đến, cô kh cưỡng nổi buồn ngủ, ra ngoài ngủ.
Thật lạ, kiếp trước cô uống nước giếng, làm việc suốt đêm cũng kh mệt.
Kiếp này nước giếng kh còn tác dụng nữa ?
Cô soi gương, kh gì khác, da dẻ vẫn đẹp như kiếp trước, càng ngày càng mảnh mai.
Độc tố trong cơ thể đang nh chóng được thải ra.
Phương ngáp một cái, thôi kệ, kh nghĩ nữa, ngủ, ngủ dậy tính.
…
Sáng hôm sau, Phương cùng Lâm Kỳ, Phùng Tả và Phùng Hữu giao hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-81-khong-an-a-thi-nhet-vao-mieng-may.html.]
100 con gà hun khói này kh nằm trong đơn hàng 100 cân vịt trước đó. 100 con gà này nặng đến vài trăm cân.
Gặp Vương Bân, liền khen Phương liên tục.
– Lãnh đạo khen bạn kìa, đồ làm ngon lắm! – cười nói.
– Đương nhiên , mọi đều nói ngon mà. – Phương kh hề khiêm tốn, cô làm gì cũng đúng là ngon.
– So với vịt, gà hun khói vẫn được ưa chuộng hơn một chút. Ban đầu chỉ thử vài con trên vài xe thôi, kết quả là kh đủ bán. – Vương Bân nói. – còn muốn mua vài con mang về làm quà.
Trên tàu họ học theo cách của Phương , xé gà hun khói ra bán theo phần.
Họ kh “máu lửa” bằng Phương , một con gà xé 20 phần, họ chỉ xé 4 phần, nhưng cũng được hành khách ưa chuộng.
– Nhưng vịt cũng triển vọng tốt. – Vương Bân trung thực phản hồi. – Lúc đầu mọi th đắt, mua ít, nhưng ai đã mua sẽ giúp giới thiệu, và sẽ trở thành khách quen.
Chỉ là ít ai tàu mỗi ngày, muốn quay lại cũng kh dễ.
Vậy nên vẫn “ăn thử đầu tiên”, giúp quảng bá một chút, mới kéo được một đợt đơn hàng nhỏ.
Hôm nay Vương Bân vẫn đặt 100 cân, kh nhiều hơn.
Điều này khiến Phương hơi bất ngờ, tốc độ mở thị trường phần chậm.
Rốt cuộc kiếp trước năm 1974 cô chưa kinh do gì, mở nhà hàng cũng là sau khi mở .
Lúc mô hình và bây giờ vẫn khác biệt.
Cô suy nghĩ một chút nói:
– về sẽ lập một quy chế, đại khái là như này: mỗi xe tăng thêm 10% vịt để thử, nhân viên bán bao nhiêu, thưởng họ 10% do số.
Đôi mắt Vương Bân lập tức sáng lên, thưởng cho nhân viên bán hàng? tưởng tượng ra, mọi sẽ nhiệt tình đến mức nào! Do số món mặn sẽ tăng khủng khiếp, cũng kh dám nghĩ hết.
Phương mỉm cười, lại quên chuyện nhân viên tàu bán hàng nhỉ.
Chỉ cần họ tiền kiếm được, họ sẽ bán hết sức , đứng bên cạnh bạn kh rời!
Kh ăn? Thì cũng tìm cách nhét vào miệng bạn!
Vương Bân Phương :
– Mau đưa quy chế cho , sẽ th báo họp, sắp xếp xong xuôi.
Phương , đáp lại nồng hậu:
– Ơn của nhớ , sau này gì em làm được, chắc c kh lời nào cãi!
Cái gì làm kh được thì xin lỗi trước.
Hai chia nhau hành động.
Phương tìm Tiền Lai, trước tiên đưa biên lai hôm nay.
Hơn 700 đồng.
Cộng với do thu nhà hàng, gần như đạt 1000 đồng một ngày!
Tiền Lai cảm giác thở kh ra hơi!
– Chú ơi, cách kiếm 10 nghìn một ngày, chú làm kh? – Phương nói.
Tiền Lai cô:
– Gì cơ? Cướp ngân hàng à?
– Ngân hàng cũng kh nhiều tiền thế đâu. – Phương đáp.
Tiền Lai vỗ ngực, thở phào, tìm cái ghế ngồi xuống:
– Nói , con định làm gì?
– Kh gì lớn lao, chỉ là muốn chú chịu bỏ 10% chi phí và 10% lợi nhuận thôi. – Phương nói.
Cô nói sơ qua kế hoạch đã thống nhất với Vương Bân.
Tiền Lai tính toán, thật sự bỏ ra 20%, đau lòng quá!
– Thực ra cũng kh nhiều đâu, ví dụ bán 10 cái đầu vịt, chi phí lần này thành 11 cái, thu về chỉ 9 cái, coi như chỉ thiếu 2 cái thôi. – Phương nói.
Tính ra, cũng kh nhiều thật.
Tiền Lai biên lai trên tay:
– Chỉ cần con đảm bảo mỗi ngày kh dưới 1000, còn lại muốn xoay xở thế nào thì tuỳ, dù con cũng là trưởng xưởng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.