Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!
Chương 98: “Em định vì hai bộ áo mà đẩy cô ấy tới chỗ chết sao?”
Mọi tuy kh đến mức ghen ghét giàu, nhưng vào thời buổi này, mà qu lại chi hơn 600 đồng chỉ để mua hai bộ quần áo, thì ai mà chẳng th chướng mắt ánh dành cho hai chị em họ cũng trở nên khác thường.
Phương (方盈) thở dài:
“Thực ra nhà cũng chẳng nhiều tiền đâu. Ba mẹ đều là c nhân viên, ba chức cao hơn một chút, trước đây lương hai cộng lại mới hơn 100 đồng một tháng thôi.”
Chỉ câu này thôi cũng khiến khác giật hai vợ chồng mà lương hơn 100 đồng đã thuộc loại cao lương hiếm th ; bình thường thì chỉ 60, khá hơn thì 80–90, vượt 100 đã là đại gia đình phúc phần.
Còn hai chữ “trước đây” thì chẳng ai để tâm.
“Nhà đến 5 đứa con nuôi. Mẹ kế thì giữ khư khư tiền lương, chẳng bao giờ chịu bỏ ra đồng nào, nên thực ra cả nhà đều tr vào tiền của ba .” Phương nói tiếp.
Phương Vân (方芸) liếc em gái một cái, kh nói gì.
Con bé lại bắt đầu bịa chuyện .
Thực tế thì Đường Trinh (唐贞) – mẹ kế họ – vẫn góp tiền nuôi cả nhà, còn chăm sóc cho em út béo tốt như thế. Nhưng nếu em gái nói vậy, thì sau này khi ba cô và mẹ kế cãi nhau, lời nói của cô càng thêm trọng lượng vì là “ đang gánh gia đình”.
Thôi kệ, kh cần th minh. Miễn kh nói ra là được.
Phương tiếp lời:
“Năm đứa nhỏ đều ăn, học, mặc. Nói thật nhà cũng chật vật lắm. Các chị xem chị trước giờ mặc được đồ đẹp bao giờ chưa? Toàn mượn của đài truyền hình khi phỏng vấn thôi.”
Mọi nghĩ lại đúng thật.
Phương nói tiếp, giọng hơi lạnh:
“Cô còn chẳng bằng cô đâu.” Cô sang Lam Mộng (蓝梦), “Cô giặt quần áo cho đài, nên đồ diễn của đài cô muốn mặc cái nào thì mặc cái đó, muốn chọn gì cũng được. Còn chị muốn mặc một cái xin phép Lý khoa trưởng, mà ta còn chẳng cho.”
Ánh mắt mọi lập tức đổi hướng sang Lam Mộng kh m thiện cảm.
Đúng là vậy! Cô ta còn dám nói “kh quan hệ” với Lý Nguyên (李原) ?
Lam Mộng vội xua tay:
“Kh… kh đâu! Là do quần áo của vá chằng vá đụp, giám đốc nói mặc thế làm mất mặt đài, nên mới đặc cách cho mượn! Mà chỉ dám chọn đồ cũ thôi, chưa bao giờ dám mặc đồ tốt cả!”
Phương giả vờ ngộ ra:
“À~ thì ra là giám đốc đặc cách cho à? Cũng đúng, lúc trước cũng là chọn cô về đây mà, giờ cho cô mở chút cửa sau cũng chẳng gì lạ. Khó trách hôm qua … thôi, kh nói chuyện ngoài lề nữa, nói lại chuyện quần áo của .”
Lam Mộng trợn mắt đừng mà! Nói rõ ra , “chọn cô” cái gì, “hôm qua” cái gì chứ?!
Nhưng cô ta kh dám cãi, vì tối qua Phương Vân kh ở trong ký túc xá…
Phương nói:
“Hai bộ quần áo đó thực ra là của , dùng tiền sính lễ của để mua, cho chị mượn mặc. Giờ bị cô làm hỏng, nên nếu cô muốn bồi thường, thì là trả tiền cho , kh cho chị .”
Phương Vân mím môi, kh nói. Nhưng mắt hơi đỏ lên.
Em gái đã nhận hết chuyện về , sau này dù xử lý Lam Mộng thế nào cũng kh dính dáng đến cô.
Cô em gái tốt của …
Lam Mộng nói:
“Thế thì chị gái cô gả vào nhà giàu thật, được sính lễ nhiều như vậy!”
Phương lập tức đ giọng:
“ l thế nào, được bao nhiêu sính lễ thì liên quan gì đến cô? Ý cô là gì? Th ta tiền thì cô khó chịu à? Ghen tị à?”
“Kh, kh …” – Lam Mộng nói, vẻ tội nghiệp như bị oan ức.
“Cô tưởng chúng ếc cả ? Rõ ràng cô vừa nói hai lần là ‘chị cô giàu thế’! cái mặt cô chảy dãi ra kia kìa!
Thôi bỏ , cô cũng lớn , tính nết đã hình thành, sửa cũng kh nổi. lại chẳng cha mẹ cô, kh cần dạy cô làm cho đúng nữa!”
“Chúng ta quay lại chuyện trả tiền . Cô thật sự muốn trả à?” – Phương hỏi.
“Khoan đã! Lần này cô nói rõ ra xem nào, lại bảo là kh biết cư xử hả?” – Lam Mộng bật lên, gương mặt kiểu “hoa trắng nhỏ” của cô ta suýt kh giữ nổi.
Phương lạnh nhạt: “Lại đánh trống lảng, kh? Cứ nhắc đến chuyện trả tiền là cô liền lái sang chuyện khác! Rõ ràng chẳng hề muốn trả!”
“Kh ! chắc c sẽ trả! Nhưng cô nói rõ xem, ai là kh biết cư xử?” – Lam Mộng gắt lên.
Phương qu nói lớn: “Mọi xem kìa, hễ nhắc đến chuyện tiền là cô ta lập tức nổi ên lên!”
Mọi đồng th:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-98-em-dinh-vi-hai-bo-ao-ma-day-co-ay-toi-cho-chet-.html.]
“Lam Mộng, đừng đánh trống lảng nữa, nói chuyện trả tiền !”
“Cô chột dạ à?”
“Cứ hỏi ta làm gì, chẳng lẽ còn đòi khác dạy cô cách làm ?”
Lam Mộng… tức đến nghẹn họng!
“Viết cho tờ gi nợ 640 đồng.” – Phương nói.
Lam Mộng nghiến răng, kh muốn viết thật ra cô ta chưa từng ý định trả.
Phương hừ lạnh: “Mọi xem , đây là thái độ ‘muốn trả tiền’ của cô ta đ! Nhiều tiền thế mà ngay cả tờ gi nợ cũng kh chịu viết.”
Lam Mộng: “ viết!”
“Khoan đã, viết thì ích gì? Viết chẳng lại nói ‘ kh tiền trả’ xong chuyện ?” – Phương nói tiếp.
Lam Mộng suýt phát ên: “Thế cô muốn thế nào?” – Giọng cô ta đã đầy khó chịu.
Phương liền chỉ tay nói với mọi :
“Cô ta làm hỏng hết quần áo mà dùng tiền sính lễ mua, vậy mà còn dám hỏi muốn thế nào? chỉ muốn l lại đồ của thôi! Cô trả tiền, mua lại! Thế là quá đáng lắm ?”
Mọi đồng th:
“Kh quá đáng!”
“Quá hợp lý luôn, gì sai đâu!”
Lam Mộng lí nhí: “Nhưng… thật sự kh tiền… Mẹ đang bệnh, cần tiền mua thuốc, m đứa em còn học, …”
Lần này chẳng ai thương hại cô ta nữa nói mãi vẫn là lý do để khỏi trả tiền.
Mà ai biết cô ta nói thật hay nói dối chứ?
Phương liền nắm tay cô ta kéo :
“Đi thôi, đến đơn vị cô xin tạm ứng lương, tiền trả .”
Lam Mộng vùng vẫy: “Kh được! Mẹ cần tiền mua thuốc, cô định để mẹ c.h.ế.t à?!”
Phương quay sang mọi :
“Mọi th chưa, đây chính là ‘thái độ muốn trả tiền’ của cô ta đ!”
Mọi đồng loạt nhíu mày, ánh mắt Lam Mộng đầy bất mãn.
Lam Mộng bật khóc:
“Nhưng mẹ thật sự bị bệnh, cần tiền uống thuốc! Còn cô, cô kh mặc quần áo đẹp cũng chẳng c.h.ế.t được! Nhưng mẹ kh uống thuốc thì c.h.ế.t mất! Cô định vì hai bộ quần áo mà ép ta đến c.h.ế.t ? Cô còn lương tâm kh?”
Đột nhiên, một phụ nữ đứng ra nói:
“Nó nói cũng đúng đ, cô nhường một chút , coi như làm việc tốt. Mất hai bộ quần áo thì , chẳng lẽ vì thế mà hại ta đến đường cùng à?”
Phương quay sang, mỉm cười:
“Chị tốt bụng thế, hay là chị trả giúp cô , như vậy mẹ cô ta sẽ kh c.h.ế.t nữa.”
phụ nữ đó trừng mắt: “ mắc gì trả thay nó?”
“Thì chị coi như làm việc thiện mà.” – Phương nhẹ giọng.
phụ nữ tức đỏ mặt: “Tại cô kh làm việc thiện mà bắt làm?”
Phương lập tức đáp lại: “Thế tại cô kh làm việc thiện mà lại bảo làm?”
kia nghẹn họng, nói kh ra lời.
Phương mỉm cười, qu:
“Cái miệng của chị thật đáng giá đ chỉ mở miệng thôi đã khiến mất 640 đồng! Kh biết còn ai cái miệng ‘quý giá’ như thế kh? thì ra mặt , góp tiền trả giúp cô nào?”
Lời vừa dứt, những còn định bênh Lam Mộng lập tức im bặt, kh ai dám mở miệng nữa.
Phương kéo Lam Mộng thẳng đến nhà ăn của đài, hướng về phía Lý Giới (李介) mà .
Lý Giới vừa th cô, miếng thịt gà x khói trong miệng suýt nghẹn.
Trời ơi, con nhóc lắm mưu ma chước quỷ này lại tới nữa ?!
Hôm qua cho cô ta vào cơ quan đúng là quyết định sai lầm nhất đời !
Chưa có bình luận nào cho chương này.