[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 101:
Trong chốc lát, sự im lặng nặng nề bao trùm toàn bộ Đại Sảnh Đường. Mất một lúc, tiếng xì xào, những tiếng kêu đầy ngạc nhiên, hay những âm th phản đối, nghi ngờ, thậm chí là giận dữ…
Đám đ quay ngang quay dọc, cố tìm cho ra kẻ vừa được nhắc tên, thế nhưng chẳng th bóng dáng Harry đâu cả. Một cái tên đủ làm cả hội trường náo loạn, thế nhưng chủ nhân của nó lại kh mặt ở đây.
Cụ Dumbledore nâng cao t giọng, đọc to lần nữa tên của Harry, nhưng vẫn kh th Harry đâu.
Ngay lúc cụ Dumbledore định gọi Harry lần thứ ba, thì từ dãy bàn Slytherin, một giọng nói lười nhác vang lên.
Zabini chán chường, kéo dài từng chữ: “Thưa giáo sư… sau khi ăn xong, Malfoy đã lôi Potter mất . lẽ nhân lúc mọi đều tập trung ở đây, hai họ muốn tìm chỗ nào đó hôn hít cho thoả thích cũng nên.”
Tiếng cười khúc khích khẽ vang lên ở một vài nơi, còn chút kìm nén vì đang ở giữa bầu kh khí căng thẳng. Chỉ riêng dãy bàn Slytherin là chẳng nể nang ai, lập tức phá lên thành tràng cười lớn hơn, như cố tình chọc tức các vị giáo sư.
“Im miệng!” Giọng nói lạnh như băng của giáo sư Snape vang lên, tràng cười lập tức tắt ngóm, Đại Sảnh Đường lại bị sự căng thẳng bao trùm.
Cụ Dumbledore mỉm cười hiền hậu, nhưng đôi mắt sau cặp kính hình trăng khuyết lại kh giống như đang vui vẻ. Cụ trầm tĩnh cất giọng: “Trò Zabini, e rằng ở đây chỉ mỗi trò biết rõ nhất. Vậy phiền trò gọi hai trò về đây, được chứ?”
Zabini chỉ muốn giơ tay vả vào miệng ngay lập tức, khó khăn đứng dậy, lê từng bước chân ra khỏi Đại Sảnh Đường.
Chủ đề mới vừa bùng nổ, những tiếng bàn tán xì xào lại dậy lên khắp nơi. Đám phù thuỷ nhỏ tụm năm tụm ba, bàn tán sôi nổi. Thế nhưng, tuyệt nhiên kh một ai nghĩ rằng, Harry Potter lại là kẻ tự bỏ tên vào Cốc Lửa.
Nếu thực sự muốn khoe khoang năng lực, Harry chắc c mặt ở đây để tận hưởng thành quả của . Chứ kh thể nào chuyện, Harry chuồn đâu đó, chỉ để hôn hít với một thằng con trai khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-101.html.]
Ron còn chưa hiểu chuyện vừa là đùa hay thật, tóc đỏ quay sang ngơ ngác hỏi: “Bồ bỏ tên vào đó bằng cách nào vậy?”
Hermione thở dài, liếc Ron một cái: “Hầu như chúng ta ở cùng mọi lúc, hơn nửa Harry chỉ mới học năm tư. Chắc c bồ vừa kh đủ thời gian cũng kh đủ năng lực để làm ra chuyện này.”
…
Trong căn phòng nhỏ bên cạnh Đại Sảnh Đường… ba quán quân đã mặt ở đó.
Cedric đứng dựa vào tường, tr vẻ ngoài bình thản nhưng đôi mắt chẳng giấu được sự tò mò. Ở góc phòng, Krum kho tay trước ngực, chẳng buồn nói năng nửa lời. Fleur ngồi trên ghế bành, cô ta kiêu kỳ với chất giọng chứa đầy sự bất bình.
“ ta còn nhỏ xíu… thể trở thành quán quân được!”
Cánh cửa phòng bật mở, các giáo sư lần lượt tiến vào.
Dẫn đầu là cụ Dumbledore, sau đó là cô McGonagall, giáo sư Snape, thầy Moody giả mạo tập tễnh bước vào, Karkaroff, bà Maxime, Barty Crouch cha đại diện cho Bộ Pháp Thuật và cuối cùng là phụ trách giải đấu Ludo Bagman.
Bà Maxime giận dữ lên tiếng: “Chúng cần một lời giải thích… và dù nữa, thằng nhóc vẫn còn quá nhỏ tuổi, kh thể chấp nhận cho nó tham gia giải đấu này.”
Karkaroff nhăn nhó gầm lên: “Rõ ràng thằng nhóc đó đã tìm cách lách luật… tệ hơn nữa, quyền nghi ngờ rằng Hogwarts đang cố tình giành lợi thế cho , bọn họ tới hai quán quân.”
xHENRI
Chưa có bình luận nào cho chương này.