[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 117:
Ánh mắt họ chạm nhau, run lên những dạo động từ xúc cảm kh lời, như sợi chỉ đỏ vô hình nối liền quá khứ và hiện tại, giữa mất mát và tìm lại, giữa chia ly và gặp gỡ.
Thời gian như ngưng lại, kh gian tĩnh lặng đến mức dường như chỉ còn lại hai họ trong thế giới của .
Âm nhạc dần chuyển làn, những cặp đôi khác cũng lần lượt hoà vào ệu nhảy chung giữa Đại Sảnh Đường rộng lớn.
ít nhận ra rằng, cặp đôi quán quân nam nam duy nhất đã biến mất giữa rừng đang khiêu vũ.
Draco dắt Harry băng qua hành lang rời khỏi Đại Sảnh Đường, cả hai cần một nơi thể làm dịu những xao động trong lòng .
dừng lại ở một ban c khuất gió, tiếng nhạc từ xa xa vẫn mơ hồ vọng lại, đã kh còn đồng bộ với nhịp tim đang đập đồn dập của hai .
Draco áp Harry vào tường, để yên vị trong vòng tay .
Đôi mắt xám lạnh thường ngày giờ lại trở nên sâu thẳm, khi Harry ánh mắt đó lại vô cùng dịu dàng, nhưng trong đó vẫn ẩn chứa một thứ cảm xúc mãnh liệt khó lòng kìm nén.
Giọng khàn khàn: “Từ lúc th trong bộ lễ phục… đã kh ngừng nghĩ đến chuyện hôn .”
Ánh đèn len qua kẽ hở, phủ lên hai thân ảnh một lớp ánh sáng mờ ảo.
xHENRI
Draco cúi đầu, khẽ áp trán lên trán Harry, hơi ấm trong lòng như lan toả giữa trời tuyết lạnh.
Harry ngẩng lên, đôi mắt long l thật sâu vào gương mặt của kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-117.html.]
Draco khẽ thở ra, giọng run nhẹ: “Nếu còn như thế này… sẽ kh kìm lại được nữa đâu.”
Harry khẽ hít một hơi, cảm nhận rõ nhịp tim cũng đang đập loạn lên trong lồng ngực. Một thoáng tĩnh lặng trôi qua, như luồng xung động kỳ lạ len lỏi qua từng mạch máu.
Harry rướn lên, chủ động chạm vào môi Draco, một nụ hôn vụng về đến đáng thương, giống như của chưa từng học qua cách yêu lần nào.
Draco thoáng sững , đôi mắt xám mở to hết cỡ, dường như kh tin nổi vào ều vừa diễn ra, chỉ khi th gương mặt Harry ửng hồng, ánh mắt cụp xuống lảng tránh. Khoé môi Draco khẽ cong lên…
nụ hôn vụng về cũng được đáp lại bằng một nụ hôn dịu dàng mà vội vã, như thể sợ chỉ cần chậm một nhịp thôi, bản thân sẽ bỏ lỡ khoảnh khắc kh chân thật này.
Cả hai mặc kệ thời gian, chỉ nghe th nhịp tim đang hoà lẫn vào hơi thở gấp gáp. Khoảng cách giữa họ chẳng còn r giới, chỉ còn lại hơi ấm và sự rung động kh hề tránh né.
“Lần sau… thật sự sẽ kh dừng lại đâu.”
Vũ hội Giáng Sinh qua , bầu kh khí trong lâu đài Hogwarts dường như cũng thay đổi khá nhiều. Kh khí của vũ hội đã lùi vào dĩ vàng, sự thân thiết giữa các phù thuỷ cũng dần nguội .
Chỉ cơn gió mùa đ lạnh buốt thổi dọc theo hành lang dài là chưa dấu hiệu giảm …
Nhưng, theo Harry thì bầu kh khí lạnh nhất là mỗi lần ở cùng một chỗ với Hermione và Ron. Bầu kh khí căng thẳng đó, càng rõ ràng sau vũ hội, hai bọn họ gần như kh chịu nói chuyện với nhau, thật ra thì tốt nhất vẫn là kh nên để cho hai họ cùng mở miệng.
Nghe nói, sau buổi tiệc, cả hai đã cãi nhau một trận dữ dội ở trong phòng sinh hoạt chung. Đến giờ cũng đã gần hết tháng một , vẫn chẳng ai chịu bắt chuyện với ai.
Thật ra, nói đến chuyện yêu đương, bản thân Harry cũng kh hiểu rõ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.