[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 12:
Cho đến cuối đời, những suy đoán của mụ Rita vẫn kh bu tha Harry, mụ tin chắc Harry đã chọn c.h.ế.t ở chính căn nhà cũ của ba mẹ, muốn gây chú ý, hoặc thể vì ám ảnh tâm lý sau chiến tr. Harry Potter chẳng thể tồn tại như một bình thường được nữa… tìm về cội nguồn, còn c.h.ế.t một cách đau đớn bằng lửa quỷ vì sự dằn vặt từ cái c.h.ế.t của những đã mất ở chiến tr Hogwarts.
Harry chẳng bao giờ xuất hiện nữa, Draco nhốt ở trong dinh thự chưa từng bước ra khỏi cửa kể từ ngày đó. Bất cứ ai muốn tìm hiểu về sự biến mất của Harry, đều kh muốn gặp mặt bọn họ. Chiếc hộp của Hermione đã được mở ra, nghĩa là hơi thở cuối cùng của Harry đã biến mất khỏi cuộc đời này… cô nàng chẳng biết làm gì ngoài khóc nức nở, Hermione vẫn luôn trách vì kh thể nhận ra ều gì đó sớm hơn, Ginny cũng chẳng thể nào quên được Harry, Ron thì vẫn luôn sống trong sự hối hận vì chẳng thể mặt bạn thân lần cuối… một câu xin lỗi cũng kh thể nói được.
Vào cuối tháng 12 cùng năm, một tin tức nữa lại làm bùng nổ giới phù thuỷ, đứng đầu gia tộc Malfoy bị phản phệ bởi bùa chú hồi sinh, một loại bùa chú vô cùng nguy hiểm đã bị Bộ Pháp Thuật cấm triệt để, hiện giờ cũng chỉ thể tìm th trong những tài liệu cổ xưa. Và kết quả là sự mất tích kh rõ lý do của Draco Malfoy, lẽ lượng của bùa chú đó quá mạnh mẽ, khi nó phản phệ đã khiến tất cả phù thuỷ đều thể cảm nhận được.
vẻ như mọi chuyện đã thực sự kết thúc vào cái đêm mùa đ cuối cùng của năm đó…
Tiếng bước chân rầm rầm của Dudley vang lên bên tai Harry, hay là từ phía trên đầu gì đó. Nó làm cả cái trần gỗ rung lên, bụi rơi lả tả xuống gương mặt của Harry.
Harry vừa nóng vừa buồn ngủ, cơ thể mệt mỏi đau đớn đến tột độ. gắt gỏng hét lên: “Dudley, để tao yên.” Đúng, chính xác là hét lên.
Gần nửa năm chẳng thể ngủ được một giấc trọn vẹn vì những cơn ác mộng dai dẳng, hiếm hoi lắm hôm nay Harry mới cảm giác ngủ sâu giấc, đang ngủ trong ngọn lửa quỷ ? cũng kh tệ lắm… nhưng cuối cùng lại bị một con khủng long phá hỏng nó.
Kh đúng!!!
Dudley? Ở đâu ra chứ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đâu còn ngủ ở cái gầm cầu thang nhỏ xíu, chật hẹp như ngày trước nữa.
xHENRI
Cũng kh đúng, Harry đã c.h.ế.t mà, c.h.ế.t vào đúng cái ngày ba mẹ bị Voldemort g.i.ế.c chết.
Harry cựa quậy một chút, muốn tìm một tư thế thoải mái hơn… nhưng cảm giác chật chội kỳ lạ lại xâm chiếm cảm xúc cơ thể của .
“Dậy Harry! Nếu trễ giờ mày ở nhà một và chẳng bữa sáng nào nữa.” Tiếng dì Petunia the thé vang lên bên ngoài một lần nữa. Tiếng giày gõ lên sàn nhà cộp cộp lại vang lên, thằng Dudley lại nhảy đùng đùng trên cầu thang một lần nữa… vì Harry dám hét lên với nó.
Mở bừng mắt, Harry chỉ th kh gian vừa chật hẹp vừa tối om, trần nhà dốc nghiêng và mạng nhện giăng dày ở các góc tường. đưa một bàn tay lên ngay trước mắt , cứ nắm chặt lại mở ra nhiều lần… xúc giác vẫn chắc kh là một linh hồn, bàn tay cũng trở nên nhỏ n giống cơ thể này còn nhỏ.
Một tiếng gõ mạnh vào cửa tủ làm Harry bật dậy, đầu cũng bị va vào trần gỗ… Harry suýt xoa một tiếng, cái trán thể đã bị sưng .
“Con sẽ ở nhà, xin dì hãy để lại cho con một ít bánh mì…” Harry xoa vội cái trán đau ếng, hét lớn ra ngoài dụi mắt qu, tim thì đập thình thịch âm th lớn đến mức tai Harry cũng thể nghe th.
Harry mò l chiếc kính mắt gọng tròn đeo lên, lồm cồm bò ra khỏi cái tủ chật hẹp. Gương mặt cau của dượng Vernon và dáng vẻ bực tức quen thuộc của dì Petunia khiến cảm giác xúc động kỳ lạ.
Ánh mặt trời của tháng sáu thật chói mắt, nó bao trùm căn nhà số 4, đường Privet Drive, khu Little Whinging.
Chưa có bình luận nào cho chương này.