[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 124:
qua, tưởng như Harry đã chuẩn bị mọi thứ, nhưng thực ra thứ duy nhất mà chuẩn bị là chính , một tấm thân liều chết. Harry luôn chuẩn bị sẵn tinh thần để quyết đấu một trận sống còn với Voldemort, chấm dứt tất cả.
Kh quan trọng, Harry ở đâu thì Draco sẽ ở đó…
“Harry!” Draco bất chợt lên tiếng.
xHENRI
Harry khép quyển sách lại, ngước mắt lên hỏi: “ chuyện gì , Draco? Hay là dựa lâu làm mỏi ?”
Draco ngập ngừng, nở một nụ cười méo xệch: “Là chuyện khác… biết kh thích ều này, nhưng thể vì mà làm một chuyện kh, Harry?”
Harry ngồi dậy, như đã đoán được ều định nói, chằm chằm Draco, giọng lạnh t: “Đã biết rõ kh thích… thì tốt nhất là đừng nói ra.”
Draco giữ chặt l tay Harry, ngón tay nâng niu xoa nhẹ.
do dự giây lát vẫn quyết định nói ra, đôi mắt xám lạnh ngấn nước, giọng nhỏ nhẹ gần như là khẩn cầu nài nỉ: “Harry… chúng ta hoàn thành bước cuối cùng của khế ước , được kh?”
Suýt chút nữa Harry đã tin và gật đầu đồng ý. đã nhận ra sau vài lần bị lừa, kh biết đã học ở đâu, Draco gần đây giỏi nhất là giả vờ yếu đuối.
chuyện thì biết nhẫn nhịn, tự giận, tự để trong lòng, tự gặm nhấm như thể Harry mới là cầm trịch, còn chẳng chút quyền giận dỗi hay ghen hờn.
Đến khi muốn nài nỉ chuyện gì đó lại trưng ra một bộ mặt tủi hờn, nói khóc mắt liền đỏ hoe, nước mắt cũng thể rơi ra ngay lập tức.
Chuyện nhỏ Harry thể để mặc diễn trò, nhưng lần này…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-124.html.]
“Kh! nói kh được là kh được… còn quá sớm để đưa ra quyết định cuối cùng.”
Draco hơi gấp gáp, giọng lộ rõ vẻ nôn nóng: “Harry… nhiệm vụ càng lúc càng nguy hiểm, kh thể di cùng vào mê cung. Nếu chúng ta hoàn thành khế ước, dù ở bất cứ đâu, cũng thể bảo hộ cho .”
Harry trầm ngâm kh đáp, Draco nắm c.h.ặ.t t.a.y , gằn giọng nhấn mạnh từng chữ: “ đừng nghĩ bỏ lại mọi là đang bảo vệ họ, nếu xảy ra chuyện, tất cả đều sụp đổ. Nghe này Harry! ở đâu cũng sẽ theo đến cùng, kh cho phép c.h.ế.t một đâu.”
“Theo đến cùng?” Harry chau mày: “Ý là gì?”
Một khoảng im lặng kéo dài, Harry ngẩng đầu lên thẳng vào : “Draco! chuyện chúng ta cùng trở về… vốn dĩ kh là ngẫu nhiên?”
Ánh của Harry như xuyên qua mọi lớp vỏ bọc của Draco, há miệng định nói gì đó, lại nuốt xuống, môi khẽ mấp máy nhưng chẳng bật ra được nửa chữ.
Harry như đang dồn Draco vào góc tường, kh cho đường lui: “ đã nói , đúng kh? Chúng ta sẽ kh giấu giếm nhau ều gì nữa… trả lời , đã làm gì?”
Draco khẽ thở ra, hạ giọng: “Chuyện này kh thể nói ở đây… chúng ta đến chỗ an toàn hơn .”
Chỗ riêng tư nhất trong cả toà lâu đài, e rằng chỉ Phòng Yêu cầu. Căn phòng hiện ra giống hệt như trong ký ức cũ, một góc nhỏ với hai chiếc ghế đơn, bàn trà thấp và lò sưởi trước mặt vẫn đang cháy lách tách.
Harry treo áo choàng lên móc, thả xuống một bên ghế.
Quãng đường đến đây đủ dài để Harry bình tâm lại, kho tay đốm lửa cháy đỏ trong lò.
lạnh lùng nói: “Giờ thì nói , Draco. Đây là cơ hội cuối cùng của , còn giấu ều gì, nói hết ra trong một lần này.”
Draco chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh: “ đã dùng thuật hồi sinh…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.