[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 128:
Bước chân dừng lại, m ánh mắt lập tức đổ dồn về phía bức tr vừa la ó.
Sirius hậm hực gắt lên: “Câm miệng , lão già cổ lỗ sĩ!”
Lucius gõ nhẹ gậy đầu rắn lên sàn: “Thưa các bậc tổ tiên, mọi đứng ở đây hôm nay đều là khách của ta, mong các ngài giữ lễ.”
Narcissa và Draco đều sựng , đây đúng là một chuyện hiếm th, Lucius lại là đứng ra ngăn chuyện này lại.
Dường như cảm nhận được ánh mắt kinh ngạc của mọi , Lucius khẽ g giọng: “Ta chỉ kh muốn những kẻ bên ngoài tung ra lời đồn đại kh hay về gia tộc Malfoy…”
Nói đoạn, Lucius chỉnh lại cổ tay áo, toan bước : “Nh chân lên…”
Căn phòng kia nằm sâu trong dinh thự, vượt qua m dãy hành lang thắp đèn mờ. Cánh cửa gỗ lớn hiện ra ngay trước mặt, nắm cửa bằng đồng khắc hình một con chim c xoè đuôi đầy kiêu hãnh. Nơi đây hiển nhiên là chỗ ít lui tới, kh khí trang nghiêm tĩnh mịch đến mức thể nghe rõ đến từng tiếng hít thở.
Cánh cửa chậm rãi mở ra như đang cúi trước chủ nhân của gia tộc, một luồng kh khí lạnh lẽo nhuốm mùi cổ kính thoát ra sượt qua cổ Harry khiến khẽ rùng .
Ánh nến tự động bừng sáng, trong căn phòng, những bức tr khổ lớn treo dọc hai bên tường. Nhà Malfoy với lịch sử trải dài m trăm năm, dường như dùng cả dinh thự này cũng chẳng đủ chỗ để treo tr.
Một gương mặt hiền hoà nhất trong số đó lên tiếng: “ bé đó… là con đã chọn , Draco?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-128.html.]
Chưa kịp đáp lời, một bà phù thuỷ môi mỏng, cất giọng ch chua đầy khinh bỉ: “Đẹp mắt cũng chẳng được tích sự gì… nhà Malfoy đến đây là lụi tàn .”
Một lão phù thuỷ râu dài lắc đầu nặng nề: “Lucius… con trai của ngươi thật bướng bỉnh. Xem ra ngươi xem lại cách giáo dục của .”
xHENRI
Sirius bật cười, giọng ệu cũng kh thèm kiêng dè: “Vậy ai trong số quý vị là bày ra cặp dây chuyền c.h.ế.t tiệt ? Xuất hiện và giải quyết nó , đã nằm im trên tường còn lắm mồm.”
Harry kéo nhẹ tay áo Sirius: “Chú đừng tức giận… ai lại so đo với chết.”
Draco bước lên c trước Harry, gương mặt vẫn mỉm cười: “Kh cần phiền các vị tổ tiên lo lắng chuyện của những còn sống, con kh được… nhưng cha mẹ con vẫn còn trẻ tuổi, khi năm sau lại thêm vài đứa Malfoy nữa.”
Bà Narcissa mỉm cười, nghiêng đầu về phía Harry: “Đúng là thêm một đứa con trai… là Harry đây còn gì.” Ánh mắt bà dịu dàng đến mức khiến Harry chút lúng túng.
Lucius g giọng: “Thôi… đừng kéo dài thêm nữa, bắt đầu !”
Draco gật nhẹ đầu, siết tay Harry dẫn bước tới một khoảng tròn lát đá khác màu giữa phòng. Trên nền đá là những hoa văn kỳ dị, thể là một sinh vật gì đó hoặc là một biểu tượng mà Harry kh thể ra, xung qu được bao qu bằng những vòng chú ngữ êu khắc sâu vào nền đá, trên bề mặt còn bám chút bụi cũ kỹ.
Hai thiếu niên dừng lại trước vạch mức, dường như cả hai đang xem nó là r giới cuối cùng, giống như chỉ cần bước qua đó thì bất cứ ai cũng kh thể quay đầu lại được.
“ chắc chứ?” Draco thấp giọng xác nhận lại lần nữa.
Kh biết là từ khi nào, Harry đã kh còn th dáng vẻ kiêu ngạo trên khuôn mặt nữa. Trước mắt Harry là một Draco hoàn toàn khác biệt, biểu cảm phong phú và trần trụi. Một chút lo sợ, một chút hy vọng và một tia mong chờ kh thể giấu giếm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.