[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 141:
Giọng nói the thé vang lên từ phía : “G.i.ế.c nó … g.i.ế.c nó!”
Rầm một tiếng, một đàn nằm bất động trên sàn, đôi mắt ta mở lớn thẳng về phía .
mệt mỏi nhắm mắt lại, kh lâu sau, âm th rơi vỡ vang lên. Đuôi Trùn hèn mòn đứng ngay trước mắt, thì ra gã cũng đã trốn khỏi Azkaban, bằng hình dạng của một con chuột.
xHENRI
Cái giọng the thé đầy chua chát cất lên tiếng mắng chửi: “Vô dụng…” một tia sáng lạnh lùng b.ắ.n về phía gã, gã ngã ngửa ra sàn, co giật đầy đau đớn.
Kh muốn th gã, Harry lại nhắm mắt, tầm mắt lờ mờ u ám: “Khi nó chạm vào chiếc cốc, đó mới là lúc bắt đầu…”
Lời vừa dứt, âm th sàn sạt như gì đó đang trườn trên sàn nhà, Harry khó khăn quay đầu lại, là Nagini… nó trườn nh tới ngẩng đầu lên như đang dò xét, dường như nhận ra là kẻ đột nhập, nó há cái miệng to lớn để lộ ra hai cái răng n đầy nọc độc bổ thẳng đến trước mặt Harry.
bừng tỉnh, ngồi bật dậy trong hơi thở dồn dập, thì ra đó chỉ là một giấc mơ.
Chung qu tối om, Harry đảo mắt một vòng xác nhận vẫn đang ở phòng ngủ nhà Slytherin. đưa tay lau lớp mồ hôi lạnh trên trán, vết sẹo vốn im ắng nay lại đau buốt. Cảm giác đau đớn này Harry đã quá quen thuộc…
Do được cộng hưởng cảm xúc, giấc ngủ của Draco cũng kh yên ổn. đã nhận ra sự khác thường của Harry, chỉ là kh thẳng thừng vạch trần. Draco ngồi dậy, vòng tay kéo nhẹ Harry vào trong vòng tay …
Giọng nhỏ nhẹ như cơn gió mùa xuân: “Harry… ngoan, chỉ là một giấc mơ thôi, kh đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-141.html.]
Draco nhẹ nhàng gỡ ngón tay Harry đang ép chặt lên vết sẹo hình tia chớp, dù kh thể th nhưng làn da chỗ đó chắc c đã đỏ ửng.
Harry vẫn chưa ổn định lại nhịp thở, nỗi sợ hãi đã bị Harry giấu kín b lâu nay giờ bỗng bùng nổ cuộn trào trong lồng ngực, cảm giác lan ra khắp cơ thể ép Harry gần như nghẹt thở, cả thiếu niên run rẩy khẽ.
Đúng vậy, Harry vốn chỉ là một phù thuỷ tầm thường, chỉ biết cầu mong cuộc đời cũng bình thường như cách tồn tại. Nếu ai đó thắc mắc vì một thiếu niên tầm thường như đối mặt với kẻ tàn nhẫn nhất trong giới phù thuỷ, cũng chỉ kẻ đó mới thể cho câu trả lời.
Draco vừa xoa lưng, vừa dịu giọng an ủi: “Lại đây, ôm em.”
Chẳng đợi Harry đồng ý, vẫn luôn tay dỗ dành , chỉ tốn chút sức đã thể đỡ Harry ngồi lên đùi . Harry vô thức dựa dẫm vào Draco, tựa trán vào hõm vai của . Draco cũng kh nói lời dư thừa nào, chậm rãi xoa lưng, cho đến khi nhịp thở của dần ổn định trở lại.
“Đừng sợ… lần này em cứ yên tâm tiến về phía trước, lúc nào cũng ở sau lưng em. Tệ nhất thì chúng ta sẽ cùng nhau, dù ở đâu cũng với em.”
Harry kh đáp, chỉ lặng lẽ dụi đầu vào hõm vai Draco, như đã mặc nhiên đồng ý.
Nếu kh thể đ.á.n.h bại Voldemort… vậy thì cùng nhau rời khỏi thế giới này, hình như cũng kh là ều gì quá tệ.
Ngày diễn ra nhiệm vụ cuối cùng…
Kh khí ở Hogwarts trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, đến đâu cũng nghe đám phù thuỷ nhỏ thì thầm bàn tán về cái Mê cung trong nhiệm vụ cuối cùng.
Sau bữa trưa, các Quán quân một buổi gặp mặt với thân, để được thăm hỏi tinh thần trước giờ thi đấu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.