[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 144:
Khi cuối cùng khuất bóng, lối vào mê cung cũng khép lại, trên khán đài mọi như đang nín thở chờ đợi diễn biến tiếp theo.
Tiếng còi của Ludo Bagman bị bỏ lại ở phía sau, cánh cửa sau lưng đã khép lại với một tiếng rào nặng nề, cắt đứt hoàn toàn mọi tiếng ồn từ khán đài.
Một khoảng tĩnh lặng đè nặng xuống ngay tức khắc, tường cây hai bên cao sừng sững đc cắt tỉa thẳng, tạo thành một dãy hành lang kh th ểm cuối vì tối. Harry siết chặt đũa phép, quen thuộc dọc theo dãy hành lang hẹp bên trái, đường ẩm ướt, mê cung im ắng đến mức Harry nghe rõ tiếng bước chân của chính .
Dù đã trải qua một lần, nhưng Harry cũng th hồi hộp kh thôi, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
thì thầm: “Lumos!”
Ánh sáng nơi đầu đũa chỉ chiếu sáng một vòng nhỏ xíu giữa màn đêm dày đặc, Harry hít sâu một hơi, mỗi bước đều cẩn thận và chậm rãi, màng nhĩ căng ra nghe ngóng từng tiếng động nhỏ nhất.
Harry sâu vào mê cung, vừa vòng qua một góc cua, một bóng đen cao lênh khênh bất ngờ trôi vào con đường đang . Nó mang hình dáng của một giám ngục với áo choàng đen rách rưới dài phết đất, dưới lớp vải trùm đầu là một khoảng tối om om.
Ngay lập tức, Harry cảm th một luồng khí lạnh cắt da cắt thịt ập tới, biết rõ đó là một con ma xó, Harry nh chóng giơ đũa phép hướng về phía nó…
xHENRI
“Ridikulus!” Nó bật ngửa biến mất.
Sau đó là một con bọ cạp đuôi nổ khổng lồ, giáp ngoài ánh bạc như lớp vỏ kim loại, đuôi nó túa lửa, Harry nh chóng rẽ qua hướng khác. Vừa bước qua đã đụng một lớp sương mù vàng óng, Harry bỏ qua cảm giác như sắp rơi xuống vực, bịt tai nhắm mắt bước qua đám sương gây ảo giác.
Đám cây quỷ khóc bò trườn ra nhăm nhe quấn l Harry, chỉ thổi ra chút lửa quỷ liền doạ cho bọn nó co rúm, ngoan ngoãn dọn đường.
Lại gặp một con Nhân sư, nó chỉ mới đọc một nửa câu đố Harry đã nh chóng đáp: “Nhện, tạm biệt.” bỏ qua nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-144.html.]
Một con nhện khổng lồ chồm ra ngay trước mặt Harry, mỗi bước di chuyển của nó mặt đất đều run nhẹ. Harry nhắm thẳng vào bụng mềm của nó, con nhện liền ngã ngửa.
Cedric đến chậm hơn Harry một bước, thở dốc: “… thật sự lại năng lực của .”
Còn chưa kịp đáp lại thì ở một góc gần đó, tiếng thét kinh hoàng của con gái vang lên như x.é to.ạc màn đêm, là giọng của Fleur Delacour.
Harry và Cedric đều lao về hướng tiếng thét, Harry dễ dàng đuổi những hàng rào cây lao ra chặn cứng lối , chỉ vài giây sau bầu trời liền hiện lên một luồng sáng đỏ.
Tín hiệu cầu cứu của Fleur.
Cedric tinh mắt: “Là Viktor Krum…” nhưng đôi mắt ta trống rỗng.
“Crucio!” Bắn thẳng về phía Cedric.
Harry nh chóng hất đũa, Cedric liền bị quật mạnh sang một bên tránh được lời nguyền tra tấn, nhưng lại kh ngờ lại bị đám cây rậm rạp đang há miệng chờ sẵn, bọn nó nh chóng nuốt chửng l Cedric, lần này thì Harry kh cứu Cedric nữa chỉ giúp b.ắ.n thêm một tia pháo sáng cầu cứu.
Dù cũng đã đạt được mục đích, Krum quay chạy về phía cái Cúp giống như đang dẫn đường cho Harry. Nhưng chỉ vừa đến gần đó, một tia sáng bạc đ.á.n.h ra từ hư kh, Krum liền ngã quỵ ngay trước mắt Harry.
Harry đề phòng thả chậm bước châm, đến càng gần hơi thở xung qu càng trở nên quen thuộc.
nhỏ giọng thăm dò: “Draco?”
Từ một góc tối, Draco bước ra, kéo mũ áo choàng xuống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.