[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 149:
Gió lạnh quét qua nghĩa trang, kh khí ở đây như đ cứng lại trong khoảnh khắc này.
“Ôi Merlin nhân từ! Kẻ Mà Ai Cũng Biết Là Ai… thật sự đã trở lại.” Giọng của Ludo Bagman hét vang, mặt ta cắt kh còn giọt máu.
Kael đột ngột hiện ra ngay trước mặt Harry, khoé môi cong cong: “Xin lỗi nha! Xem nhập tâm quá… thành ra tới muộn. Chuyện bên ngoài cứ để bọn ta giải quyết nha.”
ta cũng kh dùng đũa phép, chỉ giơ tay lên vẽ vài đường kỳ quặc, lầm rầm đọc một đoạn thần chú khó hiểu.
Ngay lúc này, kh gian như bị Kael nắm l bẻ gãy. Nghĩa trang Little Hangleton, đám T.ử Thần Thực Tử, hội Đồng minh, tất cả đều bị xoá sạch.
Harry chỉ kịp chớp mắt một cái, thế giới xung qu đã trở thành một khoảng trống trắng xoá vô tận. Kh bầu trời, kh mặt đất, kh ểm bắt đầu hay kết thúc nào.
Trong kh gian trống rỗng chỉ ba , và giọng Kael vang lên từ trên đỉnh đầu.
“Ta cho các ngươi một sân khấu c bằng của nhân và quả, lần này sẽ kh còn bất cứ ai chen vào mỗi liên kết giữa các ngươi.”
Lời vừa dứt, một tia sáng x xé rách kh gian trắng xoá b.ắ.n tới, Harry và Draco đều bị phân tâm, đũa phép của cả hai bị hất khỏi tay.
Voldemort cười khùng khục, giơ cao đũa phép, đôi mắt đỏ thẫm bùng lên một niềm phấn khích man rợ.
Draco đứng c trước Harry theo bản năng, cả hai tr vô cùng nhếch nhác, m.á.u từ những vết thương trên vẫn kh ngừng rỉ xuống.
Tình yêu vốn kh thể đem ra cân đo đong đếm, chẳng thể phân định ai yêu ai nhiều hơn, ều duy nhất là ta sẵn sàng hy sinh vì đến mức nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-149.html.]
Voldemort đứng đó như kẻ ở trên cao, kẻ nắm trong tay cả chiến tg lẫn sinh mệnh của họ.
xHENRI
Voldemort hai thiếu niên, giọng kéo dài đầy khoái trá: “Ôi! Đôi tình nhân đoản mệnh… thật đáng thương biết bao. Nhân d thứ tình yêu rác rưởi của các ngươi, ta rộng lòng ban chút thì giờ để hai ngươi nói lời trăn trối cuối cùng.”
“ chẳng gì để trăn trối cả. cũng kh khao khát cái thứ trường sinh bệnh hoạn như .” Harry lên tiếng: “ chỉ muốn hỏi một ều.”
Voldemort nói như ban ơn cho kẻ sắp c.h.ế.t: “Ngươi nói.”
Harry thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu : “Tại lại là ?”
Dù đã từng nghe qua những suy đoán từ cụ Dumbledore ở đời trước, Harry chỉ tóm được một ều đúng là một kẻ xui xẻo hết chỗ nói, thật sự muốn nghe sự thật từ chính miệng của kẻ đã nhận định là kẻ thù.
Voldemort khựng lại, kh lý do gì cả, sự kiêu ngạo cho ta cái quyền kh cần giải thích với ai, tự ho quyền đứng trên mọi thứ, nên nhớ Chúa Tể Hắc Ám kh sai lầm.
Chính lựa chọn của Voldemort đã khiến lời tiên tri ứng vào Harry. Chính lựa chọn của Harry và Draco mới dẫn đến cục diện như hôm nay…
Chỉ cần chạm đến sai lầm đó, chỉ cần kẻ nào dám vạch trần vết nứt trong sự kiêu ngạo của Voldemort, thì kẻ đó chắc c c.h.ế.t.
“Đừng kéo dài thời gian bằng những câu hỏi vô dụng, Harry Potter.”
Harry kh lùi bước, từng chữ đều đ.â.m thẳng vào nội tâm yếu ớt của Voldemort.
“Đúng! Nó vô dụng với thôi… ở đây kh ai khác, thể thừa nhận đang g tị với mà. được sinh ra từ tình yêu của cha mẹ, sống vì tình yêu với những trân trọng. muốn mạnh lên, nhưng tiền đề là kh giẫm lên bất cứ ai. Thừa nhận sự g tị của kh khiến trở nên hèn mọn đâu, Voldemort.”
Voldemort giận dữ rống lên: “Câm miệng!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.