[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 15:
đàn ngẩng lên khỏi chiếc cốc đang được lau kỹ càng bằng giẻ cũ, bé gầy gò với ánh mắt dò xét, nhếch mép cười: “Tất nhiên là được, nhóc con. Vậy thể trả lời cho biết, muốn gửi thư cho ai kh?”
Harry lúng túng, siết chặt lá thư đã được chuẩn bị sẵn, lí nhí nói: “Một cụ râu và tóc bạc phơ, cái thường hay mặc bộ áo choàng sáng màu và thích ăn kẹo ch… ta làm hiệu trưởng của một ngôi trường. muốn l lại một ít đồ mà ba mẹ đã gửi ở chỗ .”
xHENRI
Nói vậy lẽ chủ quán sẽ hiểu thôi, cả giới phù thuỷ ai mà kh biết cụ Dumbledore hiệu trưởng trường Hogwarts.
đàn “Ồ” lên một tiếng, những xung qu nghe được cũng dừng cuộc trò chuyện, bọn họ đồng loạt chằm chằm về phía Harry bằng ánh mắt dò xét.
Đôi mắt màu x lục, vết sẹo lờ mờ sau tóc mái dài quá trán…
Ông chủ quán hói đầu đưa tay vuốt nhẹ tóc mái của lên, lầm bầm: “Harry… Potter… bé sống sót.”
Những ngồi gần là những nghe th đầu tiên, như một làn sóng dâng trào, cái tên Harry được nhắc lại vài chục lần trong một cái chớp mắt.
Ông phù thuỷ già trở nên thân thiện hơn nhiều: “Đi… ta đưa con chọn một con cú bay nh nhất.”
Trong khi đợi con cú vẻ tốc độ nh nhất bay đến Hogwarts, Tom, chủ già hói đầu thân thiện và tốt bụng đã cho Harry một ít bánh mì đen và súp bí đỏ, mẫu bánh mì kia đã tiêu hoá từ đời nào. ngồi một góc trong quán vừa nghỉ ngơi vừa ăn uống… mặc kệ những lời bàn tán kh tránh né về .
“Là thằng bé đó à???”
“Harry Potter, xem cái sẹo đó kìa… cái sẹo hình tia chớp.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ bộ dạng đó , x xao gầy nhẳng… giống như bị thiếu ăn vậy.”
“Harry Potter trở lại …”
Cụ Dumbledore đến đây nh hơn Harry tưởng tượng… cụ vẫn giống y như trong trí nhớ của Harry, một lão hơn một trăm tuổi với mái tóc và râu chảy dài xuống như dòng suối bạc, áo choàng dài thêu chỉ bạc lấp lánh hoa văn những vì và một đôi mắt dịu dàng ẩn sau cặp kính nửa vầng trăng…
Ông thong thả tiến lại gần chỗ Harry ngồi, còn chưa lên tiếng đã kéo ghế ra trước: “Ta ngồi ở đây được chứ? Ta thực sự hơi bất ngờ vì buổi gặp mặt đầu tiên của chúng ta lại là ở chỗ này.”
“Con thì kh quá bất ngờ, bởi vì con kh còn lựa chọn nào khác nữa… ngoài cách bằng mọi giá tìm gặp cụ.” Harry bình tĩnh đáp, giống như mọi chuyện đã nằm trong dự liệu.
Cụ Dumbledore chỉ chớp mắt một lần vì câu nói kỳ lạ đó, ngoài ra khuôn mặt cụ kh để lộ thêm một cảm xúc khác thường nào: “Điều này đáng lẽ ra ta nói ngay từ đầu, ta là Dumbledore, hiệu trưởng trường Phù thuỷ và Phép thuật Hogwarts… ba mẹ của con cũng từng học ở đó và con cũng thể sẽ đến đó nhập học vào tháng 9 này.”
Harry ngập ngừng mới trả lời bằng một câu hỏi: “Con thể kh đến Hogwarts kh?”
Lúc này gương mặt của cụ Dumbledore mới chút biến sắc: “Con thể từ chối, Harry. Nhưng con là một phù thuỷ, phép thuật bên trong con cũng sẽ kh vì chuyện con kh chịu đến trường để học cách kiểm soát nó mà biến mất. Nó sẽ lớn dần lên theo từng ngày, và con cũng thể sẽ bị tổn thương bởi chính sức mạnh của … con cần hướng dẫn, và Hogwarts cũng kh chỉ là trường học, Hogwarts sẽ cho con câu trả lời và con cũng thể tìm th chính ở đó.”
Harry gật đầu, nhưng ý định từ bỏ Hogwarts vẫn chưa tan biến…
“Vậy… cụ thể giúp con vài chuyện kh? Con nghĩ là chuyện con học ở đâu kh quan trọng, nhưng vẻ như cụ cần sự mặt của con để làm ều gì đó, mà chỉ khi ở Hogwarts con mới thể giúp cụ được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.