[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 30:
Đã là lần thứ năm trong tuần, Harry bỏ đâu đó vào giờ ăn tối. Draco dò hỏi thì Harry cũng luôn lảng tránh, Harry đang làm cái gì đó một , đã thử những nơi mà Harry thể đến…
Chỉ còn một nơi thôi, quan trọng là ta vào đó để làm gì…
“ ta nghĩ kh biết chắc…” Draco chau mày, vừa vừa nghiến răng tự càu nhàu với chính .
Kh hiểu vì , ghét cay ghét đắng, chuyện Harry cứ âm thầm làm việc gì đó ngoài tầm mắt . Cảm giác bị bỏ lại một , cảm giác này thật bực bội.
Nhưng vấn đề đặt ra… là làm thể vào đúng căn Phòng Yêu Cầu mà Harry đã tạo ra theo ý của .
Kh còn cách nào khác, Draco đành đứng chờ Harry ở một góc khuất, ngay bên cạnh cánh cổng vô hình dẫn vào Phòng Yêu Cầu. Chẳng ai bảo làm vậy cả, chỉ muốn gặp Harry hỏi cho rõ, cứ chờ, lại chờ.
Hành lang dần trở nên vắng , ánh sáng leo lét từ những ngọn đuốc treo tường cũng dần tắt lụi.
Chỉ chờ thêm một lúc nữa thôi, một lúc nữa sẽ bỏ …
Chỉ thêm một lúc nữa thôi…
Draco ngồi sụp xuống, mí mắt nặng trĩu kh chống đỡ nổi nữa. Trong khoảnh khắc ngủ gật ngắn ngủi , tiếng bước chân nhè nhẹ vang lên mỗi lúc một gần… Draco lờ mờ mở mắt, trong tầm mắt chỉ th một đôi chân nhỏ.
“Dậy … Malfoy.”
Harry!
“ tìm được …” thều thào, giống như đang nói với nào đó ở trong giấc mơ.
Harry ngồi xuống đối diện Draco, vừa lay vừa nhỏ giọng gọi: “Về thôi… Malfoy.”
Bất ngờ, Draco siết chặt l Harry, gần như vùi mặt vào bờ vai gầy của . Vòng tay kh dịu dàng, mà mang theo một nỗi sợ kh gọi tên, nếu như bu ra, nếu như lúc này kh giữ chặt l, Harry sẽ tan biến như một ảo ảnh mà kh thể với tới nữa.
Harry khẽ hít một hơi khí lạnh: “ làm hơi đau đ, Malfoy.”
Giọng nói của Harry truyền vào màng nhĩ, nhỏ nhưng đủ khiến Draco sực tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-30.html.]
Ngay lập tức, Draco bu Harry ra, đẩy ra một khoảng cách. Ánh sáng kh đủ, nhưng với khoảng cách này, Draco chạm mắt vào một vết thương quái lạ nằm dưới mép tay áo choàng của Harry.
Kh nghĩ nhiều, Draco nắm l cổ tay của Harry, kéo tay áo choàng lên cao, lớp áo choàng trượt qua để lộ những vết bỏng dữ tợn, giống như Harry vừa thoát ra từ một đám cháy.
“Harry… Potter!!!” Giọng khàn .
Đây kh là vết bỏng th thường, suýt chút nữa, một nửa cánh tay của Harry gần như bị huỷ hoại, kinh khủng đến mức giống như kh còn là một vật sống nữa. Như thể ngọn lửa đã hoá thành một con thú dữ, nó ngoạm l từng tấc da thịt của Harry mà cắn nuốt.
Lửa quỷ!!!
Draco sững , tim như rơi xuống ngực, trừng mắt chằm chằm vào vết thương đó…
“ ên hả?” Draco gằn giọng hét lên giữ hành lang vắng .
Draco kh còn giữ được bình tĩnh nữa, lại hét lên: “ đang làm cái trò quái quỷ gì vậy, Harry?”
Harry bị siết chặt với cánh tay run rẩy của Draco…
“Nếu kh nhỏ tiếng một chút, thầy Filch sẽ nghe được đó.” Harry thì thầm, cố gắng làm cho Draco bình tĩnh lại một chút…
tựa đầu vào hõm vai của Harry, giọng run run như sắp khóc: “ thích cái cảm giác c.h.ế.t cháy lắm ?”
xHENRI
Harry choàng tay , ôm l Draco, vỗ nhè nhẹ vào lưng như trấn an.
Chỉ chớp mắt một cái, một luồng sáng chói từ chiếc đèn lồng đã rọi thẳng vào mặt hai , kéo cả hai về thực tại.
Chất giọng khàn khàn đầy khó chịu vang lên: “Dừng ngay cái trò hẹn hò đêm khuya đó lại cho ta. Cả hai, ngay lập tức lên phòng giám thị và đợi ở đó!”
Thầy Filch đứng ngay sát bên con mèo Norris, đôi mắt lóe sáng vì vừa bắt được học sinh phạm luật, còn là hai đứa năm nhất nổi tiếng xuất sắc nhất trong học kỳ này…
Harry khẽ thở dài, nói với Draco: “Giờ thì chúng ta bắt buộc đ…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.