[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 35:
Giữa kh trung, một con cú đột ngột sà xuống, đáp ngay trước mặt Draco. Một bức thư cú…
Draco cau mày, kh lẽ nhà Malfoy gần đây chuyện gì quan trọng, đến mức gửi thư từ tận sáng sớm như vậy.
Draco mở thư, lướt mắt đọc vài dòng, đôi mắt xám thoáng một tia lạnh lẽo, nhưng sắc mặt lại kh biến đổi nhiều. lặng lẽ gấp thư lại, nhét vào túi áo choàng.
Harry nghiêng kề sát vai Draco, nhỏ giọng hỏi: “ chuyện gì ? Tr kh ổn lắm, Draco…”
Draco mơ hồ tỉnh khỏi giấc mộng ngắn, khoé môi cong lên, một lúc sau mới chậm rãi quay sang, ềm tĩnh đáp lại: “Kh chuyện gì lớn… xử lý chút chuyện, vào lớp trước nhớ chừa chỗ cho .”
Dứt lời, Draco đứng dậy trước, chỉ vài giây, cô nàng Pansy Parkinson liền cất bước theo sau. Harry theo bóng lưng hai , trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an.
Draco dừng lại bên bờ Hồ Đen, mặt hồ ban sớm phẳng lặng như tấm gương khổng lồ, gió nhẹ thổi qua làm vạt áo choàng bay lất phất… tiếng bước chân nhẹ vang lên ngay sau lưng, Pansy Parkinson bước đến đứng song song với Draco.
Draco kh cô nàng, chỉ nhàn nhạt hỏi: “ thật sự rảnh rỗi đến thế , Parkinson?”
Cô nàng nở nụ cười giả lả, giọng ngọt ngào: “ chỉ th, dạo gần đây đang sai đường. Suốt ngày chỉ qu quẩn với đám bình dân đó, chưa kể đến con nhỏ m.á.u bùn… đang tự làm mất phẩm giá của một quý tộc thuần huyết đó, Draco.”
“Phẩm giá của một quý tộc thuần huyết …” một đám quý tộc thuần huyết quỳ rạp dưới chân Chúa tể hắc ám, còn tư cách nói về ều đó nữa kh.
Draco bật cười, kh đáp, Pansy nhíu mày cô kh thể hiểu Draco nghĩ gì, nhưng cô nàng vẫn chưa bỏ cuộc.
“ chỉ đang lo lắng cho thôi, Draco. Làm thể đứng yên như vậy… nhất là chuyện với Potter, còn để ý đến thể diện của nhà Malfoy kh?”
Draco vuốt lại những sợi tóc bị gió thổi rối loạn, chợt nhớ ra bọn họ chỉ mới 11 tuổi thôi…
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ thật sự tin vào lời của Zabini à? Nghe như chuyện cười vậy…” Draco cong môi, cũng thật sự cười lên một lần.
Nụ cười vừa dứt, Draco lạnh mặt, nghiêm giọng nói:“Đừng xen vào chuyện của nữa, Parkinson. thích Harry hay kh, cũng là sự lựa chọn của , cả cha … cũng kh để can thiệp vào.”
Đúng vậy, đời này, làm những chuyện đúng đắn, những chuyện mà kh khiến bản thân hối hận.
Draco nói xong ều cần nói, vẫy tay liền rời , một lớn như cũng kh thể nào đe doạ một cô bé mới 11 tuổi được… tuy rằng tiểu thư nhà Parkinson cư xử kh giống một đứa trẻ con cho lắm.
Cuối tháng 10, lễ hội Ma…
xHENRI
Chẳng gì đặc biệt trong ngày này, đám phù thuỷ nhỏ vẫn xách cặp chạy như ên cho kịp đến m lớp học…
“Kh … đọc là…”
“Làm ơn tha cho , cứ mặc kệ …” Giọng cô bé tóc xù bị cắt ngang, Ron lại làu bàu: “ phát mệt với cái l chim c.h.ế.t tiệt này .”
Harry chống cằm ngồi một bên, và Draco vẫn là hai tên nhóc thực hiện hoàn hảo câu thần chú vào lần đầu sử dụng, cả lớp vừa ngưỡng mộ vừa g tị đến đỏ mắt.
Harry ngáp một cái, còn đang chờ xem đến khi nào Ron mới thể nhấn đúng câu thần chú… và lúc còn nhỏ kh để ý, nhưng c nhận Hermione là một gái kiên nhẫn với lẽ , cũng thể cô nàng
chỉ nhẫn nại với tóc đỏ này thôi.
Hermione vẫn lặp lại, giọng rõ ràng từng chữ: “ đọc là Wingardium Levi-o-sa. Kh là Levio-sa… nếu kh nhấn đúng chỗ nó sẽ kh bay lên đâu.”
Ron quay ngoắt lại với gương mặt đỏ bừng: “Cảm ơn nhiều nhé, nhưng kh cần một thích sửa lưng khác suốt ngày như hướng dẫn… làm như giỏi lắm.” Câu sau cùng nói nhỏ, nhưng phạm vi nửa bước chân đều thể nghe th.
Chưa có bình luận nào cho chương này.