[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 39:
Fred lại nói: “ cá là ổng giấu đồ ăn ở trong đó… để lâu đến mức nó bị hỏng luôn, mỗi lần ngang qua ổng lại ngửi được mùi hôi thối.”
George cười khúc khích đáp lời: “Kh, em nghĩ là ta bị hói đầu… lần sau chúng ta hãy tìm cách tháo cái khăn thúi hoắc đó xuống .”
Từ phía sau, một giọng nói đáng sợ vang lên…
“Trừ 50 ểm, Nhà Gryffindor.” Là giọng của cô McGonagall.
Hai nhõi con tóc đỏ giật b.ắ.n , hai ba bước nhảy hẳn lên bệ đá định chuồn luôn.
Cả đám nhóc liền một phen cười nắc nẻ.
Hai song sinh nhà Weasley ngoái đầu lại , mới thở phào nhẹ nhõm…
Fred thốt lên: “Ôi chúa ơi! Harry cưng.”
George tiếp lời: “ tuyên bố, em chính thức đủ tư cách trở thành thành viên của hội chơi khăm.”
Ron liền chỉ tay về phía : “Còn em thì ?”
xHENRI
Cặp song sinh cùng đồng th: “Còn học hỏi nhiều lắm…”
Sau đó, Hermione cố ngưng cười, mới nói: “Bồ lại học m câu thần chú linh tinh nữa , Harry.”
Draco lạnh nhạt cất lời: “Lãng phí năng lực.”
Harry luôn thích học m câu thần chú thú vị, ngẫu nhiên đọc được ở trong thư viện. Giống như câu thần chú giả giọng này, chỉ cần là giọng nói đã được nghe qua, Harry đều thể làm được. Nhược ểm của nó là c hiệu kh kéo dài, nên kh thể nói câu nào quá dài.
“Nhưng mà m nhóc định đâu vậy, ra ngoài giữa trời tuyết lạnh lẽo này ?” George tò mò hỏi.
Harry đáp: “Bọn em định thăm bác Hagrid, các muốn cùng cho vui kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-39.html.]
Nghe vậy, Fred liền th hứng thú: “ thể xin bác m cái bánh cứng như đá kh nhỉ?”
George sờ cằm như đang suy tư: “Nếu dùng nó chọi vào cái khăn xếp của giáo sư, kh biết cái thứ được giấu trong đó rơi ra ngoài kh ha.”
Harry cười gượng, giáo sư Phòng chống Nghệ thuật Hắc Ám… cũng ngán sự hắc ám của hai này.
Hermione kh nhịn được mới lên tiếng khuyên can: “Các kh nên làm như vậy đâu!”
Fred nheo mắt, cười tinh quái cúi xuống hỏi: “Vậy em th thế nào về m trò chơi khăm của bọn , thưa quý cô.”
Hermione hơi giật , cô nàng ngập ngừng một thoáng mới thẳng t nói: “Em nghĩ… các nên tôn trọng giáo sư một chút.”
Harry lại th chuyện đó chút thú vị, biết rõ bên trong cái khăn xếp đó giấu cái gì, nhưng vẫn đưa ra gợi ý: “Hay là vầy , chúng ta cá cược xem ai là đầu tiên gỡ được cái khăn đó xuống, ều kiện là kh được chạm tay trực tiếp vào nó nhé… trong năm nay em nhất định biết được ta giấu cái gì bên trong đó.”
George tròn mắt, phá lên cười: “Em đúng là thích hợp nhất để gia nhập vào hội của bọn đó, Harry!”
Fred vỗ mạnh vai Harry, hớn hở hưởng ứng: “Nghe hay đ, tối nay gặp nhau ở Đại sảnh đường, chúng ta sẽ bàn đến phần thưởng cá cược nha… còn giờ thì bọn đây.”
George nói tiếp: “Đừng để bị trượt ngã nhé… té chổng m.ô.n.g lên trời thì xấu hổ lắm.”
Căn chòi của bác Hagrid nằm nép bên bìa Rừng Cấm, mái ngói đầy rêu cũng đóng một lớp tuyết dày, ống khói bốc lên một làn sương mỏng lơ lửng trên bầu trời tr cũng khá ấm áp.
Harry vừa đưa tay lên gõ cửa, bên trong liền vọng ra những âm th đổ vỡ liên tục.
Chất giọng ồm ồm của bác Hagrid vang lên, nghe qua còn chút lúng túng vì bất ngờ: “Đợi một chút… tới liền đây…”
Hagrid mở hé ra một khe cửa nhỏ, ló ra một góc mặt, với cơ thể to lớn, mái tóc xoăn dài và bộ râu loà xoà… toàn bộ kẽ hở gần như bị che khuất.
Hagrid quét mắt một vòng… đến cái đầu tóc sáng màu đặc trưng của nhà Malfoy, bác Hagrid lại hơi sửng sốt một chút. Một mà lẽ ra sẽ kh bao giờ xuất hiện ở những nơi tồi tàn này…
“Ô… Harry, là con đó hả, còn các bạn của cháu nữa ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.