[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 49:
“ đã nghĩ cục đá là cứng nhất, cho đến khi va cái đầu của .” nghiêng đầu, thấp giọng nghe như vừa giễu cợt lại chút bực bội: “Nghe này, Potter! chấp nhận lời nhờ vả vì th Malfoy tội nghiệp… nhưng chưa từng tự nguyện vì tên đó mà bỏ c năn nỉ giúp đâu. Hai cắt đứt, càng cảm th đỡ phiền lòng hơn nhiều.”
Nói xong m câu khó hiểu, Zabini quay ngoắt bỏ khỏi thư viện.
Khoé mắt Harry hơi nóng, ngón tay siết chặt cắm sâu như muốn xuyên qua da thịt, chẳng biết th khó chịu vì cái gì nữa…
Harry tự nhũ: Thôi, đợi thêm thời gian nữa, gửi thư lại cho ta sau cũng được…
Bên phía tháp Gryffindor lại kh được yên ổn cho lắm, Ron đã bới tung cả toà tháp nhưng vẫn kh tìm được con chuột cưng… tính đến nay đã gần một tuần .
Hermione đã hẹn của Harry ra thư viện cùng làm bài tập Độc Dược, Ron vì quá buồn chán cũng muốn nhờ bạn bè giúp làm bài tập nên cũng góp mặt. Nhưng đến khi thực sự làm bài, nhóc chỉ gục lên gục xuống rầu rĩ kh vui.
xHENRI
Hermione nhỏ giọng nhắc nhở: “Bọn làm gần xong , bồ còn muốn ngủ gật đến chừng nào nữa, Ronald?”
Harry tròn đôi mắt ngây thơ, làm như kh biết chuyện gì, hỏi thăm: “Đến giờ con Scabbers vẫn chưa trở về ?”
“Chưa…”
Đúng lúc này, bỗng dưng một tên năm nhất Nhà Ravenclaw tiến đến chỗ bọn họ ngồi…
ta nói: “ nghe đồn đang tìm một con chuột xám mập hả?”
Nghe đến đó, Ron liền đứng phắt dậy: “Đúng là nó mập, nhưng mà… quên mất, chuyện đó kh quan trọng. th nó hả? Th ở đâu vậy? Nói cho biết …”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
nhóc Ravenclaw nói tiếp: “Lúc ngang qua Rừng Cấm, vô tình th một con chuột lớn chạy thẳng một mạch vào trong đó… nghĩ là hết chín phần, đến bây giờ nó chỉ còn là một bộ xương trắng.”
Mặt Ron tái x, thằng nhóc ngồi thụp xuống ghế, giọng ta run run như muốn khóc: “Kh biết giờ nó đang ở trong bụng con quái nào nữa…”
Harry ngồi bên cạnh vỗ nhẹ lưng Ron như an ủi, lúc này Hermione mới lên tiếng: “Cảm ơn … nhưng mà th nó từ bao giờ vậy?”
Harry ngước lên bạn Ravenclaw, ta liền đáp: “Chiều hôm qua… nhưng sáng nay mới nghe được tin bạn Weasley này tìm thú cưng.”
Xong việc, ta liền quay lưng bỏ chạy, chẳng khác gì đang bị ma đuổi.
“Đừng buồn nữa…” Harry nói: “Gần đến sinh nhật bồ , hay là để tặng cho bồ một con cú nhỏ nhé.”
Hermione cũng vui vẻ tiếp lời: “ cũng muốn góp tiền, cùng bồ mua nó, Harry.”
“Kh cần đâu… hay là bồ mua bánh ngọt tặng sinh nhật cho Ron , bồ thích nhất là ăn mà.” Chuyện mua cú, là vì muốn đền bù cho Ron mà, bồ kh cần tr với đâu Hermione.
Nghe chuyện được chuyện đó, lỗ tai Ron vừa cụp xuống lại muốn dựng lên, tâm trạng lúc này mới đỡ hơn một chút.
Đầu tháng ba, đúng ngày sinh nhật Ron, đúng như đã hứa…
Mới sáng sớm, trên bàn ăn ở Đại sảnh đường, chiếc lồng cú thắt nơ nhung màu x lá đáp xuống ngay trước mặt Ron, tiếp đó là gói bánh kẹo của Hermione thắt cái nơ màu đỏ.
Ron háo hức mở cái lồng ra, bên trong đúng là một con cú nhỏ xíu, l nó màu xám tro vài chỗ ánh bạc. Ngược lại với thân hình đó, con cú lùn hoạt bát gần như là tăng động, nó bay nhảy khắp cái lồng. Con cú đáp lên tay Ron, sau đó còn đập cánh loạn xạ m vòng trong Đại sảnh đường…
Hermione còn khen: “Nó đáng yêu đ chứ!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.