[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 51:
Đúng lúc đó, tiếng vó ngựa len lỏi qua rừng rậm mạnh mẽ truyền đến, một nhân mã nhảy qua bụi cây đang phi nước đại đến chỗ Harry. Firenze, ta thân dưới là ngựa l màu xám nhạt, thân trên là với mái tóc vàng hoe.
Firenze cúi đầu Harry bằng đôi mắt lạnh lùng…
“Năm nhất… kh nên ở đây!”
Harry đáp lại bằng một nụ cười thân thiện, tay cầm đũa phép giơ lên lần nữa, ngọn lửa x vùng lên như một con rắn, theo ý muốn của Harry nó ngoan ngoãn lao đến chỗ Quirrell bị trói. Ngọn lửa quấn qu thân thể gã, nuốt trọn cả thân hình cao lớn…
Trước khi chỉ còn một đống tro tàn, tiếng “HARRY POTTER!!!” Đầy thù hận gầm lên vang vọng ra khỏi Rừng Cấm…
Firenze vô thức Harry một cách chăm chú… bước từng bước lại gần Harry ngọn lửa ngấu nghiến phần ăn của .
“Sinh vật hút m.á.u kỳ lân… khá kinh ngạc vì thể tiêu diệt nó, kh biết thích hợp để nói ều này kh, nhưng cũng nói rằng thật lòng biết ơn .”
“Chỉ kẻ tuyệt vọng mới uống m.á.u kỳ lần…” Firenze giải thích: “G.i.ế.c kỳ lân là một tội ác lớn nhất, uống m.á.u kỳ lân cũng trả giá… chịu một cuộc đời bị nguyền rủa. biết kẻ nào thể sống sót sau cái c.h.ế.t, và sẵn sàng làm mọi thứ để sống kh?”
Harry kh đáp, ngẩng đầu lên bầu trời, lơ đãng nói: “Những ngôi … đã đổi chỗ đúng kh? Vận mệnh đã thay đổi chưa?”
Firenze phản bác: “Kh mọi thứ đều được viết trên trời… ý chí mạnh mẽ hơn vận mệnh, tin là vậy.”
Dường như đã nghe được câu trả lời vừa ý, Harry liền cúi đầu chào Firenze: “ sẽ tự trở lại… chúng ta tạm biệt nhau ở đây thôi.”
Trước khi rời , Harry luyến tiếc xác con kỳ lân vừa mới c.h.ế.t…
Firenze dò hỏi: “ là tiêu diệt kẻ đó… thể thu chiến lợi phẩm của kh? Dù con kỳ lân cũng đã c.h.ế.t …”
Firenze nghiêng đầu, Harry bằng ánh mắt kỳ quái, nhân mã thở ra một hơi: “Tuỳ ý …”
Harry bước vài bước đến chỗ con kỳ lân, nhắm mắt, cúi đầu đúng 1 phút như đang mặc niệm…
“Thật xin lỗi vì kh thể cứu ngươi… ta xin thề ta sẽ sử dụng cơ thể của ngươi thật tốt, kh để lãng phí cái gì cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-51.html.]
Harry vui vẻ vung đũa, l hết l đuôi, sừng và da của nó… sau đó còn hoàn thành thủ tục bằng cách cho nó một ngọn lửa để hoả táng nó.
Vừa quay lưng định , Harry liền th cụ Dumbledore và cả giáo sư Snape…
Cụ Dumbledore quét mắt từ đầu tới chân Harry: “Mọi chuyện kết thúc… im ắng hơn ta tưởng.”
Harry ngước mắt, cụ Dumbledore bình tĩnh đáp: “Con cũng khá bất ngờ… Voldemort kh hoàn chỉnh, kh đáng sợ như con đã nghĩ.”
Cụ lại nói: “ vẻ như cơ thể con vẫn lành lặn.”
Harry gật đầu thành thật đáp: “Vâng… thật may là con vẫn ổn.”
Snape cũng đ.á.n.h giá sơ bộ qua một lần, đảm bảo Harry kh bị gì, mới nói: “Để đưa nó về phòng ngủ nam sinh…”
xHENRI
“Cảm ơn, Severus! Chúc ngủ ngon!”
Snape thả chậm bước chân, như đang đợi Harry chân ngắn cho kịp… hành lang dẫn đến căn hầm vắng lặng tối thui.
Giọng Snape trầm trầm vang lên: “Trò Potter! Trò đã tự ý chuồn ra khỏi ổ của vào giữa đêm và ta tin chắc đây kh lần đầu, trò còn lập được một c lớn… ta sẽ cho trò hai sự lựa chọn.”
“ kh là ba hả giáo sư?” Harry cười đáp lại: “Con kh cần cộng ểm đâu ạ, vì con nghe nói giáo sư thích dạy bộ môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám, con làm ều này vì niềm mơ ước của thầy mà…”
Ngừng một chút, Harry thở ra một hơi dài đầy tiếc nuối: “Cho dù giáo sư chỉ được trải nghiệm kh tới một tháng nữa… con hy vọng là thầy thích món quà này.”
Snape dừng bước chân, trừng mắt Harry, giáo sư Snape còn đang lo lắng lỗ tai nghe lầm. Nhưng thằng nhóc Harry lại cười tít mắt như đang giả vờ ngây thơ…
Snape chậc lưỡi nhẹ, quay lầm bầm như nói với chính : “Đúng là con giỏi hơn cha…” lại lên giọng: “Nh chân một chút.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.