[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 54:
Đôi mắt hèn nhát của gã chạm ánh như muốn cắn xé của Sirius, và ngay lúc đó, Sirius cũng đã thực sự muốn làm ều đó.
Sirius nghiến răng: “Kh ngờ mi cũng ngày này… kh ngờ Potter 11 tuổi cũng thể nhốt mi trong lồng, chẳng khác gì một con thú hôi thối dưới cống ngầm.”
Peter mập mạp qua tay Harry đã gầy một vòng, Harry chỉ muốn duy trì sự sống của gã để đợi ngày hôm nay, chưa từng suy nghĩ chăm sóc gã thật tử tế.
Trong cơn sửng sốt chưa hề ngừng lại của cả khán phòng, Harry kh thèm hỏi ý ai, tiếp tục l ra một lọ thuốc tự pha chế, xin thề kh cố ý muốn g.i.ế.c gã, chỉ nghiên cứu một chút thuốc khác để pha vào chân dược để cho từ đây về sau, gã kh thể biến hình được nữa.
Sự vô dụng của Bộ Pháp thuật, khiến Harry tự ra tay lo liệu mọi chuyện.
“Đây là chân dược…” Harry nói, thẳng tay bóp miệng Peter Pettigrew, đổ vào đó hết số thuốc mà đã chuẩn bị cho gã.
nói tiếp: “Vì nghĩ đến việc gã đã phản bội cha mẹ , còn g.i.ế.c 13 muggle và trốn chạy trong 11 năm, gã chưa từng hối cải về hành vi ác độc của … nghĩ chân dược mới là thứ thể giúp chúng ta tìm ra sự thật.”
Ông Fudge nhíu mày, kh còn cách nào mới lên tiếng nhắc nhở: “ thể hiểu được… nhưng nếu hành vi vượt quyền như vậy lặp lại, lần sau sẽ xử phạt theo đúng luật.”
Làm trước báo sau, còn sử dụng chân dược, thứ độc dược mà pháp sư cao cấp mới thể ều chế ra được… Harry Potter đúng là vượt ngoài sức tưởng tượng của cả giới phù thuỷ.
Thằng bé… thể nó sẽ đáng sợ hơn cả Chúa tể hắc ám, nếu cứ để nó tự do phát triển.
nh, thuốc đã tác dụng…
Harry đứng một bên, ánh mắt lạnh lẽo vào Peter Pettigrew, giọng trầm xuống chậm rãi nói ra từng chữ: “Ai đã phản bội cha mẹ ta, tiết lộ vị trí của họ với Voldemort?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-54.html.]
Một tiếng “khụ” vang lên, Cornelius Fudge hơi nghiêng về phía trước, gắt gỏng nhắc nhở: “ Potter, chú ý cách dùng từ… nên gọi là kẻ mà ai cũng biết là ai.”
xHENRI
Harry khẽ gật đầu, môi nhếch lên, đặt lại câu hỏi khác: “Vậy… chính ngươi đã gây ra cái c.h.ế.t cho 13 dân muggle vô tội, đổ mọi tội lỗi cho Sirius Black và khai báo nơi ở của cha mẹ ta cho Voldemort, đúng kh?”
Cả hội trường yên ắng kh một tiếng thở…
Bỗng nhiên, một tiếng cười vang lên, to rõ đầy giễu cợt… một nụ cười như thật lòng như khi còn trẻ, Sirius Black như đang cười vào mũi cả đám hèn nhát của Bộ pháp thuật.
“Giỏi lắm, Harry… con thật đúng là con ruột của James!”
Peter Pettigrew run lẩy bẩy, bị ép buộc há miệng, giọng ệu vừa kháng cự vừa kh tự chủ kể lại từng chuyện một, rành mạch kh sót một chi tiết nào.
Peter đáp xong một câu, Harry cũng liên tục đưa ra những câu hỏi. kh để cho những trong tổ thẩm tra một khoảng trống nào để chen vào.
Nghe lại thêm một lần nữa những chuyện đã xảy ra của ngày cuối tháng mười năm đó, Harry cũng chỉ biết đứng c.h.ế.t lặng. cũng kh biết nên phản ứng gì, Harry đã nghĩ đến việc, nếu được trở lại kh trở về hẳn năm Harry mới 1 tuổi.
À… một tuổi thì làm được gì chứ!
Khi Peter Pettigrew lắp bắp nói xong câu cuối, Harry quay về phía Bộ trưởng Cornelius Fudge, bình tĩnh nói lời kết.
“ nghĩ bao nhiêu đó đã đủ … kh còn gì để bàn cãi nữa. Peter Pettigrew chính là kẻ phản bội, là sát nhân, là tử thần thực tử tay sai của Voldemort. ta đã gián tiếp gây ra cái c.h.ế.t của cha mẹ , hại cha đỡ đầu của chịu án oan 11 năm trong Azkaban, hại trở thành một đứa trẻ mồ côi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.