[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 63:
“Ôi… ta xin mạo một chút, Potter thân mến, nhưng liệu sẵn lòng tới dự tiệc sinh nhật lần thứ năm trăm của ta vào đêm nay kh… thật đặc biệt vì sự mặt của và những bạn Gryffindor, một mối liên kết kỳ quái. Ta cảm th sự mặt của là niềm vinh dự lớn lao của ta…”
Harry làm như hào hứng: “ vinh hạnh, thưa ngài Nick. sẽ đến đúng giờ… kh biết thể tặng quà cho ngài kh? Nếu ngài nhận được sẽ chuẩn bị một món quà nhỏ.”
Nick suýt mất đầu cười lên, ệu cười kỳ quái khó nghe: “Nghe hấp dẫn đó… nhưng chỉ cần mặt thôi. Nhưng chính xác thì nó là một bữa tiệc tử nhật, ta kh cần quà vào ngày đó đâu. À tiện thể thể nói với gã Patrick rằng th ta kinh dị và đáng sợ được kh?”
“Tất nhiên !!!” Harry đồng ý ngay, dù nó cũng chẳng tác dụng gì.
“…Và giờ ta còn mời thêm vài vị khách nữa, hẹn gặp lại trong bữa tiệc.”
Harry đứng đó thêm một lúc, vẻ rạng rỡ trên gương mặt thoáng qua liền biến mất… mọi chuyện sắp bắt đầu .
“Kh thể tin được, bọn sắp đến một bữa tiệc tử nhật…” bước cùng nhau trên hành lang, Ron vừa nói vừa rùng .
Hermione cười nắc nẻ: “Bồ tin kh… Ronald đã muốn bỏ chạy từ hôm qua.”
Ron tiếp lời: “ cược là sẽ chẳng bao nhiêu sống mặt ở bữa tiệc như thế, nghe đã th lạnh gáy … ai tổ chức tiệc vào ngày c.h.ế.t đâu chứ.”
Harry lầm bầm: “Hy vọng là trong bữa tiệc sẽ món ăn nào đó, tr như thể bỏ vào miệng…”
Chẳng khác với ký ức chút nào, bữa tiệc vẫn kh gì đáng để mong đợi. Kh khí rét buốt, chẳng khác gì đang bước vào tủ đ. Ánh nến x mai mị, hàng trăm hồn ma lơ lửng, trên sân khấu, m tay chơi nhạc với những cây đàn răng cưa, âm th phát ra chắc c… kh được tốt lắm.
“Kh được tốt lắm… bồ nói nghe nhẹ nhàng quá, thể gặp ác mộng hết năm nay. còn cảm giác đang ở địa ngục…” Ron tự ôm l , kiềm chế cơn nôn đã lên đến cổ họng.
Hermione vừa nãy mạnh miệng, cô nàng còn nói muốn tìm hiểu cái gì mà lịch sử phép thuật từ những hồn ma… bây giờ cũng im bặt, mặt x mét, nắm c.h.ặ.t t.a.y Ron và Harry kh dám bu ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-63.html.]
thể là góp phần ma mị, cũng thể những hồn ma thể ăn uống bằng cách ngửi mùi, Harry đã nghĩ vậy.
Vì những món ăn được tẩm đẫm mùi hôi thối, bánh thịt hầm, cá trích khô… tất cả đều bị thiu và mốc meo, hoặc là bốc mùi kinh dị như được để cả tháng ngoài trời mưa.
Bỗng nhiên, một hồn ma chạy vào và hét lên như vừa bị ma đuổi: “Đáng sợ quá… ai đó đang gào lên ngoài kia!”
xHENRI
Bộ ba cho nhau một ánh mắt, đồng loạt chạy ra ngoài, giống như nhờ vào chuyện đó mà một cái cớ thật hoàn hảo, để thoát khỏi bữa tiệc đáng sợ này.
Băng qua hành lang, ngay lập tức, cái lạnh của những hồn ma được thay thế bằng cơn lạnh từ sống lưng với cái thứ đang chờ sẵn trong hành lang…
Một đám đ học sinh đã bu lại, ba tiến lại gần, chen chút vào bên trong vòng . Dưới ánh sáng chập chờn của ngọn đèn treo tường, con mèo l xám của giám thị Filch, nó cứng đơ như tượng đá và bị treo ngược lên giá nến, đôi mắt nó vẫn mở… trợn trừng như vừa th một ều đáng sợ ngang ngửa với cái chết.
Bức tường bên cạnh nó, một dòng chữ đỏ rực như bị viết bằng m.á.u hiện ra, dòng dung dịch màu đỏ hình như vẫn còn chưa khô chảy dọc xuống sàn…
“PHÒNG CHỨA BÍ MẬT ĐÃ MỞ RA.
KẺ THÙ CỦA NGƯỜI THỪA KẾ, HÃY CẨN THẬN.”
“Ôi Merlin…” Hermione thốt lên, hai tay run rẩy che miệng.
Ron sợ hãi vô thức bước lùi về sau, còn đạp trúng vạt áo choàng của một học sinh khác.
Harry vẫn luôn giữ im lặng từ ban đầu, đôi mắt x nhíu lại, dán chặt vào bức tượng đá của bà Norris đang treo lơ lửng.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ cuối hành lang, bóng gầy gò, khập khiễng lao tới như một cơn gió.
“Bà Norris!!! Norris của ta!” Giọng Filch khàn đặc, gương mặt đầy hoảng hốt và đau xót.
Chưa có bình luận nào cho chương này.