[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 69:
ta đuổi theo ngay sau lưng Harry, lẽ ta cũng đã th trái snitch, cũng thể ta th Harry bắt gặp trái snitch. Cả hai lao như một viên đạn, xé gió bay gần như song song với nhau, chỉ cách nhau vài tấc.
Trái snitch tuỳ hứng, nó cứ lởn vởn khắp nơi kh quy luật, ánh sáng vàng chạm đến sát vách khán đài liền vụt thẳng lên trời. Tầm thủ Gryffindor thẳng gấp lăn ra khỏi chổi rớt xuống vũng bùn. Còn Harry với kỹ năng bay được rèn luyện bằng năng khiếu trời phú, siết tay bám chặt trên cán chổi, quyết tâm đuổi theo trái snitch vàng.
Trái snitch bay thẳng lên trời, quay một vòng như múa ệu ba lê trên m tầng mây nặng trịch, sau đó lại bay ngược xuống đất. Vì bay quá cao, bất đắc dĩ Harry còn né m tia sét, đuôi chổi đã bốc lên mùi cháy khét vì bị sét đánh trúng.
Dưới sự trầm trồ còn m âm thành kêu dừng lại của mọi , Harry chẳng thể nghe th, trước mắt trái snitch chỉ còn cách nữa thân . Khoảng cách tới mặt đất lại kh quá cao, Harry đứng dậy giữ thăng bằng trên thân chổi. rướn về phía trước, vươn tay muốn bắt l snitch. Cả cơ thể lại rơi ra khỏi chổi bay, theo quán tính Harry lăn m vòng, va vào thành sân quidditch.
Trong lúc Harry chỉ mãi chú ý vào trái snitch, sợi dây chuyền trên cổ lại loé lên ánh sáng x mỏng, nh chóng bị che lấp trong lớp áo choàng x bạc.
Các thành viên của Slytherin nh chóng tụ lại một chỗ, Sirius chạy xuống từ khán đài d dự, tiếng la hét của m khán đài lấn át luôn tiếng mưa.
Sirius đỡ Harry nằm trong lòng , l thân che bớt những hạt mưa nặng hạt: “Harry! Con cảm th thế nào? đau kh?”
Harry lắc nhẹ đầu, thật sự kh cảm th đau đớn chút nào. Nhưng cánh tay kh sức đã chứng minh rằng, nó thực sự bị gãy còn là vết thương hở chảy đầy dung dịch màu đỏ. Nắm tay khép hờ mở ra, trái snitch vàng nằm gọn trong lòng bàn tay Harry.
Tiếng còi kết thúc trận đấu lúc này mới thực sự vang lên…
“TẦM THỦ ĐỘI SLYTHERIN ĐÃ BẮT ĐƯỢC TRÁI SNITCH! KẾT QUẢ CHUNG CUỘC ĐÃ CÓ RỒI.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-69.html.]
“SLYTHERIN CHIẾN THẮNG!”
Cảm xúc đan xen giữa vui mừng vừa tự hào lại vừa lo lắng, Harry vì quá mệt đã nhắm nghiền mắt ngủ luôn trong vòng tay Sirius, cũng thể là ngất …
xHENRI
Kh lâu sau đó, Harry được khiêng vào bệnh xá, trong phòng bệnh lúc này chỉ Sirius và đội trưởng Slytherin, Flint…
“Mệt mỏi vì dính mưa, mất m.á.u và cả gãy xương… thật sự kh tán thành những trận đấu bắt buộc diễn ra trong ngày mưa gió thế này.” Bà Pomfrey lắc đầu, giọng đầy vẻ bất lực.
Sirius ngập ngừng, đầy lo lắng hỏi: “Hình như thằng bé kh cảm th bị đau, bà khám ra ều gì kỳ lạ kh?”
Bà Pomfrey khựng lại: “Vẫn đau đ chứ, th thằng bé cắn răng chịu đựng thôi… nếu ngài Black kh an tâm về năng lực của , thể đưa thằng bé đến bệnh viện ngay bây giờ.”
Chú Sirius nghẹn lại, lắc đầu: “Tại lo nghĩ nhiều, bà đừng giận!”
Lại thở dài, bà Pomfrey thốt lên: “Toàn bộ thế giới phép thuật cứ ên lên vì quidditch, thật hết nói nổi, bộ môn này nguy hiểm biết bao nhiêu. Và đừng mơ tưởng đến chuyện tham gia trận sau, nếu thằng nhóc kh chịu nghỉ ngơi cho tử tế.” Nói xong lời cần nói, bà Pomfrey liền bỏ .
Ngay sau đó, Ron, Hermione cả Zabini cũng mặt. Theo sau bước chân của bọn học sinh là Remus và Snape, bọn họ nhau lại bọn trẻ, ẩn ý cho nhau một ánh mắt kéo nhau ra khỏi phòng bệnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.