[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 87:
Vì nhớ vị của bia bơ, Harry đã đến đây sớm hơn giờ hẹn. Ở tuổi mười bốn, Harry đã cao lên đáng kể, dáng mảnh mai, làn da trắng lạnh tựa như ngọc. Đôi mắt màu x lục bảo mở to, sâu thẳm cuốn hút đến kỳ lạ, bờ môi phơn phớt hồng khẽ mím, khiến gương mặt thêm phần sinh động. Tất cả đã tạo nên một Harry khác, vừa đẹp đẽ mong m lại ềm tĩnh sâu sắc, phong thái tao nhã giống như một thiếu gia quý tộc lâu đời.
Cũng kh tránh khỏi, một năm sống cùng Kael, một luôn bình thản, chậm rãi trong mọi việc, từ đứng đến ăn uống, ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến Harry.
Nếu nh quá, rốt cuộc cũng dừng lại chờ bước chân của Kael, nếu ăn nh quá, cũng ngồi Kael một buổi mới được dọn đĩa. Lâu dần, Harry ều chỉnh lại cho phù hợp với nhịp sinh hoạt của Kael, cách cư xử vì đó cũng trở nên thong thả.
Nhớ lại đời trước, suốt ngày chạy đ chạy tây, thời gian ăn ngủ còn kh trọn vẹn, Harry kh thể cho phép bản thân chần chừ quá lâu như ở hiện tại được.
Cánh cửa cũ kỹ của quán Đầu Heo kẽo kẹt mở ra, chiếc chu treo trên khung cửa rung lên một hồi l lảnh.
Rita Skeeter, nhà báo săn tin giật gân cho tờ Nhật báo Tiên tri, chuyên dùng mọi thủ đoạn để moi tin và biến nó thành một bài báo khoa trương, đang bước vào, với vẻ ngoài nổi bật một cách loè loẹt.
xHENRI
Bà ta khoác trên chiếc áo choàng màu x ngọc sáng choang, móng tay dài với lớp sơn đỏ chót quắp chặt chiếc túi da cá sấu. Mái tóc vàng uốn xoăn tít phồng lên cứng ngắc như bện keo. Trên sống mũi là cặp kính gọng ngọc lục bảo lấp lánh, phản chiếu ánh đèn dầu mờ tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-87.html.]
Bà ta nện gót chất bước về phía Harry, nụ cười niềm nở để lộ hàm răng sáng bóng. Sự niềm nở khiến Harry cảm th hơi lạnh sống lưng, đôi mắt săm soi của bà ta dường như đã quét từ trên xuống dưới Harry m vòng, kh bỏ sót một chi tiết nào, bà ta còn chẳng thèm che giấu thói quen thích moi móc chuyện riêng tư của khác.
Theo ngay sau lưng bà ta là một gã phóng viên vác chiếc máy chụp hình lớn, vừa đặt chân vào quán đã lia ống kính bấm liên tục, ánh đèn chớp nháy liên tục đến chói mắt. Rita Skeeter chẳng cần một lời mời, đã tự động kéo ghế ngồi xuống, cây bút ký tự động đã chờ sẵn để ghi chép.
Bà ta tươi cười rạng rỡ, giọng nói vồn vã: “Thật là một vinh hạnh lớn cho , Potter! Kh ngờ là vừa trở lại đã lập tức nhận lời mời phỏng vấn của . nóng lòng muốn được nghe lại chuyến phiêu lưu o liệt của , một thiếu niên mới mười hai tuổi đã tiêu diệt được một sinh vật huyền thoại, nỗi khiếp đảm của toàn bộ giới phù thuỷ.”
Cái giọng ệu khoa trương của bà ta, sống lại thêm tám đời Harry cũng kh thể chịu nổi.
Nhưng trên gương mặt thiếu niên chẳng chút cảm xúc khó chịu nào, thậm chí còn nở một nụ cười vô cùng thân thiện với bà ta, mới chậm rãi đáp: “Cô nói đúng! Những chiến tích của nếu kh kể thì thôi, chứ đã nhắc đến thì cái sau lại gây nhiều tiếng vang hơn cái trước. Vậy nên, nếu kể đầu đuôi những chuyện đó, lẽ nên bắt đầu kể cho cô nghe từ chuyện tóm được một Animagus hoạt động trái pháp luật…”
Một tiếng tách lại vang lên, ánh chớp từ chiếc máy ảnh loé lên hắt sáng một mảng tường sau lưng , bức ảnh đã kịp bắt trọn nụ cười xinh đẹp phảng phất chút tinh nghịch của thiếu niên trẻ tuổi.
Khoé môi Rita cứng lại, nụ cười gượng gạo trở nên khó coi. Cây bút ký tự động đang múa lượn trên mặt gi, đột ngột dừng lại giữa kh trung, lảo đảo rơi xuống lăn lóc trên nền đá lạnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.