[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 92:
“Ta vui mừng khi th báo cho các trò, năm nay Hogwarts đã được chọn là nơi đăng cai tổ chức một sự kiện đặc biệt… giải đấu Tam pháp thuật.”
Ngay lập tức, khắp Đại sảnh đường vỡ oà trong những tiếng xôn xao, đám phù thuỷ nhỏ ghé đầu vào nhau bàn tán đầy phấn khích.
Cụ Dumbledore mỉm cười giơ tay ra hiệu, xung qu liền im ắng trở lại, cụ tiếp tục giải thích: “Giải đấu Tam pháp thuật là một giải đấu lâu đời giữa ba ngôi trường phù thuỷ lớn nhất châu Âu, chính là Hogwarts, Beauxbatons và Durmstrang.”
“Mỗi trường sẽ một nhà vô địch, được chọn ra để đại diện tham dự ba thử thách. Những thử thách này được thiết kế nhằm thử thách tài năng, lòng dũng cảm và óc suy xét… trò nào được chấm ểm cao nhất sau ba thử thách, sẽ giành được Cúp Tam pháp thuật.”
Cụ nghiêm giọng: “Tuy nhiên, vì những tai nạn nghiêm trọng đã xảy ra trong quá khứ, Bộ Pháp thuật đã đặt ra một giới hạn, chỉ những phù thuỷ từ mười bảy tuổi trở lên mới được phép ghi d tham dự.”
Đại sảnh đường lại d lên một làn sóng kêu la phản đối…
Cụ Dumbledore ềm tĩnh nói tiếp: “Ta tin rằng quyết định này là cần thiết, đại diện của các trường sẽ đến Hogwarts vào tháng mười, và chiếc Cốc lửa, vật sẽ chọn ra ba vị quán quân sẽ được đặt trong Đại sảnh đường. Ta mong các trò sẽ chào đón các vị khách của chúng ta một cách nồng nhiệt nhất, và hãy nhớ rằng, năm nay Hogwarts chính là ngôi nhà của Giải đấu Tam pháp thuật.”
“Và bây giờ, ta xin giới thiệu giáo sư mới của các trò…”
Cửa lớn Đại sảnh đường bị xô mạnh, đánh rầm một tiếng. Ngay lúc , một tia chớp loé sáng giữa bầu trời đêm, mưa lớn ào ạt quất vào khung cửa, dội vào kh gian vốn đang im phăng phắc.
Một đàn khập khiễng bước vào, ta mái tóc hoa râm bù xù, khuôn mặt chứa đầy những vết sẹo, một bên mắt xoay tít liên hồi đảo qu khắp Đại sảnh đường như đang tìm kiếm gì đó. Cái chân gỗ gõ từng tiếng cộc cộc nặng nề trên sàn đá, tấm áo choàng sờn cũ, ướt đẫm nước mưa…
Cả Đại sảnh đường lặng , chỉ còn âm th vang vang của chiếc chân gỗ, tất cả ánh mắt đều dõi theo từng bước ta về phía bàn giáo sư. Ông ta gật đầu với cụ Dumbledore, ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Hagrid.
Cụ Dumbledore mỉm cười, bình thản nói tiếp: “Xin giới thiệu với các trò, cựu thần sáng Alastor Moody, giáo sư mới của bộ môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám.”
Sau bữa tiệc, Harry cùng Draco thả bước chậm rãi phía sau đoàn đang đổ về hầm Slytherin.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Draco ghé sát, nhỏ giọng nói: “Là , đúng kh? ta đã về phía khá lâu…”
xHENRI
Harry đưa tay xoa cằm, khẽ đáp: “Khó nói lắm, với thuốc Đa dịch, kh dễ gì phân biệt được thật giả.”
Draco lại đưa ra một ý kiến táo bạo: “Hay là chúng ta lẻn vào phòng riêng của , kiểm tra thử xem …”
Harry nhíu mày, ánh mắt đầy cảnh giác: “ ta cẩn thận… hay là thử đánh tráo bình thuốc Đa dịch…”
Draco cười khan, giọng vẫn thì thầm: “Chuyện đó… nghe còn khó hơn.”
“Định bày trò gì nữa?” Giọng nói trầm khàn lạnh lẽo vang lên ngay phía sau lưng, hai tên nhóc giật thót, đứng sững tại chỗ.
Khi quay lưng lại, bọn họ liền th giáo sư Snape với tấm áo choàng đen như thể đang chìm vào bóng tối của buổi đêm Hogwarts.
Ánh mắt th tối tăm, cụp mắt ghìm vào hai tên nhóc phù thuỷ nghịch ngợm: “Hai tên quỷ con… vừa đủ mặt đã kh chờ nổi, tính bày trò quậy phá ?”
Harry mỉm cười, giọng pha chút tinh nghịch: “Lâu quá kh gặp, giáo sư… dạo này thầy khoẻ kh ạ?”
Snape liếc xéo, giọng kéo dài, nhấn mạnh từng chữ: “Vô… cùng… khoẻ! Miễn là đám quậy phá tụi bây kh tìm cách nhồi thêm việc cho ta.”
Harry đáp tỉnh bơ: “Tất nhiên là kh … bọn con đâu còn là m đứa nhóc nữa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.