[Fanfic Sessrin] Sesshomaru Chinh Phục Thời Gian
Chương 3: Thương lượng
Cô nhẹ nhàng đáp xuống, vô số cánh hoa hồng trắng khẽ bay lượn chạm đất. Tất cả dân trong thành đều khẽ thốt lên:
- Tiên nữ.
Cô gái khoan thai bước vào phòng bệnh. Rin vội vã theo. Gương mặt xinh đẹp vẫn lặng lẽ, bờ môi khẽ rung động, phát ra âm th trong trẻo, lạnh giá như ngọc vỡ:
- Ta đã nghe được tâm nguyện của ngươi.
Cô đưa hai tay lên trước ngực, bao bọc viên đá ở cổ. Viên đá phát sáng từ từ mở ra. Trong ánh sáng lung linh, một viên ngọc nhỏ xuất hiện toả hào quang lấp lánh, làm mờ mắt tất cả những mặt trong phòng. Những vết sẹo trên mặt cô gái đang nằm chờ c.h.ế.t dần biến mất, da dẻ trở lại mịn màng. Gương mặt xinh đẹp hơn trước bội phần.
Cô gái chậm rãi bước ra cửa trong ánh mắt ngỡ ngàng của những còn lại. Rin chạy theo:
- Chị, đợi đã.
Cô gái Rin vẫn bằng ánh lặng lẽ, ánh mắt cô phát ra một luồng sáng ấm áp. Lạ thật, cô cảm nhận được ở cô gái này ều gì đó thân quen. Trái tim cô ta trong sáng, nhân hậu, tinh khiết giống như em vậy. Nhưng trái tim này đơn thuần, kiên cường và vui tươi hơn.
- Cảm ơn chị đã cứu cô .
Cô gái khẽ hé miệng:
- Ta chỉ giúp cô toại nguyện. Chỉ là cô đã đánh đổi.
Trong phòng bệnh, phát ra tiếng gọi của bà Kaede:
- Rin, lại đây. Cô đã chịu uống thuốc và ăn cháo.
Rin mừng rỡ đáp lại tiếng gọi của bà Kaede:
- Dạ
Cô gái xinh đẹp bay lên trời, phía sau cô gái, những cánh hoa hồng trắng thả dưới ánh trăng bạc:
- Rin, tạm biệt.
Rin theo bóng cô gái khuất dần theo ánh trăng huyền ảo. Ánh mắt thật ấm áp, chút gì đó giống với ánh mắt , mà cô vẫn ngày đêm thương nhớ. Nơi ánh trăng sáng nhất, hình bóng lại hiện lên, thân thuộc. Rin khẽ thốt lên:
- Sesshomaru sama.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-sessrin-sesshomaru-chinh-phuc-thoi-gian/chuong-3-thuong-luong.html.]
Cô gái xinh đẹp đáp xuống một con đường mòn trong rừng. Trăng sáng vằng vặc nâng niu từng bước chân uyển chuyển của cô. Ngược hướng với cô, Sesshomaru cũng đang khoan thai nâng bước.
Khi hai hình bóng mĩ lệ sắp ngang nhau, khu rừng như bừng sáng, gió thổi vi vu, ve vuốt lá cây tạo thành những bản nhạc du dương. Cả hai dừng lại, bờ môi khép hờ của Sesshomaru khẽ mấp máy, âm th phát ra kh hẳn là một câu hỏi, mà nó giống một lời khẳng định:
- Cô là Ayumi?
Jaken ngỡ ngàng như th ảo ảnh: "Thì ra cô ta là Ayumi. Kh hổ d là nữ hoàng sắc đẹp".
Hai kẻ mĩ lệ vẫn kh nhau, ánh mắt của họ vẫn theo hướng họ đang . Gió thổi tung mái tóc óng ả của cô gái, mái tóc dài của Sesshomaru cũng hoà vào gió tạo thành một bức tr xinh đẹp. Miệng cô gái vẫn khép kiên định, chờ đợi. Jaken run bắn, mồ hôi vã ra như tắm. cô ta dám kh trả lời thiếu gia? Chẳng lẽ cô ta muốn chết.
Sesshomaru chìa ra sợi dây mảnh như sợi chỉ, màu đỏ như máu. nói nửa như muốn ra lệnh, nửa như đang thương lượng:
- Ta muốn cô giúp ta một việc
Ayumi hết sức nhạc nhiên bởi thứ đang nằm trong tay Sesshomaru, sợi dây đáng lẽ đang ở địa ngục. Cô vẫn giữ một gương mặt bình thản:
- Chuyện gì?
Sesshomaru tiếp tục:
- Tặng thời gian cho một cô gái
Jaken thoáng ngạc nhiên: "Tặng thời gian…một cô gái…Kh lẽ đó là Rin?"
Ayumi khẽ đặt tay lên viên đá trên cổ:
- Ngươi chắc đó là tâm nguyện của cô gái đó kh? Ta kh hề nghe được một tâm nguyện nào như thế cả.
Sesshomaru giữ giọng đều đều kiên định:
- Đó là tâm nguyện của ta.
Ayumi nhẹ nhàng cất bước:
- Nếu cô cũng muốn…ta ở đảo Hana.
Cuộc thương lượng diễn ra mà hai đối tác kh nhau đến một lần. Sesshomaru, Jaken và Ah un tiếp tục cuộc hành trình, thẳng đến ngôi làng mà Rin đang sinh sống.
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Ayumi hướng ánh mắt buồn vô hạn lên khoảng kh vô định. Một giọt lệ lấp lánh lăn dài trên khuôn mặt cô:
- Sau 100 năm, cơn bão lòng trong ta lại chỗi dậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.