Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Full] Công Chúa Hành: Mỹ Nhân Sắc Sảo Kỳ Kiều La

Chương 6:

Chương trước Chương sau

Quý hoàng hậu mỉm cười gật đầu:

"Hai đứa là th mai trúc mã lớn lên cùng nhau, lâu ngày kh gặp chắc hẳn là nhớ nhung lắm.”

"A Thăng, con và Kiều La ra ngoài chơi , kh cần ở đây hầu hạ mẫu hậu."

Bà ta lại quay sang cười nói với mẹ ta:

"Đứa trẻ này, già trước tuổi, còn nhỏ tuổi đã ở bên ta làm tròn đạo hiếu.

"Ta đâu cần nó, chỉ là th lòng hiếu thảo, nên cho nó ở lại thôi.

"Quy cho cùng, nó vẫn là đợi Kiều La, ngươi kh biết đâu, nó dậy sớm lắm..."

Bà ta là muốn khen Triệu Cẩn Thăng, còn muốn trói ch/ặt ta với Triệu Cẩn Thăng.

Ta lo lắng nương.

Kiếp trước, nương ta tự nhiên sẽ kh đơn giản tin lời ta nói tùy t/iện chỉ ra Triệu Cẩn Thăng.

Bà chắc c tính toán của riêng .

lẽ Triệu Cẩn Thăng thật sự tốt, thiên hạ kh tìm đâu ra thân phận tôn quý hơn , hoặc là Quý hoàng hậu đã rót quá nhiều mật ngọt.

Dù thế nào, ta cũng kh hy vọng nương ta lại thân thiết với Quý hoàng hậu.

Triệu Cẩn Thăng kéo ta ra ngoài.

Ta suy nghĩ một chút, khẽ rên lên một tiếng, ép cho mắt đỏ hoe.

Nương ta lập tức quay lại ta, th ta mắt đỏ hoe, bộ dạng muốn khóc mà kh khóc, trong mắt bà thoáng hiện lên vẻ tức giận:

"Kiều Kiều, con làm vậy?"

"Biểu ca... Biểu ca kéo đau tay con."

Ta giơ cổ tay lên, ta sinh ra trắng trẻo, trên cổ tay quả nhiên hai vết đỏ.

Triệu Cẩn Thăng ngớ , ta ngây ngốc tay :

"Ta kh , ta kh dùng sức mạnh."

Nương ta nhàn nhạt nói: "Ta ở chỗ hoàng hậu nương nương nán lại đã lâu, nên bái kiến bệ hạ, hoàng hậu nương nương, ta xin cáo lui trước."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/full-cong-chua-h-my-nhan-sac--ky-kieu-la/chuong-6.html.]

Bà lập tức xuống, nắm tay ta ra ngoài.

Phía sau, truyền đến giọng nói chút hoảng hốt của Quý hoàng hậu:

"Trưởng c chúa..."

Tiếp theo là giọng quở trách Triệu Cẩn Thăng:

"Ngươi lại b/ắt n/ạt biểu , nàng một năm mới vào cung m lần..."

Điều này đương nhiên là nói cho chúng ta nghe.

Ta ngẩng đầu nương, lại th nương ta mặt kh biểu cảm, cứ thế ra ngoài.

Đến bên ngoài, nương ta dừng lại, ta với nụ cười nửa nửa kh:

"Tiểu xảo quyệt, về nhà ta sẽ xử lý con, con lại chán ghét Triệu Cẩn Thăng, trước đây kh vẫn luôn chạy theo ta ?"

Ta: …

hùng kh nhắc chuyện ngày xưa ngu ngốc.

Ai mà chẳng lúc tuổi trẻ thiếu hiểu biết.

"Chỉ là kh thích ta nữa, suốt ngày thích giáo huấn khác, cứ như mọi đều sai, chỉ ta là đoan trang hiểu lễ, cái gì cũng tốt, nhàm chán!"

Nương ta cười lạnh: " ta muốn giáo huấn khác cũng xem tư cách kh, con gái bổn cung tự còn kh nỡ trách phạt, đâu lý để cho ta dạy dỗ?"

Trái tim ta bỗng nhiên bùng cháy.

Đúng, đúng, nên như vậy.

Ta nắm tay nương, một tràng xu nịnh.

Nương ta trêu chọc cười ta, bộ dạng như đã thấu ta, nhưng vẫn hưởng thụ lời nịnh hót của ta...

Ta và nương đến Ngự thư phòng của hoàng đế, lại th Triệu Phẩm Ngôn đang bị quở trách.

"Ngươi ngay cả 'Quân tử mạc đại hồ dữ nhân vi thiện' là ý gì cũng kh hiểu, ngươi rốt cuộc học sách gì?

"Vì ngươi mà mời đại nho dạy dỗ ba năm, ngươi học đến đâu ?

" đệ của ngươi bây giờ đã đọc 'Xuân Thu', ngươi ngay cả một đứa trẻ tám tuổi cũng kh bằng, làm trưởng kiểu gì?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...