Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Full Hà Tổng Tuyệt Tử? Kết Hôn Với Người Câm (Nguyễn Thanh Âm-Hạ Tứ)

Chương 141: Con chó biết cắn người

Chương trước Chương sau

Thần Bối nở nụ cười nửa miệng, vừa lạnh vừa nhạt, tháo găng tay da cừu ra:

Tứ kh thích phô trương, cô dâu cũng kh trong giới.”

“Ngài Thần à?” Chu Đình đưa gậy golf cho bé nhặt bóng, bên cạnh lập tức mắt tình mà đưa cho ta một chai nước đã mở sẵn. Ánh mắt Chu Đình khẽ liếc về phía phụ nữ ở góc, hơi nhướng cằm:

“Kh gọi cô Kiều qua chào một tiếng ? Sau này trong giới chắc cũng sẽ gặp, cũng tiện ‘chăm sóc’.”

Trần Mục Dã tức đến nắm chặt nắm đấm, định bước lên một bước thì bị kéo lại. Thần Bối giữ l khuỷu tay , khẽ lắc đầu, ra hiệu đừng m động.

“Hai vị đừng căng thẳng thế, đâu nói kh cho các .” Chu Đình nhướng mày, cười đầy ẩn ý, phất tay:

“Đi thong thả, kh tiễn.”

Kiều Thiến hoàn toàn kh biết giữa họ vừa chuyện gì. Lên xe ện trong sân golf, cô tháo dây buộc tóc, mái tóc dài như thác đổ trượt xuống sau lưng, vừa khéo chạm tới vòng eo thon.

Ánh mắt Chu Đình dõi theo bóng cô từ xa. Trần Mục Dã quay phắt lại, nghiến răng gần như muốn vỡ:

“Thằng đó dựa vào họ Chu của mà muốn ngang dọc cả Bắc Kinh, chuyện hôm nay nuốt kh trôi!”

Vừa nói, vừa nh tay gõ trên ện thoại, nhưng ngay lập tức bị giật mất.

“Nếu nuốt kh trôi thì mà nói với Hạ Tứ. muốn ta làm gì? nghĩ ta sẽ làm thế nào? Những lời từng nói, quên hết à? Bao giờ mới chịu trưởng thành đây?” – Thần Bối lạnh giọng.

Kiều Thiến soi gương dặm lại son, họ bằng vẻ khó hiểu:

“Hai nói gì vậy? chẳng hiểu chữ nào cả. Nuốt kh trôi cái gì? chuyện này lại dính tới A Tứ?”

“Kh gì, phát bệnh thôi.” Thần Bối lạnh mặt, kh muốn nói tiếp, liền đổi chủ đề:

“Ngày mai cô vào đoàn quay à?”

“Ừ. Nghe nói hôm nay m cặp đôi trong chương trình hẹn hò thực tế đã đến địa ểm quay , mai mới chính thức khởi quay.” Kiều Thiến đã gầy th rõ. Để lên hình đẹp hơn, cô đang theo chế độ nhịn ăn, mỗi ngày ít nhất mười tiếng ở phòng gym của Star giải trí.

Thần Bối nghiêng gương mặt cô, trong lòng d lên những ý nghĩ rối bời.

nghe nói trong chương trình đó còn bạn gái nhỏ của nữa kh? Cô sinh viên hơn hai mươi tuổi? đúng là… bò già gặm cỏ non. Bao nhiêu năm kh yêu, vừa yêu đã gây chấn động.” Kiều Thiến cất son và gương trang ểm, cố ý trêu chọc:

“Thần tổng, thể phỏng vấn kh? Xin chỉ giáo một chút, lại nỡ để bạn gái lên sóng truyền hình, cho cả nước th tình tứ với đàn khác?”

Thần Bối trừng mắt, mặt tối sầm:

“Chia tay lâu . Nếu kh, cô nghĩ cô ta lại được tham gia chương trình đó?”

Kiều Thiến gật đầu lia lịa, vẫn truy hỏi:

“Vậy cô gái đó tên gì? Ngày mai thể chào hỏi kh?”

“Kiều Thiến!” Thần Bối nổi gân x ở trán, hít sâu để kìm nén cơn giận.

chỉ hỏi tên cô ta, gọi tên làm gì?” Cô bĩu môi.

Trần Mục Dã nghe vậy bật cười khẽ, cả hai cùng về phía .

“Thôi kh nói nữa, A Tứ đâu? kh th?” Kiều Thiến cau mày, mở ện thoại đầy thất vọng.

Thần Bối cô đầy ẩn ý, môi động đậy, cuối cùng vẫn kh nói gì.

Xe ện chầm chậm rời khỏi sân golf. Chu Đình thu ánh mắt lại, khoé miệng cong lên:

“Con chó nhà họ Trần vẫn còn đợi à?”

bên cạnh hiểu ngay ý:

“Vâng, nói hôm nay kh gặp được ngài thì kh . cần gọi đuổi kh?”

“Đừng, gọi tới. muốn xem con ch.ó lạc đường này gì để chơi. Nghe nói với Hạ Tứ còn là em cột chèo, biết đâu dồn nó tới bước đường cùng lại ích.” Ánh mắt Chu Đình ánh lên tia lạnh lẽo, nụ cười càng thêm khó đoán.

Tống Vọng Tri cầm kết quả xét nghiệm, đẩy cửa phòng bệnh bước vào, qu kh th bóng dáng Nguyễn Th Âm, chau mày:

“Cô đâu? Về à? Thật để một ở đây?”

Hạ Tứ mím môi cười nhạt, liếc ta kh m vui:

“Chưa , xuống tầng một đóng viện phí, chắc sắp về.”

Tống Vọng Tri bĩu môi:

nói xấu gì cô đâu.”

lật xem mớ kết quả xét nghiệm, thở phào, giơ lên:

“May mà chữa kịp, chưa chuyển thành viêm phổi hay viêm cơ tim. Cảm virus do vi khuẩn gây ra, lại dính mưa nên sốt cao. Truyền dịch vài hôm là ổn, kh nghiêm trọng.”

Cửa phòng khép hờ. Nguyễn Th Âm cầm biên lai viện phí, tay khựng lại giữa kh trung. Nghe th bác sĩ nói “kh cả”, cô mới nhẹ nhõm thở ra, nét mặt dịu lại định đẩy cửa vào.

kh nằm viện.” – Hạ Tứ thẳng Tống Vọng Tri, cố ngồi dậy. Dù môi trắng bệch, giọng vẫn cứng rắn.

Tống Vọng Tri cau mày, kho tay:

“Cứng đầu vừa thôi. Nói lý do .”

“Ngày mai chương trình hẹn hò bắt đầu quay, đến giám sát.” Hạ Tứ ho khẽ, tay ôm ngực, hơi thở dồn dập.

“Giỡn à? Một chương trình tào lao đáng để đích thân giám sát? Tập đoàn Hạ thị hàng ngàn c ty con, tài sản cả nghìn tỷ, mà một chương trình mới ra mắt cũng cần tr?” Tống Vọng Tri kh nhịn được chửi thề. vốn là hiền, kỹ tính và nghiêm túc, nhưng khi khoác áo blouse, tuyệt đối kh cho phép ai coi thường nghề nghiệp của .

đồng hồ lát nữa còn ca phẫu thuật.

“Nói thật. Kh thì khỏi rời khỏi đây.”

“Sau khi dì Kiều mất, phòng làm việc của Kiều Thiến ra th cáo tang lễ. Lần tái xuất này chắc c bị truyền th bám sát, lo cô chịu kh nổi. sợ cô lại làm chuyện dại dột như trước.” – Hạ Tứ nói, mắt thẳng .

Tống Vọng Tri thoáng d.a.o động, cuối cùng cũng nhượng bộ:

“Được. Chỉ cho phép ra ngoài nửa ngày, chiều quay lại.”

Cả hai kh nhận ra ngoài cửa một bóng dáng gầy gò lặng lẽ lướt qua.

Nguyễn Th Âm nặng nề bước thêm hai bước, tựa vào tường chậm rãi ngồi sụp xuống.

Hành lang bệnh viện vắng , bàn tay cô run lên kh ngừng. Bên tai vẫn văng vẳng câu nói trầm thấp của

kh yên lòng…”

Cô cố kéo môi lên cười, nhưng kh thể. Nước mắt tí tách rơi xuống sàn đá cẩm thạch trắng.

Nguyễn Th Âm, chẳng cô nói đã c.h.ế.t tâm với ta ?

Cô vẫn chưa hiểu rõ lòng đó à?

Từ đầu đến cuối, cô chỉ là món đồ tiêu khiển của ta. Dù chút chân tình, nhưng so với bản năng bảo vệ và thương xót Kiều Thiến, thì chút tình cảm chẳng đáng là gì.

Cùng lắm chỉ là… thương hại.

Nguyễn Th Âm gạt nước mắt, chạy vào nhà vệ sinh, l nước lạnh rửa mặt. vào gương, cô bỗng th trong đó xa lạ đến đáng sợ.

Chương 142 – Kh vạch trần lời nói dối của nhau

Trong lòng Hạ Tứ d lên một cảm giác bất an mơ hồ. đồng hồ ện tử trên tường hết lần này đến lần khác, lại đưa mắt sang cánh cửa vẫn đóng chặt.

Nguyễn Th Âm đã được hai, ba tiếng đồng hồ . Cô đâu?

Hạ Tứ ngẩng đầu chai dịch truyền, cảm giác bực bội càng dâng cao.

Đúng lúc đó, ện thoại của reo lên là Trần Mục Dã.

nhíu mày, giọng lạnh t:

chuyện gì?”

Đầu dây bên kia im ắng, chỉ vài tiếng ấp úng. Hạ Tứ mất kiên nhẫn, ều chỉnh tốc độ truyền nh hơn. Dòng thuốc lạnh ngắt chảy qua tĩnh mạch khiến cánh tay đau nhói.

“Nói.”

Giọng khàn đục, hơi thở nặng nề, ánh mắt vẫn dán chặt vào cánh cửa đóng kín.

Tứ, chuyện này em suy nghĩ lại vẫn th nên nói cho biết. Hôm nay em và Thần Bội dẫn chị Kiều Thiến đến câu lạc bộ Thiêm Vọng thư giãn, vô tình gặp đám Chu Đình. vẻ để ý đến chị Kiều, lại còn biết chuyện đã kết hôn. Trước đây hai từng hiềm khích, em sợ… thằng đó sẽ trả thù chị Kiều, dù cũng chẳng dám động đến .”

L mày Hạ Tứ khẽ giật. Chỉ cần nghe cái tên , hàng loạt ký ức chẳng m tốt đẹp đã ùa về. gắng giữ bình tĩnh:

biết . Chuyện này các đừng xen vào. Họ Chu kh loại thể đùa được.”

“Nhưng còn nói một câu nữa…” – Trần Mục Dã ngập ngừng, do dự mãi kh nói ra.

“Nói!” – Hạ Tứ gần như mất hết kiên nhẫn. vừa cánh cửa, vừa nghĩ: Nguyễn Th Âm kh biết nói, liệu gặp chuyện gì trong bệnh viện kh?

bật loa ngoài, ném ện thoại lên giường, dùng tay còn lại rút phắt kim truyền ra.

Thuốc văng ra một ít, hất chăn, nhặt ện thoại lên áp vào tai.

“Chu Đình còn nói… muốn chị Kiều qua chào một tiếng, sau này trong giới còn gặp nhiều, để ‘chăm sóc’ cho.”

Trần Mục Dã kh muốn gây rắc rối, nhưng hiểu rõ Thần Bội kh nói cho Hạ Tứ biết, kh nghĩa là ta định bỏ mặc Kiều Thiến.

Thần gia kh động được Chu Đình, nhưng Hạ gia thì khác.

Dù bốn nhà Hạ – Thần – Trần – Tống thân thiết như em, nhưng Hạ gia vẫn luôn đứng trên đỉnh thượng lưu, vừa thế lực thương nghiệp, vừa chống lưng chính trị.

Thần gia động kh nổi Chu Đình, nhưng Chu Đình lại thừa cách khiến họ chịu thiệt.

Hạ Tứ nhíu mày, lặng giây lát.

Trước kia khi còn trẻ, từng vì xung đột mà đụng độ với Chu Đình, thậm chí còn đổ máu. Sau đó, nhờ nhà Cảnh – một đại gia tộc khác ở Bắc Kinh – đứng ra hòa giải, Hạ và Chu mới tạm coi như “giếng nước kh phạm s hồ”, chuyện cũ bỏ qua.

Sau này, Hạ Tứ vì tình mà ra nước ngoài, dần rút khỏi giới thượng lưu Bắc Kinh. Kh còn sự kiềm chế của , Chu Đình lại càng lộng hành, dựa thế làm càn.

Tứ, vẫn nghe chứ?” – Trần Mục Dã lo sợ đã lỡ lời.

“Chỉ cần còn ở đây, kh ai động được đến Kiều Thiến.” – Giọng Hạ Tứ lạnh buốt, ánh mắt tối sâu.

Câu nói vừa dứt, cánh cửa bệnh phòng mở ra Nguyễn Th Âm xuất hiện.

Ánh mắt cô lướt qua , dừng lại ở dây truyền rơi xuống đất và vết m.á.u đỏ loang trên mu bàn tay.

Hạ Tứ chưa kịp phản ứng, bản năng liền tắt ện thoại, cô chăm chăm:

“Em đâu? giờ mới về?”

Ánh mắt cô dừng lại nơi tay . Lớp băng y tế đã bị m.á.u thấm đỏ.

Chuyện gì thể quan trọng đến mức sẵn sàng tự rút kim tiêm, làm đau chính ?

lẽ câu trả lời… chính là câu cô vừa nghe th

“Chỉ cần còn ở đây, kh ai động được đến Kiều Thiến.”

Nguyễn Th Âm bình tĩnh giơ tay làm thủ ngữ:

【Trong phòng làm việc tài liệu khẩn, xử lý trong hành lang thôi, kh đâu cả.】

Cô cau mày, bấm chu gọi y tá.

Cô thậm chí kh hỏi tại lại rút kim.

Hạ Tứ cảm nhận được sự khác thường, nhưng những lời đến bên miệng lại nghẹn lại. sợ sợ rằng cô thật sự nghe th hết, sợ chẳng thể nào giải thích nổi.

nh, y tá chạy vào.

chuyện gì thế ạ?”

Nguyễn Th Âm mặt kh biểu cảm, chỉ tay về phía Hạ Tứ.

Cô y tá ngơ ngác theo hướng chỉ

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

hét lên:

lại tự rút kim truyền! Nguy hiểm lắm đ! Thuốc còn chưa hết mà! nhà đâu, kh ngăn lại?”

Cô vội vàng l dung dịch sát trùng và băng mới, xử lý vết thương. Dưới lớp da nhợt nhạt, mạch m.á.u x nổi rõ.

Chăn bệnh màu x nhạt đã bị thấm ướt một mảng vì dịch truyền.

Kh khí trong phòng đặc quánh, y tá định nói gì lại thôi.

Đây là khu đặc biệt của bệnh viện quân khu Bắc Kinh kh ai cũng tư cách vào ều trị. Mà bác sĩ Tống, chuyên khoa thần kinh, hôm nay đã ghé qua phòng này ba lần.

Cô y tá chợt hiểu ra, nuốt lại lời trách, cẩn thận băng bó xong thì mang nửa chai thuốc còn lại .

Trong phòng chỉ còn lại hai im lặng đến mức nghe rõ tiếng thở.

Chẳng lẽ… họ vừa cãi nhau? Hay là đàn này nổi nóng mà tự rút kim?

Cô y tá kh dám đoán, chỉ ngoan ngoãn trở về trạm y tá ghi chép báo cáo, đồng thời lập tức th báo với y tá trưởng và bác sĩ.

“Ngày mai việc… thể…” – Hạ Tứ định nói, nhưng đôi tay linh hoạt của cô đã giơ lên, cắt ngang:

【Ngày mai ngân hàng làm lại , về làm. Kh thể ở lại chăm nữa. đã n cho cô La, bà tối nay sẽ trở lại Bắc Kinh.】

Hạ Tứ vào đôi mắt trong veo của cô, tâm tình rối bời.

Cả hai đều hiểu đối phương đang giấu ều gì đó.

Nhưng kh vạch trần, khi lại là cách sống dễ chịu hơn.

Cuộc đời này, đôi khi sống mơ hồ một chút… lại th yên ổn hơn là cứ gặng hỏi thật giả.

khẽ gật đầu, bóng lưng cô nằm xuống giường phụ.

“Đợi xử lý xong mọi chuyện… chúng ta sẽ ở bên nhau thật tốt, kh còn ngăn cách, kh còn nói dối nữa…”

Hạ Tứ mấp máy môi, dáng hình gầy nhỏ của cô trong bóng tối, nhưng rốt cuộc vẫn kh nói ra tiếng. chỉ lặng thề trong lòng.

đưa tay tắt đèn. Căn phòng chìm vào bóng tối, qua khung cửa kính, ánh sáng đèn thành phố loang lổ rơi xuống.

Trong bóng đêm, Nguyễn Th Âm mở mắt. Nước mắt rơi ướt hàng mi.

Cô nghĩ lẽ đã đến lúc rời khỏi Hạ Tứ .

Những giấc mơ đẹp, những phút giây ấm áp, những nhịp tim rung động tất cả đều là lần đầu tiên trong đời cô.

Nhưng với Hạ Tứ thì khác.

Trong lòng đã con gái sâu đậm khắc cốt ghi tâm. Họ từng những ký ức ngọt ngào kh thể xóa.

Những ều cô cùng trải qua, với cô là “lần đầu tiên”, còn với chỉ là sự lặp lại những gì từng với Kiều Thiến.

Chỉ là đổi , còn ký ức ban đầu mãi mãi thuộc về và Kiều Thiến.

Con kh thể mãi chìm trong ảo mộng.

Càng mơ, càng sa ngã.

Cô kh nên vì một đàn mà tự làm khổ chính .

Nguyễn Th Âm cắn chặt môi, toàn thân run rẩy, trong bóng tối, cô nức nở kh thành tiếng.

Chương 142: Kh vạch trần lời nói dối của nhau

Trong lòng Hạ Tứ d lên một cảm giác bất an mơ hồ. đồng hồ ện tử trên tường hết lần này đến lần khác, lại đưa mắt sang cánh cửa vẫn đóng chặt.

Nguyễn Th Âm đã được hai, ba tiếng đồng hồ . Cô đâu?

Hạ Tứ ngẩng đầu chai dịch truyền, cảm giác bực bội càng dâng cao.

Đúng lúc đó, ện thoại của reo lên là Trần Mục Dã.

nhíu mày, giọng lạnh t:

chuyện gì?”

Đầu dây bên kia im ắng, chỉ vài tiếng ấp úng. Hạ Tứ mất kiên nhẫn, ều chỉnh tốc độ truyền nh hơn. Dòng thuốc lạnh ngắt chảy qua tĩnh mạch khiến cánh tay đau nhói.

“Nói.”

Giọng khàn đục, hơi thở nặng nề, ánh mắt vẫn dán chặt vào cánh cửa đóng kín.

Tứ, chuyện này em suy nghĩ lại vẫn th nên nói cho biết. Hôm nay em và Thần Bội dẫn chị Kiều Thiến đến câu lạc bộ Thiêm Vọng thư giãn, vô tình gặp đám Chu Đình. vẻ để ý đến chị Kiều, lại còn biết chuyện đã kết hôn. Trước đây hai từng hiềm khích, em sợ… thằng đó sẽ trả thù chị Kiều, dù cũng chẳng dám động đến .”

L mày Hạ Tứ khẽ giật. Chỉ cần nghe cái tên , hàng loạt ký ức chẳng m tốt đẹp đã ùa về. gắng giữ bình tĩnh:

biết . Chuyện này các đừng xen vào. Họ Chu kh loại thể đùa được.”

“Nhưng còn nói một câu nữa…” – Trần Mục Dã ngập ngừng, do dự mãi kh nói ra.

“Nói!” – Hạ Tứ gần như mất hết kiên nhẫn. vừa cánh cửa, vừa nghĩ: Nguyễn Th Âm kh biết nói, liệu gặp chuyện gì trong bệnh viện kh?

bật loa ngoài, ném ện thoại lên giường, dùng tay còn lại rút phắt kim truyền ra.

Thuốc văng ra một ít, hất chăn, nhặt ện thoại lên áp vào tai.

“Chu Đình còn nói… muốn chị Kiều qua chào một tiếng, sau này trong giới còn gặp nhiều, để ‘chăm sóc’ cho.”

Trần Mục Dã kh muốn gây rắc rối, nhưng hiểu rõ Thần Bội kh nói cho Hạ Tứ biết, kh nghĩa là ta định bỏ mặc Kiều Thiến.

Thần gia kh động được Chu Đình, nhưng Hạ gia thì khác.

Dù bốn nhà Hạ – Thần – Trần – Tống thân thiết như em, nhưng Hạ gia vẫn luôn đứng trên đỉnh thượng lưu, vừa thế lực thương nghiệp, vừa chống lưng chính trị.

Thần gia động kh nổi Chu Đình, nhưng Chu Đình lại thừa cách khiến họ chịu thiệt.

Hạ Tứ nhíu mày, lặng giây lát.

Trước kia khi còn trẻ, từng vì xung đột mà đụng độ với Chu Đình, thậm chí còn đổ máu. Sau đó, nhờ nhà Cảnh – một đại gia tộc khác ở Bắc Kinh – đứng ra hòa giải, Hạ và Chu mới tạm coi như “giếng nước kh phạm s hồ”, chuyện cũ bỏ qua.

Sau này, Hạ Tứ vì tình mà ra nước ngoài, dần rút khỏi giới thượng lưu Bắc Kinh. Kh còn sự kiềm chế của , Chu Đình lại càng lộng hành, dựa thế làm càn.

Tứ, vẫn nghe chứ?” – Trần Mục Dã lo sợ đã lỡ lời.

“Chỉ cần còn ở đây, kh ai động được đến Kiều Thiến.” – Giọng Hạ Tứ lạnh buốt, ánh mắt tối sâu.

Câu nói vừa dứt, cánh cửa bệnh phòng mở ra Nguyễn Th Âm xuất hiện.

Ánh mắt cô lướt qua , dừng lại ở dây truyền rơi xuống đất và vết m.á.u đỏ loang trên mu bàn tay.

Hạ Tứ chưa kịp phản ứng, bản năng liền tắt ện thoại, cô chăm chăm:

“Em đâu? giờ mới về?”

Ánh mắt cô dừng lại nơi tay . Lớp băng y tế đã bị m.á.u thấm đỏ.

Chuyện gì thể quan trọng đến mức sẵn sàng tự rút kim tiêm, làm đau chính ?

lẽ câu trả lời… chính là câu cô vừa nghe th

“Chỉ cần còn ở đây, kh ai động được đến Kiều Thiến.”

Nguyễn Th Âm bình tĩnh giơ tay làm thủ ngữ:

【Trong phòng làm việc tài liệu khẩn, xử lý trong hành lang thôi, kh đâu cả.】

Cô cau mày, bấm chu gọi y tá.

Cô thậm chí kh hỏi tại lại rút kim.

Hạ Tứ cảm nhận được sự khác thường, nhưng những lời đến bên miệng lại nghẹn lại. sợ sợ rằng cô thật sự nghe th hết, sợ chẳng thể nào giải thích nổi.

nh, y tá chạy vào.

chuyện gì thế ạ?”

Nguyễn Th Âm mặt kh biểu cảm, chỉ tay về phía Hạ Tứ.

Cô y tá ngơ ngác theo hướng chỉ

hét lên:

lại tự rút kim truyền! Nguy hiểm lắm đ! Thuốc còn chưa hết mà! nhà đâu, kh ngăn lại?”

Cô vội vàng l dung dịch sát trùng và băng mới, xử lý vết thương. Dưới lớp da nhợt nhạt, mạch m.á.u x nổi rõ.

Chăn bệnh màu x nhạt đã bị thấm ướt một mảng vì dịch truyền.

Kh khí trong phòng đặc quánh, y tá định nói gì lại thôi.

Đây là khu đặc biệt của bệnh viện quân khu Bắc Kinh kh ai cũng tư cách vào ều trị. Mà bác sĩ Tống, chuyên khoa thần kinh, hôm nay đã ghé qua phòng này ba lần.

Cô y tá chợt hiểu ra, nuốt lại lời trách, cẩn thận băng bó xong thì mang nửa chai thuốc còn lại .

Trong phòng chỉ còn lại hai im lặng đến mức nghe rõ tiếng thở.

Chẳng lẽ… họ vừa cãi nhau? Hay là đàn này nổi nóng mà tự rút kim?

Cô y tá kh dám đoán, chỉ ngoan ngoãn trở về trạm y tá ghi chép báo cáo, đồng thời lập tức th báo với y tá trưởng và bác sĩ.

“Ngày mai việc… thể…” – Hạ Tứ định nói, nhưng đôi tay linh hoạt của cô đã giơ lên, cắt ngang:

【Ngày mai ngân hàng làm lại , về làm. Kh thể ở lại chăm nữa. đã n cho cô La, bà tối nay sẽ trở lại Bắc Kinh.】

Hạ Tứ vào đôi mắt trong veo của cô, tâm tình rối bời.

Cả hai đều hiểu đối phương đang giấu ều gì đó.

Nhưng kh vạch trần, khi lại là cách sống dễ chịu hơn.

Cuộc đời này, đôi khi sống mơ hồ một chút… lại th yên ổn hơn là cứ gặng hỏi thật giả.

khẽ gật đầu, bóng lưng cô nằm xuống giường phụ.

“Đợi xử lý xong mọi chuyện… chúng ta sẽ ở bên nhau thật tốt, kh còn ngăn cách, kh còn nói dối nữa…”

Hạ Tứ mấp máy môi, dáng hình gầy nhỏ của cô trong bóng tối, nhưng rốt cuộc vẫn kh nói ra tiếng. chỉ lặng thề trong lòng.

đưa tay tắt đèn. Căn phòng chìm vào bóng tối, qua khung cửa kính, ánh sáng đèn thành phố loang lổ rơi xuống.

Trong bóng đêm, Nguyễn Th Âm mở mắt. Nước mắt rơi ướt hàng mi.

Cô nghĩ lẽ đã đến lúc rời khỏi Hạ Tứ .

Những giấc mơ đẹp, những phút giây ấm áp, những nhịp tim rung động tất cả đều là lần đầu tiên trong đời cô.

Nhưng với Hạ Tứ thì khác.

Trong lòng đã con gái sâu đậm khắc cốt ghi tâm. Họ từng những ký ức ngọt ngào kh thể xóa.

Những ều cô cùng trải qua, với cô là “lần đầu tiên”, còn với chỉ là sự lặp lại những gì từng với Kiều Thiến.

Chỉ là đổi , còn ký ức ban đầu mãi mãi thuộc về và Kiều Thiến.

Con kh thể mãi chìm trong ảo mộng.

Càng mơ, càng sa ngã.

Cô kh nên vì một đàn mà tự làm khổ chính .

Nguyễn Th Âm cắn chặt môi, toàn thân run rẩy, trong bóng tối, cô nức nở kh thành tiếng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...