Gả Cho Anh, Em Chỉ Có Thể Yêu Mình Anh
Chương 18: Yêu Đến Điên Dại – Lúc Anh Nghi Ngờ Em Cũng Là Lúc Yêu Em Nhất
Chương 18: Yêu Đến Điên Dại – Lúc Nghi Ngờ Em Cũng Là Lúc Yêu Em Nhất
Sáng hôm sau.
Hàn Thiên Phong lái xe một đến trại trẻ mồ côi Thiên Phúc.
Nơi đó, gặp một nữ tu già yếu, run rẩy cầm tấm ảnh cũ năm 2003. Trong đó, hai bé gái trạc tuổi nhau – một là Lâm An, còn lại… giống y như cô.
“Đây là... hai đứa bé bị bỏ rơi cùng ngày. Nhưng sau một trận hỏa hoạn, hồ sơ bị mất… chúng đã nhầm tên các con…”
“ nghĩa là... Lâm An bây giờ, thể kh là Lâm An thật sự?”
Nữ tu gật đầu.
Hàn Thiên Phong siết chặt tay, tim như ai bóp nghẹt.
rời trại trẻ, lên xe, gió tạt vào mặt lạnh buốt.
Nếu cô kh Lâm An thật – vậy những gì yêu… là thật, hay là sai từ đầu?
Tối hôm đó, kh nói gì.
Chỉ cô từ xa – bằng ánh mắt sắc lạnh.
Lâm An cảm nhận được ều gì đó khác lạ. Cô bước lại gần, nhẹ giọng:
“… vậy?”
kh trả lời.
Chỉ ép cô vào tường, hai tay khóa chặt cổ tay cô lên cao.
“Thiên Phong…?”
“Em là ai?”
Cô sững .
thì thầm: “Nói … rốt cuộc em là ai? Em biết... khi nhận được tin em thể kh là em… đã suýt phát ên?”
Cô cắn môi: “Em kh biết... Em thật sự kh biết…”
cô, đôi mắt đỏ rực.
Và , nghiến răng:
“ sẽ tìm ra sự thật… nhưng trước đó – muốn khắc sâu vào em… rằng dù em là ai, em cũng là của .”
Kh một lời cảnh báo.
bế cô lên, ném cô xuống giường, kéo mạnh váy cô xé toạc, chiếc quần chip ren mỏng bị xé rách chỉ trong một lần giật.
“Ư… Thiên Phong, chờ”
“Kh. Em đừng giả vờ ngây thơ lúc này. Đừng dịu dàng nữa, vì đêm nay… kh nhẹ nhàng được.”
cúi xuống, ngậm l nơi nhạy cảm, dùng lưỡi l.i.ế.m sâu một cách thô bạo. Cô giật mạnh, rên gắt:
“Ư… đừng… đừng như thế…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-cho--em-chi-co-the-yeu-minh-/chuong-18-yeu-den-dien-dai-luc--nghi-ngo-em-cung-la-luc-yeu-em-nhat.html.]
“Còn chưa bắt đầu.”
vươn lên, xé tung áo sơ mi , đôi tay to mạnh mẽ giữ h cô thật chặt, kh cho cô trốn.
“Em dám kh thành thật… thì chịu phạt.”
Và đ.â.m thẳng vào cô, kh chuẩn bị, kh do dự.
“A!!”
Cô hét lớn, cả cơ thể run lên vì bị lấp đầy đột ngột. Đau, nhưng cũng… kích thích đến mức đầu óc cô trắng xóa.
“ sẽ đ.â.m sâu… đ.â.m đến tận nơi khiến em nhớ rõ tên , nhớ rõ đàn này là ai…”
Từng cú thúc mạnh như muốn phá vỡ tất cả tường thành.
Bàn tay bóp eo cô, giật ngược mái tóc, kéo cô ngẩng mặt lên:
“Nói … là ai?”
“Là… là của em… ah… Thiên Phong…!”
“Còn em?”
“Em… của ! Là của !”
đẩy mạnh hơn, khiến đầu cô va nhẹ vào đầu giường, nhưng cô kh quan tâm nữa.
Giữa nhịp thúc thô ráp, giữa mồ hôi và nước mắt, giữa tiếng rên đứt đoạn của cô và tiếng thở dốc đầy chiếm hữu của hai như đang phóng thích tất cả cảm xúc bị kìm nén.
Cô rên lên từng nhịp:
“… kh dừng lại được đúng kh?”
“Kh. Đêm nay... muốn em nhớ. Mỗi vết hằn trên em – đều là của để lại.”
Cô kh chống cự.
Cô chủ động nâng h, để vào sâu hơn nữa.
Môi chạm môi.
Thịt chạm thịt.
Lửa chạm lửa.
Ngọn lửa yêu ên dại.
Ngọn lửa ghen muốn đốt cháy cả thế gian.
Khi tất cả dừng lại, Lâm An nằm thở dốc trên n.g.ự.c .
Cô khẽ hỏi:
“Vậy… nếu em thật sự kh Lâm An – còn muốn em kh?”
kh trả lời.
Chỉ hôn lên trán cô, siết chặt hơn:
“Dù em là ai… trái tim em ở đây. Và sẽ bảo vệ trái tim – dù đổi cả mạng sống này.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.