Gả Cho Chàng, Chỉ Cầu An Thân
Chương 1: 3
1
Ta tên Lâm Tri Uẩn, hôm nay là ngày ta thành thân.
Hồng chúc cháy cao, sáp nến chảy xuống, tầng tầng lớp lớp như những rặng san hô nhỏ.
Khăn hỉ được một cán cân gỗ mun khảm vàng chậm rãi vén lên. Ánh sáng tràn vào, mang theo quầng ấm đặc trưng của ánh nến. Ta theo phản xạ khẽ nhắm mắt một cái, mới ngẩng lên.
Trước mặt ta là phu quân ta vừa gả – Bùi Hành.
khoác hỉ phục đỏ rực, thân hình thẳng tắp như trúc non. Ánh nến đổ bóng sáng tối lên gương mặt tuấn tú quá mức . Mày tựa núi xa, đôi mắt như đầm hồ, chỉ là mặt nước kia lúc này phẳng lặng kh gợn sóng, thậm chí còn phủ một tầng áy náy mỏng m, khó nhận ra. Trong tay vẫn cầm cán cân hỉ, các ngón tay hơi siết lại, để lộ sự căng thẳng nhẹ.
Bốn mắt chạm nhau trong khoảnh khắc, là dời ánh trước, nhẹ nhàng đặt cán cân lên bàn tròn phủ khăn đỏ, phát ra một tiếng “cạch” khẽ.
“Lâm cô nương.” mở lời, giọng trong trẻo nhưng lạnh nhạt, như gió thu lướt qua bậc đá: “Chuyện thành hôn quá gấp gáp, là ta đã khiến cô chịu thiệt.”
Ta kh đáp, chỉ lặng lẽ . Khóe môi đã theo thói quen cong lên một độ vừa vặn. Mệt mỏi cả ngày, phượng quan nặng nề ép cổ đau nhức, nhưng lưng ta vẫn thẳng tắp.
dường như khó mở lời, ngập ngừng giây lát mới nói tiếp. Ánh mắt dừng trên châu ngọc lay động trên đầu ta, chứ kh vào mắt ta:
“ vài lời, cần nói rõ với cô trước. Trong lòng ta… kỳ thực đã . Việc cưới cô, chỉ là vâng theo mệnh cha mẹ.”
Cuối cùng cũng nói ra.
Điểm nghi hoặc nhỏ nhoi treo trong lòng ta suốt cả ngày rốt cuộc rơi xuống, ngược lại mang đến một cảm giác “quả nhiên là vậy” vững vàng. Thậm chí ta kh th bất ngờ hay đau buồn, chỉ cảm th phượng quan trên đầu dường như lại nặng thêm một chút, nặng đến mức chỉ muốn sớm tháo xuống.
Độ cong nơi khóe môi ta sâu hơn, đôi mắt cũng khẽ cong, giọng nhẹ nhàng mà rõ ràng, tiếp lời vô cùng tự nhiên: “Trùng hợp thật, Bùi c tử.”
Bùi Hành sững lại, cuối cùng cũng thẳng vào mặt ta.
Dưới ánh nến, gương mặt tân nương được phấn son ểm tô rực rỡ, nhưng đôi mắt đen sẫm và tĩnh lặng, nụ cười chỉ treo hờ trên môi, còn cảm xúc thật sự thì bị che kín hoàn toàn.
Ta nhẹ nhàng lên tiếng, trong giọng ệu còn mang theo chút nhẹ nhõm:
“Cuộc hôn nhân này, với ta cũng chỉ là chuyện bất đắc dĩ. Ta kh cầu mong ều gì khác, chỉ mong được cơm c đủ đầy, một chốn yên ổn để sống qua ngày mà thôi.”
Ta dừng một chút, ánh mắt lướt qua căn phòng tân hôn trang hoàng hỉ khí, nhưng vì chủ nhân lạnh nhạt mà phần trống trải, ý cười vẫn kh đổi:
“C t.ử đã trong lòng, ta tất nhiên kh cưỡng cầu. Chỉ là đêm tân hôn đã phân phòng mà ngủ, truyền ra ngoài e kh hay cho cả hai. Hay là… c t.ử tạm chịu thiệt, nghỉ lại đây? Trong tủ hẳn chăn đệm dự phòng.”
Bùi Hành hiển nhiên kh ngờ ta lại phản ứng như vậy, hơn nữa còn suy tính chu toàn. Bờ vai đang căng cứng của gần như kh thể nhận ra mà thả lỏng xuống, như trút được gánh nặng. Khóe môi vốn mím chặt khẽ động, cong lên, lộ ra một nụ cười nhạt nhưng chân thật.
Điều khiến ta bất ngờ hơn là nơi gò má , theo đó hiện lên một lúm đồng tiền n, trong khoảnh khắc làm tan khí chất đoan chính lạnh lùng thường ngày, để lộ vài phần ngây ngô sạch sẽ chỉ trẻ tuổi mới .
“Lâm cô nương suy nghĩ chu toàn, Bùi mỗ hổ thẹn.” gật đầu, giọng nói thêm vài phần chân thành: “Vậy thì… cứ theo lời cô nương. Ta ngủ dưới đất là được.”
“Làm phiền .” Ta thuận theo tự nhiên, chỉ vào phượng quan trên đầu: “Vậy… ta tháo nó ra được kh?”
“Cô nương cứ tự nhiên.” Bùi Hành lập tức quay , về phía tủ, quả nhiên l ra một bộ chăn đệm mới tinh, động tác phần vụng về, trải xuống đất cách giường kh xa.
Ta tự tay tháo chiếc phượng quan giá trị xa xỉ nhưng nặng đến nhức đầu kia, cởi bỏ hỉ phục rườm rà, thay bằng trung y mềm mại. Trong suốt thời gian , Bùi Hành luôn quay lưng về phía ta, chăm chú sắp xếp “giường” của trong khoảng kh nhỏ hẹp. Dưới ánh nến chập chờn, vành tai dường như hơi ửng đỏ.
Nằm trên đệm mềm, mùi hương trầm xa lạ của căn phòng vương vấn nơi chóp mũi, ta lên màn giường thêu uyên ương, ngẫm nghĩ đến mức xuất thần.
Bùi Hành, hai mươi hai tuổi, trưởng t.ử đích tôn của phủ Thừa Ân Hầu, đoan chính cẩn trọng, d tiếng bên ngoài, tiền đồ rộng mở.
Ta là đích nữ của Lâm gia, mẹ ruột vốn đã tạ thế từ thuở ta còn thơ dại. Về mẫu thân , ta cũng từng nghe qua kh ít lời đồn đại – ta bảo rằng năm xưa bà dùng thủ đoạn chẳng m vẻ vang mới thể gả cho cha, vốn đã ý trung nhân từ trước.
Sau hôn sự , lẽ tất nhiên là chuỗi ngày bị ghẻ lạnh. Mẫu thân ta dần nản lòng thoái chí, sau khi sinh hạ ta được vài năm thì cũng vì u uất quá độ mà qua đời. Chẳng bao lâu sau, cha ta liền rước vợ kế vốn là th mai trúc mã về nhà.
Đối với ta, cha kh hề hà khắc nhưng cũng chẳng m ấm áp, mọi sự quan tâm chỉ hời hợt như đang thực hiện một nghĩa vụ lạnh lẽo. Từ nhỏ, ta đã học cách tự lớn lên, lặng lẽ quan sát thế thái nhân tình. Ta thấu hiểu lập trường và nỗi bất đắc dĩ của mỗi nên kh hề oán giận, chỉ sớm tự răn rằng trên đời này vốn chỉ thể dựa vào chính bản thân.
Năm nay ta tròn mười tám tuổi. Khi vào gương mặt ta – gương mặt mà ai n đều bảo rằng ngày càng giống mẫu thân – cha đã trầm mặc lâu. Cuối cùng, định đoạt hôn sự của ta với Bùi gia.
lẽ, đây là trách nhiệm cuối cùng mà thể thực hiện cho đứa con gái này: trao cho ta một gia thế đủ cao sang để nương tựa, còn hạnh phúc hay kh, vốn dĩ chưa từng nằm trong dự tính của .
Như vậy cũng tốt.
Bùi Hành trong lòng, ta thì chí kh ở đây. cần một vợ đặt đó cho đẹp mắt, kh gây phiền phức, ta cần một chốn nương thân rời xa nhà họ Lâm, cơm áo kh lo. Mỗi đạt được ều muốn, kh can thiệp lẫn nhau, tích đủ tiền bạc, ngày sau nếu thể hòa ly trong êm đẹp, chính là kết cục tốt nhất.
Ta nghe tiếng hít thở khẽ từ phía dưới đất, xoay , khép mắt lại.
Cuộc mua bán này, khởi đầu coi như thuận lợi.
2
Ngày tháng trôi qua tựa nước chảy dưới cầu. Tại Hầu phủ này, ta đóng vai một “phu nhân bình phong” vô cùng xuất sắc. Sáng tối thỉnh an chưa từng vắng mặt, lễ nghi chu toàn, lời lẽ luôn giữ phần cẩn trọng.
Đối với Bùi Hành, ta khách khí giữ lễ, duy trì một khoảng cách vừa đủ. Ta kh hỏi nhiều dù chỉ một câu, kh quá giới hạn dù chỉ một bước. Ta thực hiện chức trách của thiếu phu nhân một cách kín kẽ, nhưng tuyệt đối kh bao giờ ý định vượt rào.
Dường như Bùi Hành cũng hài lòng với sự yên lặng này. bận rộn với c vụ, tuy chúng ta cùng ở chung một phòng, nhưng ngủ giường, kẻ nằm đất, r giới phân minh, bình an vô sự.
Chúng ta chủ yếu gặp nhau khi thỉnh an sáng tối hoặc tại những buổi gia yến bắt buộc. Những cuộc trò chuyện giữa hai vô cùng thưa thớt, chỉ giới hạn trong những lời hỏi thăm khách sáo cho tròn bổn phận.
Mọi chuyện cứ bình lặng như thế, cho đến khi Bùi Giác xuất hiện.
Bùi Giác là con trai của Lão Hầu gia đã khuất, năm nay vừa tròn năm tuổi. Phụ thân t.ử trận sa trường, mẫu thân cũng vì u sầu mà qua đời sớm. được nuôi dưỡng dưới gối bá phụ bá mẫu, được yêu thương như con đẻ.
Hầu phu nhân vì thương xót đứa cháu mồ côi nên hết mực nu chiều, bọn tì bộc lại chẳng ai dám quản thúc nghiêm, khiến vị tiểu thiếu gia này trở thành một “tiểu bá vương” thứ thiệt trong phủ.
Ngày hôm đó, ta đang ngồi bên bàn đá trong viện, lật xem một quyển tạp ký để g.i.ế.c thời gian. Đột nhiên, một bóng dáng nhỏ bé như viên đạn đại bác lao vút vào. Phía sau là hai bà v.ú vừa chạy vừa thở dốc, mặt cắt kh còn giọt máu: “Tiểu thiếu gia, ngài chậm một chút! Thiếu phu nhân đang ở đây...”
Bùi Giác hoàn toàn kh để tai, đôi mắt đen láy của nhóc chỉ dán chặt vào đĩa bánh hạt dẻ mới làm đặt trên bàn, bàn tay nhỏ định vươn ra vớ l.
“Giác nhi.” Ta đặt sách xuống, giọng nói kh lớn nhưng rõ ràng và dịu dàng.
Động tác của khựng lại, ngẩng đầu ta. lẽ với vị tẩu tẩu mới tới này, chỉ mới th xa xa vài lần. Ta trong mắt luôn tĩnh lặng, kh giống những bà v.ú bên cạnh bá mẫu suốt ngày chỉ muốn ôm hôn .
Ta cầm một miếng bánh hạt dẻ nhưng kh đưa ngay, chỉ mỉm cười hỏi: “Chẳng khi đệ muốn dùng ểm tâm thì nên hỏi qua chủ nhân trước một tiếng ? Còn nữa, lao vào như thế này, lỡ làm hoa cỏ sợ hãi thì ?”
Ta chỉ tay vào nhành lan nhỏ bị vạt áo của làm đổ bên cạnh. Bùi Giác chớp chớp mắt, miếng bánh lại nhành cỏ, bĩu môi kh nói gì, nhưng lại âm thầm rụt tay lại.
Ta đưa bánh cho , lại bảo tì nữ rót một ly nước ấm: “Ăn từ từ thôi kẻo nghẹn. Chạy đến đầy mồ hôi thế này, uống nước xong, tẩu tẩu đưa đệ xem kiến chuyển nhà, được kh?”
lẽ giọng nói của ta mang một sức mạnh xoa dịu kỳ lạ. Bùi Giác nhận l bánh, ngoan ngoãn ăn uống nước từ tay ta.
Ăn xong, quả nhiên để mặc ta dắt bàn tay nhỏ bé, hai tẩu t.ử và tiểu thúc cùng ngồi xổm xuống góc tường xem kiến, khiến hai bà v.ú đứng mà sững sờ.
Kể từ đó, Bùi Giác dường như đã nhận định viện của ta là “chốn cũ”, thường xuyên lẻn tới chơi. Ta cũng kh th phiền, thỉnh thoảng kể cho nghe vài câu chuyện thú vị, dạy vài chữ đơn giản, hoặc dùng lá cây sỏi đá xếp thành hình thù trong viện.
Ta kh bao giờ nu chiều mù quáng. Lúc cần dạy quy tắc, ta ôn hòa mà kiên định, lúc cần chơi đùa, ta lại luôn nghĩ ra những ý tưởng mới mẻ.
Trẻ con vốn nhạy cảm, ai thật lòng đối tốt với , chúng đều hiểu rõ. Chỉ chưa đầy nửa tháng, Bùi Giác mở miệng là “tẩu tẩu ơi, tẩu tẩu à”, bám l ta chặt, ngay cả chỗ Hầu phu nhân cũng ít hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-cho-chang-chi-cau-an-than/chuong-1-3.html.]
Ban đầu, Hầu phu nhân hơi ngạc nhiên, bà cố ý “ ngang qua” viện của ta vài lần. Th đứa cháu nhỏ kh bị dạy hư mà trái lại còn thể ngồi yên, đôi mắt sáng giống hệt phụ thân cứ chớp chớp nghe ta giảng đạo lý, bà th cũng yên lòng.
cách ta đối nhân xử thế ung dung, kh kiêu ngạo cũng kh siểm nịnh, bà nhận ra tình cảm ta dành cho Bùi Giác là chân thật, kh thể làm giả.
Sự xa cách lạnh nhạt trong lòng bà đối với nàng dâu mới – vốn được cưới về khi con trai bà đã ý trung nhân – dần dần tan biến, thay vào đó là sự tò mò và tán thưởng.
Một lần nọ, chứng đau đầu kinh niên của Hầu phu nhân phát tác. Ta chủ động xin giúp, đem những sổ sách rắc rối từ trang trại gửi tới sắp xếp lại vô cùng rõ ràng, súc tích, khiến bà bớt nhiều gánh nặng.
Sau khi xong việc, ta kh rời ngay mà ngồi bên cạnh giường, nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái dương cho bà. Thủ pháp của ta kh hề xa lạ, cũng kh quá mức l lòng, lực đạo vừa vặn khiến bà thư thái.
“Tay nghề của con cũng khá lắm.” Hầu phu nhân nhắm mắt, giọng ệu đã hòa hoãn hơn nhiều.
“Khi còn ở nhà... thỉnh thoảng con xoa bóp cho mẫu thân.” Ta nhẹ giọng đáp.
Đó là sự thật. Ngày đó mẫu thân còn sống, ta còn nhỏ chẳng biết làm gì cho vui, nên mới đặc biệt học thủ pháp này từ các bà vú.
Hầu phu nhân “ừ” một tiếng, bỗng nhiên nói: “M ngày trước kho hàng mới đưa tới một xấp lụa nhuyễn yên la màu x thiên thủy, màu sắc th nhã hợp với tuổi trẻ các con, con đem cắt vài bộ y phục mùa hạ . Còn cả hộp trân châu Nam Dương kia nữa, tuy kh lớn nhưng độ bóng tốt, con cũng giữ l mà làm trang sức.”
Đây rõ ràng là sự ban thưởng và c nhận vượt mức bình thường. Động tác của ta kh dừng lại, giọng nói vẫn bình ổn: “Tạ mẫu thân hậu ái. Xấp lụa kia quả thực nhã nhặn, con thích. Còn trân châu... con còn trẻ, sợ kh nén được vẻ quý khí , mẫu thân cứ giữ lại thưởng thức hoặc ban cho khác thì tốt hơn.”
Hầu phu nhân thầm gật đầu, sự hài lòng hiện rõ trong mắt: “Ta cho thì cứ nhận l. Con là một đứa trẻ hiểu chuyện. Hành nhi l được con là phúc phận của nó.”
Bà mở mắt ta, thở dài: “Cái tính cách kia của nó... sau này con hãy bao dung nhiều hơn, cũng hãy... ểm hóa cho nó một chút.”
Trong lời nói , ta nghe ra cả ý vị giao phó và gửi gắm tâm tình. Ta hơi kinh ngạc, dừng động tác lại, cung kính đáp: “Mẫu thân nói nặng lời . Phu quân đoan chính thận trọng, con còn nhiều ều học hỏi ở lắm.”
3
Sự thay đổi trong căn nhà này, ngay cả một vốn dĩ đóng cửa th tu như ta cũng cảm nhận rõ, huống chi là nhạy cảm như Bùi Hành.
Trước đây, Bùi Giác thỉnh thoảng vẫn chạy tới qu phá thư phòng của , để bị nghiêm giọng trách mắng hoặc bị bà v.ú bế . Nhưng dạo gần đây, tiểu bá vương ít sang chỗ hẳn.
Thỉnh thoảng tới, trong tay thằng bé kh cầm một chiếc lá cây kỳ lạ thì cũng là một tờ gi vẽ loằng ngoằng, hào hứng khoe với đại ca rằng đó là “tẩu tẩu dạy”.
Ta kh biết rằng, một buổi chiều khi ta đang ung dung chống cằm trêu đùa “tiểu mập mạp” giữa sân nắng, Bùi Hành đã đứng lặng ngoài cổng viện từ lúc nào. Tiếng cười kh khách của Giác nhi và sự tự tại của ta lẽ đã khiến sợi dây đàn vốn luôn căng cứng trong lòng khẽ rung lên một nhịp.
Chập tối hôm , Bùi Hành về phòng sớm hơn thường lệ. Ta đang ngồi bên cửa sổ, tận dụng chút ánh sáng cuối ngày để đọc cuốn “Nam Hành Bút Ký”. Th vào, ta chỉ ngước mắt gật đầu chào theo thói quen, định tiếp tục chìm vào trang sách.
“Nàng đang xem gì vậy?”
bỗng nhiên chủ động mở lời, tới bàn rót một ly nước. Ta hơi ngạc nhiên, giơ bìa sách cho xem: “Là một cuốn bút ký về phong tục và địa lý, rảnh rỗi nên ta lật xem một chút.”
Bùi Hành liếc một cái, nhận xét bằng giọng của từng nhiều, biết rộng: “Tác giả này ta từng gặp qua vài lần. Những ều ta viết ra khá chi tiết, nhưng khi nói đến đời sống dân chúng và cách cai quản, suy nghĩ vẫn còn chưa cặn kẽ.”
Ta khép sách lại, về phía . Bóng tối hoàng hôn phủ lên dáng hình thẳng tắp của một tầng hào quang mờ ảo. Trong lòng ta bỗng nảy sinh một tia hiếu kỳ: Vị tiểu hầu gia đoan chính, một lòng hướng về “ trong mộng” này, rốt cuộc hằng ngày suy nghĩ ều gì?
“Vậy theo ý kiến của phu quân, thế nào mới là đạo trị quốc?” ta hỏi.
Bùi Hành dường như kh ngờ ta sẽ tiếp lời trực tiếp như vậy. trầm ngâm một lát ngồi xuống chiếc ghế đối diện, thần sắc trở nên nghiêm túc đến lạ kỳ:
“Cốt lõi của đạo trị quốc là ở giáo hóa và chọn hiền tài. Biên cảnh tr chấp phần lớn do sự bế tắc và nghèo nàn. Nếu thể khiến dân chúng biết lễ nghĩa, trẻ được dạy dỗ, tráng niên được trọng dụng... kh vì xuất thân hay giới tính mà tự trói buộc , thì quốc lực tự khắc hưng thịnh.”
Khi nói những lời này, trong mắt ánh lên một loại hào quang rạng rỡ mà ta chưa từng th – đó là hào quang của lý tưởng và niềm tin.
Ta hơi ngẩn . Ta từng nghĩ sẽ nói về kinh ển khô khan hay xu hướng triều đình, kh ngờ lại những suy nghĩ khoáng đạt đến mức “táo bạo” như vậy. Kh gò bó bởi giới tính? Ý tưởng này ở thời đại này thực sự quá kinh thế hãi tục.
Ta kh nhịn được, khẽ hỏi: “Phu quân chí hướng này, thật khiến ta kính phục. Chỉ là... chuyện này liên quan gì đến vị cô nương trong lòng kh?”
Ta thầm nghĩ, nữ t.ử thể khiến một nhân vật như rung động, hẳn cũng là một vô cùng đặc biệt.
Nghe ta nhắc đến “ cũ”, mặt Bùi Hành lướt qua một tia ngượng ngùng, nhưng nh chóng bị sự kính trọng thuần túy thay thế:
“Uyển Th... Từ tiểu thư, nàng là con gái Thái phó. Thái phó ơn tri ngộ với ta. Từ tiểu thư thừa kế gia phong, th nhã biết lễ nghĩa, ta tất nhiên là kính trọng.”
dừng một chút, như đang chọn từ ngữ để diễn tả một chân lý: “Trước đây gặp gỡ trong các buổi thi hội, ta th nàng văn tài lỗi lạc, đối nhân xử thế chu toàn nên mới cảm th... nữ t.ử như vậy, mới chính là lương phối.”
Ta vẻ mặt “kính trọng” thản nhiên kh chút tình ý của , lại cái vẻ nghiêm túc như đang thảo luận học thuật khi nhắc đến hai chữ “lương phối”, trong chốc lát, ta suýt nữa thì kh quản lý nổi cơ mặt của .
Ta nh chóng cúi đầu, mượn động tác sắp xếp lại trang sách để che giấu khóe môi đang khẽ co giật vì buồn cười.
Trời ạ, nhầm lẫn giữa ơn nghĩa và tình yêu? Đem sự ngưỡng mộ về một hình mẫu gia đình lý tưởng biến thành sự rung động nam nữ? Vị Bùi c t.ử này, trong chuyện tình ái e rằng trì độn đến mức thể đem “khai khẩn đất hoang” được !
Lúc ngẩng đầu lên, ta đã khôi phục vẻ bình tĩnh, mỉm cười nói: “Hóa ra là vậy. Từ tiểu thư quả thực phong thái đại gia, kh hạng phàm tục.”
Bùi Hành th ta tán đồng, trong lòng nảy sinh cảm giác thoải mái khó hiểu. lộ ra lúm đồng tiền nhẹ nơi khóe miệng: “Nàng thể hiểu được là tốt .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.