Gả Cho Chàng, Chỉ Cầu An Thân
Chương 7: 10
7
Gần đến cuối năm, c vụ của Bùi Hành dường như đặc biệt bận rộn, thời gian trở về chính viện càng muộn hơn.
Trái lại, cuộc sống của ta yên bình hơn, ta tiếp tục lo liệu những ngày tháng nhỏ bé của , trêu đùa Bùi Giác, thỉnh thoảng được Hầu phu nhân dắt tham gia các buổi yến tiệc của các phu nhân.
Hiện tại, Hầu phu nhân đối xử với ta vô cùng thân thiết, gặp ai cũng khoe rằng mắt của bà tốt, tìm được một viên minh châu giữa đám đ.
Ngày hôm đó, Triệu Khải – một bạn thân của Bùi Hành vừa từ nơi nhậm chức xa xôi trở về kinh nhậm chức – đến thăm.
Bùi Hành tiếp đón trong thư phòng, vì là chí giao nên bữa tối được dọn tại sảnh nhỏ trong viện của hai , ta cũng cùng ngồi dự.
Tính tình Triệu Khải sảng khoái, sau vài chén rượu, lời nói bắt đầu nhiều lên.
Y quan sát Bùi Hành và ta, lại căn sảnh nhỏ tuy kh tính là hoa lệ nhưng ấm cúng thoải mái này, cười nói:
“Trọng Kh, rời kinh m năm, kh ngờ đệ lại là thành gia lập thất sớm nhất trong chúng ta. đệ và đệ thế này, quả thực ứng với câu 'cầm sắt hòa minh'.”
Y quay sang ta, nâng chén nói:
“Đệ , vị đệ này của ta tính tình lầm lì, quy củ nhiều, nếu chỗ nào chưa th suốt, mong bao dung nhiều cho.”
Ta mỉm cười nâng chén đáp lễ:
“Triệu đại nhân nói quá , phu quân tốt.”
Vành tai Bùi Hành hơi đỏ lên, thấp giọng nói: “T.ử Minh, chớ nói bậy.”
Triệu Khải cười ha hả, lại cảm thán:
“Nhắc mới nhớ, trước khi rời kinh ta còn tưởng, với cảm tình giữa đệ và Từ gia tiểu thư, sớm muộn gì cũng... Thôi bỏ , giờ th đệ và đệ như thế này, trái lại càng tốt hơn! Chuyện duyên phận quả nhiên kỳ diệu khó nói. Từ tiểu thư chắc hẳn cũng đã sớm tìm được lương duyên nhỉ?”
Lời này của y mang theo vài phần trêu chọc và cảm thán của bạn cũ, kh hề ác ý.
Tuy nhiên, bàn tay đang cầm chén rượu của Bùi Hành khựng lại.
Trên mặt kh vẻ hổ thẹn vì bị trêu chọc, cũng kh vẻ hoài niệm chuyện cũ, mà là một sự ngẩn ngơ thuần túy mang theo vẻ băn khoăn.
Triệu Khải, theo bản năng sang ta đang lặng lẽ gắp thức ăn bên cạnh, chân mày từ từ nhíu chặt, tựa như vừa nghe th một câu hỏi cực kỳ khó hiểu.
“Cảm tình?”
Bùi Hành lặp lại từ này, giọng ệu là sự kh hiểu thực sự,
“T.ử Minh, nói vậy là ý gì? Ta và Từ tiểu thư chẳng qua chỉ là tình nghĩa thế giao, cảm niệm ơn đức của Thái phó nên mới dành cho nàng ta thêm một phần quan tâm mà thôi. L đâu ra cái gọi là 'cảm tình' như nói? Càng kh bàn đến chuyện 'sớm muộn' gì.”
nói một cách nghiêm túc, thậm chí chút nghiêm nghị, cứ như thể đang đính chính một sai lầm mang tính nguyên tắc.
Triệu Khải ngẩn , hơi rượu cũng tỉnh vài phần: “Hả? Nhưng năm đó... kh chúng ta đều tưởng...”
“Các tưởng cái gì?”
Bùi Hành ngắt lời y, chân mày nhíu chặt hơn.
“Ta kính trọng Thái phó, coi Từ tiểu thư như thế giao, chỉ vậy thôi. Những lời này sau này chớ nhắc lại, sẽ làm tổn hại đến d dự của Từ tiểu thư, cũng... cũng rước thêm hiểu lầm kh đáng .”
Khi nói câu cuối cùng, ánh mắt nh lướt qua ta, th ta đang cúi đầu im lặng gỡ xương cá, khuôn mặt nghiêng dưới ánh đèn tr đặc biệt dịu dàng và tĩnh lặng, lòng bỗng thắt lại kh rõ lý do, một ý nghĩ rõ ràng chưa từng đột nhiên xẻ toang nhận thức hỗn độn về “tâm ý” thường ngày của tuyệt đối kh thể để ta bất kỳ hiểu lầm nào.
Triệu Khải há hốc mồm, vẻ mặt chính trực kh chút giả tạo của Bùi Hành, lại ta đang tỏ vẻ như ngoài cuộc nhưng khóe môi dường như ẩn chứa một tia cười nhạt khó diễn tả bằng lời, đột nhiên cảm th hình như bản thân đã... bỏ lỡ nhiều tình tiết quan trọng?
“Kh ... Trọng Kh, chẳng lúc đầu chính miệng đệ nói, trong lòng đã thương, chính là con gái Thái phó, hiền thục biết lễ nghĩa, là lương phối ?”
Triệu Khải cố gắng hồi tưởng.
Bùi Hành sững sờ, cố gắng nhớ lại, dường như quả thật đã từng lời này.
Lúc đó đồng môn hỏi về ý kiến của đối với vợ tương lai, dựa trên lòng biết ơn đối với ân sư và sự hình dung về một gia đình lý tưởng nên đã nói như vậy.
Đó là một phán đoán dựa trên lý tính và nhận thức, giống như cho rằng cuốn sách nào đó là sách hay, chính sách nào đó là kế hay vậy.
chưa bao giờ đem loại phán đoán đó liên hệ với trái tim đột ngột thắt lại lúc này khi th đầu ngón tay ta bị xương cá đ.â.m nhẹ, hay với sự nôn nóng muốn tách ta ra khỏi tất cả những và việc thể gây ra sự khó chịu.
“Ta...”
há miệng, về phía ta.
Ta vừa vặn ngước mắt lên, ánh mắt bình thản thẳng vào .
Ánh mắt trong veo, nhưng dường như mang theo một sự thấu hiểu, một sức xuyên thấu thấu sự m.ô.n.g hỗn độn b lâu nay của .
Lời nói của Bùi Hành nghẹn lại nơi cổ họng.
Một luồng nhiệt nóng bỏng từ đáy lòng đột ngột bốc lên, trong chớp mắt lan tỏa khắp tứ chi, thiêu đốt vành tai đỏ rực, nhịp tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống.
Những sự quan tâm theo bản năng, sự chăm sóc kh để lại dấu vết, những d.a.o động cảm xúc nhỏ nhặt vì mỗi nụ cười hay cái nhíu mày của ta suốt m tháng qua...
Tất cả những mảnh vỡ rải rác vào khoảnh khắc này đã bị câu hỏi vô tâm của Triệu Khải và cái tên Từ Uyển Th kia xâu chuỗi lại, va đập ra một sự thật chấn động tâm can.
Cái gọi là “đã trong mộng” của , hóa ra chỉ là một sự lầm tưởng dựa trên ơn nghĩa và khuôn mẫu lý tưởng.
Mà hướng thực sự của trái tim , từ lúc nào kh hay, đã sớm rơi lên cô nương cùng cuộc hôn nhân “thỏa thuận”, chỉ cầu “cơm ngon c ngọt” này .
ta, ánh mắt từ mê man, kinh ngạc, dần dần trở nên vô cùng rõ ràng, nóng bỏng, lại mang theo một tia hoảng loạn và kh chắc c.
Ta bị ánh mắt kh chút che giấu, dường như đang rực cháy của làm cho tim đập nh một nhịp, tâm trạng thấu hiểu như xem kịch vừa bỗng nhiên chút kh giữ vững được.
Ta né tránh ánh mắt của , cúi đầu uống trà, nhưng cảm th đôi má chút nóng ran.
Triệu Khải bầu kh khí bỗng trở nên quái dị và đầy sóng ngầm giữa hai này, xoa xoa mũi, cười khan hai tiếng, vội vàng đ.á.n.h trống lảng:
“Ha ha, uống rượu uống rượu! Là ta nhớ nhầm , nói năng lảm nhảm, tự phạt một chén!”
Bữa tối kết thúc trong một sự im lặng tinh tế và căng thẳng ở nửa chặng sau.
Triệu Khải gần như là bỏ chạy mà cáo từ.
Tiễn bạn thân xong, trong viện chỉ còn lại Bùi Hành và ta.
Gió đêm mùa hạ mang theo hương hoa lướt qua dưới hành lang, nhưng kh thổi tan được thứ tình cảm lạ lẫm mà mãnh liệt đang lan tỏa sau khi lớp gi dán cửa sổ giữa hai đột ngột bị đ.â.m thủng.
Bùi Hành đứng trước mặt ta, dáng vẻ đoan chính thận trọng thường ngày chút cứng nhắc, hầu kết lăn lộn một cái, muốn nói gì đó nhưng hồi lâu kh phát ra tiếng.
Chỉ đôi mắt , sáng đến đáng kinh ngạc, khóa chặt l ta.
Ta bị đến mức tâm hoảng ý loạn, đầu ngón tay vô thức cuộn tròn lại, nắm l ống tay áo.
Ta là dời mắt trước, nhẹ giọng phá vỡ sự im lặng:
“Đêm đã khuya , phu quân... nghỉ ngơi sớm .”
Nói xong, ta gần như là chút vội vàng xoay vào nội thất.
Bùi Hành theo bóng lưng của ta, đứng yên tại chỗ, lồng n.g.ự.c phập phồng, nhận thức vô cùng rõ ràng kia vẫn đang vang vọng trong não bộ.
đã thầm yêu ta .
8
Bầu kh khí tinh tế sau bữa tối cứ mãi lẩn quất giữa hai .
Bùi Hành m lần định nói lại thôi, còn ta luôn cúi đầu làm việc của hoặc xem sách, hoặc thêu hoa, hoặc dạy Bùi Giác nhận chữ.
Chỉ là ta kh còn cố ý né tránh ánh mắt của nữa, thỉnh thoảng khi ngước mắt lên, trong vẻ trầm tĩnh dường như thêm thứ gì đó khó nói rõ.
Tim Bùi Hành đập như gõ trống.
chưa bao giờ căng thẳng đến thế, ngay cả khi tham gia ện thí gặp mặt Thánh thượng cũng kh bằng.
Những lời đã luyện tập hàng nghìn vạn lần trong lòng, nhưng khi đến đầu môi lại luôn kh tìm th thời cơ thích hợp.
muốn nói: Tri Uẩn, ta sai , sai đến mức thái quá.
Muốn nói: Nàng nguyện ý cho ta một cơ hội, để ta dùng phần đời còn lại bù đắp kh?
Muốn nói: Thực ra từ lâu trước đây, lẽ là từ lúc nàng mỉm cười nhận l chiếc trâm ngọc kia, hoặc lẽ còn sớm hơn... trong lòng ta đã kh còn chứa thêm được ai khác nữa.
Nhưng những lời này, rốt cuộc vẫn kh thể nói ra miệng.
Bởi vì sáng sớm ngày thứ hai, một chiếu chỉ khẩn từ trong cung đã được gửi tới phủ Thừa Ân Hầu.
Trong Ngự thư phòng, vẻ mặt Hoàng đế nghiêm trọng:
“Thuế muối ở Giang Hoài năm nào cũng thâm hụt. Sổ sách địa phương trình lên kín kẽ kh kẽ hở, nhưng trong tư kho của trẫm, tiền thuế muối lại kh khớp con số. Bùi kh, chuyện này liên lụy rộng, trẫm chỉ tin kh.”
Bùi Hành quỳ xuống nhận chỉ: “Thần nhất định kh phụ kỳ vọng của Thánh thượng.”
“Cho kh ba mươi ngày.”
Hoàng đế trầm ngâm: “Trước năm mới nhất định về kinh phục mệnh. Chuyện này... cần bí mật ều tra, kh được bứt dây động rừng.”
“Thần tuân chỉ.”
Trên đường về phủ, lòng Bùi Hành nặng trĩu.
Thuế muối là huyết mạch của quốc khố, chuyến này nguy hiểm là ều kh cần bàn cãi.
Nhưng ều khiến lo lắng hơn chính là những lời chưa nói hết đêm qua.
vội vàng về phủ, trước tiên gặp mẫu thân, bàn giao c việc.
Hầu phu nhân lo lắng kh thôi: “Ngày Tết sắp đến, trên đường cũng kh yên bình... nhất định cẩn thận.”
“Mẫu thân yên tâm.”
Từ chủ viện ra, thẳng về viện của .
Ta đang ngồi dưới cửa sổ nghiên cứu kỳ phổ, th bước chân vội vã vào liền đặt quân cờ xuống.
“Phu quân?”
“Ta xuống phía Nam tra án.”
Bùi Hành nói nh: “Hôm nay sẽ khởi hành, trước năm mới sẽ về.”
dừng lại một chút, vào mắt ta, nghìn lời vạn chữ nghẹn nơi cổ họng, cuối cùng chỉ hóa thành một câu: “Nàng... ở nhà cho tốt.”
Ta hơi ngẩn , sau đó khôi phục sự bình tĩnh: “Trên đường cẩn thận.”
Kh lời thừa thãi. Kh sự lưu luyến, cũng kh sự truy hỏi.
Trong lòng Bùi Hành dâng lên một nỗi thất vọng khó tả, nhưng thời gian cấp bách kh cho phép nói nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-cho-chang-chi-cau-an-than/chuong-7-10.html.]
xoay định , nhưng lại dừng lại, từ trong n.g.ự.c áo l ra một chiếc túi gấm nhỏ - đó là thứ đã lặng lẽ chuẩn bị khi trằn trọc đêm qua.
“Cái này… tặng nàng.”
đưa qua, vành tai lại đỏ lên: “Kh vật gì quý giá, chỉ là... cho nàng đeo chơi.”
Ta nhận l, mở ra xem, là một miếng ngọc bình an khấu bằng ngọc dương chỉ, ôn nhuận trong suốt, được buộc bằng dây đỏ.
“Để cầu bình an.”
Bùi Hành nói thật nh, kh dám vào mắt ta nữa, xoay sải bước rời .
Ta cầm miếng ngọc bình an khấu còn vương hơi ấm của , theo bóng lưng nh chóng biến mất nơi cuối hành lang, trong lòng bỗng th trống rỗng một mảng.
Sau khi Bùi Hành rời kinh, hầu phủ dường như bỗng nhiên yên tĩnh nhiều.
Ngày tháng của ta vẫn quy luật như trước: sáng sớm thỉnh an, xử lý việc vặt, dạy bảo Bùi Giác, buổi chiều đọc sách hoặc làm nữ c.
Chỉ là thỉnh thoảng, ta sẽ vô thức về phía cổng viện, cứ như thể đang đợi ai đó vào.
Ban đêm, ta đặt miếng ngọc bình an khấu ở bên gối.
Chất ngọc ôn nhuận, chạm tay vào th mát lạnh.
Ta nhớ tới vành tai hơi đỏ của khi đưa món quà, còn cả câu nói vụng về “để cầu bình an”, khóe môi vô thức cong lên.
Hóa ra từ lúc nào kh hay, đó đã chiếm một vị trí quan trọng như vậy trong lòng ta.
Mười ngày sau, lá thư đầu tiên đã tới.
Thư là thư nhà viết cho Hầu phu nhân, cuối thư đính kèm một câu:
“Mọi việc trong phủ, phiền mẫu thân và Tri Uẩn nhọc lòng. Giang Nam ẩm lạnh, đã mặc thêm áo, chớ lo.”
Nét chữ ngay ngắn, giọng ệu cứng nhắc, đúng kiểu hỏi thăm đặc trưng của Bùi Hành.
Nhưng ta dừng mắt lâu ở hai chữ “Tri Uẩn”.
Đây là lần đầu tiên ta th dùng cách gọi này trong thư, kh “Lâm thị”, kh “nội tử”, mà là “Tri Uẩn”.
Lại qua năm ngày, lá thư thứ hai tới.
Lần này là gửi riêng cho ta.
Thư ngắn, vẫn là giọng ệu khô khan:
“Đã tới Dương Châu. Đặc trưng của nơi này là đồ sơn mài, ta th một chiếc hộp trang ểm tinh xảo, đã mua lại, khi về sẽ mang theo. Ngoài ra, ểm tâm Dương Châu quá ngọt, kh bằng cơm c ở nhà.”
Kèm theo thư là một chiếc hộp sơn mài nhỏ, bên trong đựng một đôi hoa tai trân châu, ánh châu ôn nhuận, kích thước vừa vặn, kh quá quý giá gây chú ý mà lại nhã nhặn đúng mực.
Ta đeo đôi hoa tai vào, soi gương đồng một chút, th cư nhiên lại hợp đến lạ kỳ.
Ta nhấc bút viết thư hồi âm, viết vài câu về tình hình trong phủ dạo gần đây, nói Bùi Giác lại cao thêm một chút, nói chứng đau đầu của mẫu thân gần đây đã đỡ hơn nhiều.
Viết đến cuối, ngòi bút khựng lại một lát, thêm vào một câu:
“Dương Châu ẩm lạnh, phu quân bảo trọng. Điểm tâm tuy ngọt, nhưng thể sưởi ấm lòng .”
Thư gửi xong, ta bỗng cảm th mặt hơi nóng.
Hóa ra cảm giác nhớ nhung một là hương vị như thế này.
Khi Bùi Hành nhận được thư hồi âm, đang bí mật ều tra tại bãi muối.
th câu “phu quân bảo trọng”, tờ thư cười lâu, các phó sứ cùng đều th kinh ngạc vị Bùi đại nhân vốn luôn mặt lạnh này, từ khi nào lại thần thái như vậy?
thức đêm viết thư hồi âm, lần này lời lẽ nhiều hơn một chút:
“Án muối đã m mối, nhưng liên lụy sâu, cần thận trọng. Gần đây th một lão thợ thủ c làm bút, cán bút khắc hoa hải đường, nhớ tới đóa hoa trên trâm của nàng nên đã đặt một chiếc. Ngoài ra, Dương Châu hiệu sách, tìm được m cuốn bút ký, ta nghĩ lẽ nàng sẽ thích xem.”
Cuối thư, đắn đo mãi, rốt cuộc viết xuống:
“Nhớ tới cơm c ở nhà, vô cùng thương nhớ.”
M chữ “vô cùng thương nhớ”, nét mực hơi đậm, dường như ẩn chứa quá nhiều cảm xúc kh dám nói ra thành lời.
Khi ta nhận được lá thư này, ta đang dạy Bùi Giác viết chữ.
Tiểu mập mạp nằm bò trên gối ta, ngước đầu hỏi: “Tẩu tẩu, khi nào ca ca mới về ạ? Đệ nhớ .”
“Sắp .”
Ta xoa đầu bé: “Qua năm mới là về .”
Ta mở thư ra, th câu “Nhớ tới cơm c ở nhà, vô cùng thương nhớ”, bỗng cảm th hốc mắt chút cay cay.
Cái đồ ngốc này.
10
Ngày hai mươi ba tháng Chạp, Tết C Táo.
Ta theo Hầu phu nhân chùa Từ Ân ngoài thành cầu phúc.
Trong chùa nhang khói nghi ngút, tiếng chu vang vọng xa xăm.
Thắp nhang xong, Hầu phu nhân nghe phương trượng giảng kinh, ta bèn một dạo trong vườn mai.
Hoa mai vàng nở rộ, hương thơm th khiết thấm đẫm cái lạnh.
“Bùi phu nhân.”
Phía sau truyền đến tiếng gọi nhẹ nhàng.
Ta quay đầu lại, th Từ Uyển Th đang đứng cách đó kh xa, nàng ta khoác một chiếc áo choàng l cáo bạc, tay cầm lò sưởi nhỏ.
“Từ tiểu thư.”
Ta gật đầu chào hỏi.
Từ Uyển Th chậm rãi bước tới, ánh mắt rơi lên chiếc trâm bạch ngọc trên tóc ta, khựng lại một chút, sau đó cười nói: “Chiếc trâm này thật nhã nhặn.”
“Phu quân tặng.”
Ta giọng ệu bình thản.
Hai sóng vai trong vườn mai, nhất thời kh chuyện gì để nói.
Kh khí tràn ngập sự ngượng ngùng nhàn nhạt.
“Lâm tiểu thư và Bùi đại ca, chung sống vẫn thuận lợi chứ?”
Từ Uyển Th rốt cuộc cũng mở lời.
“Mọi thứ đều tốt, đa tạ Từ tiểu thư quan tâm.”
Từ Uyển Th im lặng một lát, bỗng nhiên nói:
“Thực ra... ta và Bùi đại ca cũng được coi là th mai trúc mã.”
Bước chân ta kh dừng lại, chỉ “ừ” một tiếng.
“Hồi nhỏ, thường tới phủ tìm phụ thân ta để thỉnh giáo văn chương.
Lúc đó ta ham chơi, cứ hay bám l đòi kể chuyện.”
Giọng của Từ Uyển Th mang theo chút hoài niệm nhàn nhạt.
“Sau này lớn lên thì kh thể thường xuyên gặp mặt. Chỉ thỉnh thoảng gặp nhau trong các buổi thi hội, lúc nào ... cũng chăm sóc ta.”
Nàng ta dừng lại một chút, nghiêng đầu ta, như muốn quan sát phản ứng của ta.
Ta thần sắc như thường, khóe môi thậm chí còn mang theo một tia cười nhẹ:
“Phu quân là trọng tình nghĩa, cảm niệm ơn dạy bảo của Thái phó nên quan tâm chăm sóc Từ tiểu thư nhiều hơn cũng là lẽ đương nhiên.”
Từ Uyển Th sững sờ.
Nàng ta từng dự đoán ta sẽ kh vui, sẽ đố kỵ, sẽ truy hỏi, nhưng duy nhất chưa từng nghĩ tới đối phương lại thái độ thản nhiên như mây trôi nước chảy thế này.
“Cô... kh để tâm ?”
Từ Uyển Th kh nhịn được hỏi.
“Để tâm chuyện gì?”
Ta dừng bước, xoay thẳng vào nàng ta, ánh mắt trong trẻo thản nhiên,
“Từ tiểu thư là tiểu thư khuê các, phẩm hạnh đoan chính, phu quân kính trọng cô là chuyện tốt. Còn về những chuyện thời thiếu niên...”
Ta mỉm cười nhẹ nhàng:
“Ai mà chẳng một thời thiếu niên chứ? Quan trọng là hiện tại, kh ?”
Từ Uyển Th ta, bỗng nhiên hiểu ra ều gì đó.
Nữ t.ử trước mắt này kh là kh để tâm, mà là quá tỉnh táo.
Nàng thấu bản chất đằng sau sự “chăm sóc” của Bùi Hành, cũng rõ vị trí của chính .
Quan trọng hơn là nàng đủ tự tin, tin chắc rằng trái tim của Bùi Hành hiện giờ đang nằm trên ai.
“Cô nói đúng.”
Từ Uyển Th khẽ thở dài, mỉm cười th thản: “Quan trọng là hiện tại. Bùi đại ca l được cô là phúc phận của .”
Hai lại thêm một đoạn, lúc chia tay nơi cuối vườn mai, Từ Uyển Th bỗng nhiên nói:
“Thực ra... phụ thân đã tìm cho ta một gia đình, là Lý biên tu của Hàn Lâm viện. đó thành thật, học vấn cũng tốt.”
Ta chân thành nói: “Vậy thì chúc mừng Từ tiểu thư.”
Từ Uyển Th sâu vào ta một cái, nhún hành lễ xoay rời .
Gió thổi qua, những cánh mai lả tả rơi xuống.
Ta đưa tay hứng l một cánh, nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay.
những chuyện kh cần tr, kh cần giành.
Cái gì của ta, rốt cuộc sẽ là của ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.