Gả Cho Kẻ Thù
Chương 15: CÔ ẤY… LÀ PHU NHÂN CỦA TÔI
Tác giả: Mr.Bin
Kỷ niệm ngày thành lập Tần thị – một sự kiện thường niên, nhưng năm nay lại đặc biệt hơn bao giờ hết.
Toàn bộ hội đồng quản trị, truyền th, khách mời cấp cao từ trong và ngoài nước đều góp mặt. Đèn pha lê rực rỡ, rượu vang sóng sánh, mọi thứ được chuẩn bị kh chê vào đâu được.
Điều khiến mọi bàn tán nhiều nhất lại kh là con số lợi nhuận ngất ngưởng năm nay, mà là tin đồn: Tổng tài lạnh lùng Tần Dục Phong sẽ c khai vợ tại buổi tiệc.
Trong phòng chuẩn bị, Lâm Nguyệt Vy khoác lên chiếc váy dạ hội đỏ rượu, dáng đuôi cá ôm sát, phần lưng khoét sâu đầy táo bạo. Gương mặt được trang ểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế, mái tóc búi cao, đính một chiếc trâm đá quý Tần Dục Phong tặng riêng.
"Em chắc chứ?" – Tần Dục Phong đứng sau, vòng tay ôm eo cô – “Một khi đã bước ra kia, sẽ kh thể quay lại làm bình thường nữa.”
Cô qua gương, ánh mắt kh chút do dự.
“Em chưa bao giờ sẵn sàng như bây giờ.”
khẽ cúi đầu, hôn lên gáy cô.
“Vậy cùng .”
Khi cặp đôi bước vào hội trường, tiếng xì xào lập tức dâng lên như sóng.
“Là cô ?”
“Trời ơi… quá xinh đẹp! Nhưng cô là ai?”
Tần Dục Phong kh nói một lời, chỉ nhẹ nhàng nắm tay cô tiến thẳng lên bục phát biểu giữa ánh đèn chói loà.
đứng lại, quay sang cô – kh một ánh xã giao, mà là ánh mắt của một đàn đang tự hào vì phụ nữ đó bên cạnh.
“Cảm ơn tất cả đã đến tham dự.” – trầm giọng, từng từ rõ ràng vang lên giữa khán phòng – “Nhưng hôm nay, kh chỉ c bố con số kinh do. muốn giới thiệu với mọi ... một ều quan trọng hơn cả lợi nhuận.”
quay hẳn về phía cô, nắm tay cô nâng lên ngang ngực.
“Đây là vợ – Lâm Nguyệt Vy. Cô … là phu nhân hợp pháp, và là phụ nữ yêu, bảo vệ và trân trọng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-cho-ke-thu/chuong-15-co-ay-la-phu-nhan-cua-toi.html.]
Cả hội trường im phăng phắc vài giây. tiếng vỗ tay vang lên như sấm, truyền th thi nhau chụp ảnh. Mọi con mắt đều đổ dồn về phía cô – vợ từng bị nghi ngờ, từng bị so sánh… giờ đang đứng ở vị trí rực rỡ nhất.
Phía xa, bà Lục – mẹ Tần Dục Phong – ngồi hàng ghế d dự, ánh mắt kh còn sắc lạnh như trước. Bà con trai, Vy – lòng gì đó xao động lạ.
Sau lễ c bố, Nguyệt Vy rút vào phòng nghỉ riêng, thở phào như vừa hoàn thành một chặng đường dài.
Bất ngờ, cửa phòng bật mở.
Bà Lục bước vào.
Kh ai lên tiếng trong vài giây. Kh khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
“Cô làm tốt hơn nghĩ.” – Bà lên tiếng trước.
Nguyệt Vy đứng thẳng :
“Cháu kh cần bà thích cháu. Chỉ cần bà biết – cháu kh đến đây để tr quyền, càng kh đến vì gia sản.”
“Nhưng cô đã chứng minh được ều hơn thế.” – Bà Lục gật nhẹ – “Cô khiến con trai lần đầu tiên biết cúi đầu vì một phụ nữ. Và ều đó... kh ai làm được trước đây.”
Nguyệt Vy mở to mắt.
“Vì vậy...” – Bà đặt tay lên vai cô – “Từ hôm nay, kh còn là mẹ chồng lạnh lùng. là mẹ của con.”
Tối hôm đó, trong xe trở về, cô tựa đầu lên vai .
“Mẹ ... gọi em là con.”
“Vì em xứng đáng.”
“Còn ? xứng với em kh?”
siết tay cô lại, cười khẽ:
“Kh. may mắn... vì được em chọn.”
Và trong màn đêm nhung lụa , chiếc xe chạy qua những ánh đèn thành phố, mang theo hai từng bị tổn thương, từng lầm tưởng là kẻ thù… giờ lại yêu nhau như thể chẳng từng đau thương nào tồn tại trên đời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.