Gả Cho Ông Chồng Nhà Giàu
Chương 12:
Hoắc Vân Xuyên uống kh ít, chút men say.
Sau khi kh chơi xúc xắc nữa, đã cảm th hơi say, các cô gái thì bắt đầu ca hát.
An Vô Dạng nằm trên ghế sofa, đàn bên cạnh lúc say vô cùng yên tĩnh.
“Này.” Tưởng Thiếu Phi cầm một hộp thuốc, ném cho An Vô Dạng: “Châm cho Vân Xuyên ếu thuốc.”
An Vô Dạng nhận l hộp thuốc kia, ngơ ngác bò dậy, sau đó mở ra l một ếu, l bật lửa ở trên mặt bàn, ngậm vào miệng của châm lên.
“Khụ khụ…” kh biết hút thuốc, sau khi đốt xong liền đưa tới bên miệng Hoắc Vân Xuyên: “ Vân Xuyên, há miệng.”
Hoắc Vân Xuyên hé mắt, hai tròng mắt đen láy chằm chằm vào : “...”
há miệng nhận ếu thuốc kia, đồng thời ngồi dậy, tới gần An Vô Dạng, một tay kẹp ếu thuốc, một tay nâng mặt trai, hôn lên.
“Ư, ưm…”
Ở trong tiếng hát của các cô gái, An Vô Dạng bị hôn đến thần hồn ên đảo, cố gắng giãy giụa, nỗi tức giận khiến đôi mắt phiếm hồng.
Quý Minh Giác tặc lưỡi, lắc đầu nói: “Vân Xuyên, dẫn em thôi.”
Hoắc Vân Xuyên yên lặng hút thuốc, lúc còn dư lại nửa ếu, ấn vào gạt tàn thuốc, thu dọn đồ của , đứng dậy kéo An Vô Dạng: “Đi thôi.”
An Vô Dạng ngây ngốc ngẩng đầu: “Đi đâu?”
đàn từ trên cao xuống: “Em nói xem đâu?”
Hiện tại An Vô Dạng là duy nhất kh uống rượu, ngại ngùng giả vờ say, đứng lên theo Hoắc Vân Xuyên ra ngoài, đứng ở cửa lôi kéo tay đàn : “Em đưa xuống dưới lầu, sau đó tìm lái xe hộ cho .”
Hoắc Vân Xuyên trở tay, cầm l tay : “Kh cần, tối nay ở chỗ này.”
Nói chuyện rõ ràng, bước chân cũng vững vàng, thể ra được kh hề say.
An Vô Dạng bu tay ra: “Vậy em giúp nhận phòng.”
Hoắc Vân Xuyên kéo về, một tay ôm chặt vào lòng: “Kh giúp , là giúp chúng ta.”
“Ai đồng ý?” An Vô Dạng bĩu môi, thoát khỏi lồng n.g.ự.c đối phương: “Buổi tối em nhất định về nhà.”
Sau đó nói thêm: “ Vân Xuyên, em kh trai bao, dùng tiền em cũng sẽ kh ngủ với . Lần trước chỉ là chuyện ngoài ý muốn, tình một đêm, hiểu kh?”
Hoắc Vân Xuyên cau mày, khuôn mặt lạnh lùng, bởi vì cảm giác say, nên biểu cảm thả lỏng hơn đôi chút, nhưng vì lời nói của An Vô Dạng mà lần nữa cứng lại: “ kh xem em là trai bao, cũng kh nghĩ tới việc dùng tiền mua em…”
Đã nói rõ như vậy, trai này còn kh hiểu ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-cho-ong-chong-nha-giau/chuong-12.html.]
“Hửm, nghĩ kh tiêu tiền là em sẽ tự nguyện ?” An Vô Dạng trừng mắt sau lưng , thẳng thừng từ chối: “Mặc kệ tiêu tiền hay kh, em đều kh ngủ với . Chúng ta nói đến đây thôi.”
Sau đó nh đến quầy lễ tân, nói với nhân viên: “Cho khách phía sau một phòng, 309.”
“Kh cần.” Giọng nói lạnh lùng của Hoắc Vân Xuyên truyền đến: “ sẽ tự chọn phòng.”
Giờ phút này, trong lòng chỉ suy nghĩ, quả nhiên là gặp dịp thì chơi, vô tình vô nghĩa.
Chờ đến khi An Vô Dạng quay đầu lại, chỉ còn th bóng lưng .
Tuyền ở trên hành lang gặp được Hoắc Vân Xuyên, sau khi th , lập tức bước tới tiếp đón: “ Hoắc, đêm nay chơi vui kh?”
“Quản lý Tuyền.” Hoắc Vân Xuyên ta: “Nhân viên tên An Vô Dạng kia, đêm nay kết toán cho em , về sau câu lạc bộ đừng nhận học sinh làm thêm.”
Sắc mặt Tuyền tái nhợt, lập tức xin lỗi: “Xin lỗi Hoắc, lập tức sa thải .”
Trang
“Kh chuyện gì lớn.” Hoắc Vân Xuyên th ta hiểu lầm, nói thêm một câu: “Đừng làm khó dễ em , chỉ kh muốn em tuổi còn nhỏ đã làm việc ở chỗ này.”
“Vâng.” Tuyền nuốt nước bọt, cúi gật gật đầu.
Chờ Hoắc Vân Xuyên , ta lập tức đến tìm An Vô Dạng, cuối cùng tìm được ở đại sảnh.
“ Tuyền.” An Vô Dạng cười tủm tỉm, nói: “Em thể tan làm được chưa?”
Tuyền móc từ trong túi ra một xấp tiền, đếm đủ một ngàn hai trăm tệ: “Đúng, kh những thể tan làm, ngày mai còn kh cần tới nữa.” ta đưa tiền cho : “Đây là tiền hoa hồng tối nay, cầm l về nh .”
An Vô Dạng ngơ ngác cầm số tiền kia, khuôn mặt đầy vẻ khó hiểu: “ lại kh cần tới nữa? Tối nay em làm sai gì ?”
Tuyền chỉ vào , nói: “ kh làm gì sai, sai là nè, ngay từ đầu kh nên nhận vào làm.”
An Vô Dạng vẫn khó hiểu: “Em đã bán rượu tốt mà, cũng kh làm mất mặt.”
Tuyền tức giận: “ Hoắc tìm nói chuyện, còn kh làm mất mặt.” Sau đó phất tay: “Đi , mau về nhà tìm mẹ .”
An Vô Dạng nắm chặt tiền, cau mày hỏi: “ Hoắc? Tên đầy đủ là Hoắc Vân Xuyên kh?”
Tuyền nhịn lại cơn giận, trả lời câu hỏi của : “Đúng, chính là tối nay bồi rượu đ.”
“...” An Vô Dạng kiềm chế cơn giận, sau đó kh nhịn nổi nữa, đá vào quầy bên cạnh: “Súc sinh, dám cản đường phát tài của .”
Tuyền ngoáy ngoáy lỗ tai, cho rằng nghe nhầm, vậy mà lại dám mắng Hoắc là súc sinh?
“ Tuyền, em đây, tối nay cảm ơn .” An Vô Dạng tức giận trong chốc lát, bây giờ đã bình tĩnh lại, chỗ này kh nhận thì sẽ chỗ khác nhận, vừa ra ngoài vừa tự an ủi bản thân.
“Đi .” Tuyền kh so đo câu nói kia, còn tưởng rằng xuất hiện ảo giác.
Chưa có bình luận nào cho chương này.