Gả Cho Ông Chồng Nhà Giàu
Chương 39:
Sau khi An Vô Dạng vệ sinh xong, rút một tờ khăn gi lau qua, sau đó dẫm lên cần gạt dưới chân thùng rác, ném khăn gi vào trong, xong xuôi mới kéo quần lên.
Thuận tiện đá vào chốt xả nước một cái, quay đầu lại mới th Hoắc Vân Xuyên, sửng sốt nói: “... Xong.” Tổ t này theo vào từ lúc nào vậy...
“Ừm.” Hoắc Vân Xuyên xoay mở cửa, khắp đầu óc đều là hình ảnh vừa , làm cả khô nóng.
Tuy rằng kh nhớ rõ thời ểm mười bảy mười tám tuổi như thế nào, nhưng kh khả năng... Th tú sạch sẽ như vậy.
Chậc, đã nói thằng nhóc này còn chưa đủ l đủ cánh mà.
Đối phương để ra ngoài trước, An Vô Dạng sửa sang vạt áo thun xong, chậm rãi bước một chân ra ngoài, lại đột nhiên nghe th giọng nói của ba đang tới gần.
sợ tới mức lui về sau đóng cửa lại, ngẩng đầu đối diện với hai tròng mắt tràn ngập vẻ khó hiểu của Hoắc Vân Xuyên: “Cái đó…” Muốn nói lại thôi.
“Hở?” Hoắc Vân Xuyên im lặng .
Loại kh gian chật chội xen lẫn với kh khí yên ắng thế này, sẽ khiến tim khác bất giác đập nh hơn, chờ mong lời nói tiếp theo của đối phương.
“Chính là, cảm ơn đã chăm sóc em.” An Vô Dạng thấp giọng nói, tai chú ý lắng nghe động tĩnh ngoài cửa.
Hoắc Vân Xuyên chăm chú ngắm khuôn mặt đơn thuần của , ều chỉnh hô hấp, cũng thấp giọng nói: “Đây là chuyện nên làm.” Dù thì, đó cũng kh là việc gì lớn.
Cùng nhau nuôi nấng đứa nhỏ ý nghĩa là gì, đối phương liệu thể hiểu rõ?
“Vâng.” An Vô Dạng nghe th ba và đồng nghiệp tắt nước, sau đó từng vào vách ngăn, đóng cửa lại.
Tâm tình thả lỏng, lộ ra nụ cười mỉm: “Chúng ta ra ngoài .”
Nụ cười tươi mát như phù dung sớm nở tối tàn, dừng ở khóe miệng trên khuôn mặt th tú, khiến trái tim Hoắc Vân Xuyên đập thình thịch.
Thiếu niên chán ghét lại đang cười với .
muốn uống một ngụm rượu mạnh và hút một ếu thuốc để trấn tĩnh lại.
“”
Bề ngoài vẫn tỏ ra chẳng thèm để ý, duỗi tay mở cửa, hất cằm về phía đối phương.
Sự kiêu ngạo của một c tử giàu được thể hiện vô cùng thuần thục.
An Vô Dạng tăng tốc chạy đến bồn rửa, nh chóng rửa sạch tay.
Nghe th sau lưng vang lên tiếng xả nước, liền túm l cổ tay Hoắc Vân Xuyên, cúi đầu kéo ra ngoài.
Suốt cả đường , Hoắc Vân Xuyên đều vô cùng kinh ngạc, mãi đến khi quay lại văn phòng mới hồi phục tinh thần, giả vờ tức giận nghiêm mặt dạy dỗ: “Lần sau kh được nh như vậy.”
“Được.” An Vô Dạng th tay vẫn còn nhỏ nước, vội vàng tỏ ra hối lỗi rút khăn gi đưa cho : “Xin lỗi .”
Vừa nãy ta còn chưa rửa tay xong, đã lôi ta chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-cho-ong-chong-nha-giau/chuong-39.html.]
“…” Hoắc Vân Xuyên mới phát hiện ra chưa rửa tay xong, nhận khăn gi lau qua.
Sau đó lại nói chuyện với Cao Nham thêm một lát, Cao Nham nói: “Tổng giám đốc Hoắc, cần họp với các quản lý kh?”
“Thôi, giờ đã muộn .” An Vô Dạng khẽ đá giày da của Hoắc Vân Xuyên, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Em muốn ghé tiệm bánh một chuyến.”
Cao Nham: “…” ngoan ngoãn im lặng, chờ Hoắc Vân Xuyên quyết định.
“Vậy để lần sau .” Hoắc Vân Xuyên nói: “Họp kh gấp, cứ làm quen với c việc trước.” Sau đó cầm l chiếc ‘túi bảo mẫu’ của , bên trong cốc, khăn gi, ô che nắng, quạt cầm tay, đồ ăn vặt.
Bước ra khỏi phòng máy lạnh, An Vô Dạng cầm quạt mini, vừa hóng mát vừa che mặt.
Ở trong nhà vệ sinh, Hoắc Vân Xuyên đã nhận được tín hiệu thân thiện, lúc này đường kh tự chủ được mà đến gần hơn một chút, cánh tay khẽ vòng l thân hình gầy gò của An Vô Dạng.
“Trời nóng quá , chúng ta đừng dựa sát nhau quá.” Vào thang máy, An Vô Dạng kh còn lo bị ba phát hiện nữa, tấm bình phong là Hoắc Vân Xuyên liền biến thành vướng víu.
Hoắc Vân Xuyên: “…”
Hôm nay tâm trạng lên xuống hơi nhiều.
Trước cửa Tiệm Bánh Ngọt Nhà Họ Hoa.
Đã mười hai giờ trưa, nắng ngoài trời gay gắt.
“Ngồi yên.” Hoắc Vân Xuyên trừng mắt, quát trai đang định mở cửa xuống xe, sau đó tự tháo dây an toàn, l ô che nắng ra, bước xuống mở cửa cho .
“ làm vậy kh ổn lắm đâu…” An Vô Dạng nói: “Phơi nắng thích hợp sẽ lợi cho cơ thể.”
“Xuống xe.” Hoắc Vân Xuyên gõ gõ lên mui xe.
này đầu óc căn bản chưa phát triển hoàn chỉnh, tia cực tím mạnh thế này, phơi cái quỷ gì.
Bên ngoài, một luồng hơi nóng ập tới, nh chóng làm cánh mũi toát mồ hôi.
An Vô Dạng dắt Hoắc Vân Xuyên băng qua đường, nóng đến mức kh mở mắt nổi, thầm cảm th may mắn vì trên đầu một cái ô.
Thật ra khi nãy nói thầm, là vì cảm th Hoắc Vân Xuyên chăm sóc quá mức, kh quen lắm.
“Chào mừng quý khách… ơ…” Chị gái nhân viên ở quầy thu ngân nhận ra An Vô Dạng: “Tiểu An? Em tới làm việc ?”
“Chị Văn, kh .” An Vô Dạng nói: “Em đến tìm quản lý cửa hàng.”
Trang
“Ở phía sau.” Chị gái chỉ về phía phòng nghỉ, đôi mắt tò mò Hoắc Vân Xuyên, cô cảm th này chung với An Vô Dạng… Thật sự kỳ lạ.
“ đứng đây chờ em nhé?” An Vô Dạng nói.
“Kh khả năng.” Hoắc Vân Xuyên nói, hất cằm về phía trong: “Đi thôi.”
An Vô Dạng gật đầu, sau đó vào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.