Gả Cho Phản Diện Trọng Sinh
Chương 12:
Trước khi ngoại của Tần Kiền đến, một nữ nhân viên bán hàng xách theo m cái túi tới, Đường Tư dắt nọ đến trước mặt Chu Nặc: “Chu tiểu thư, giày của cô bẩn , cho mang vài đôi mới tới, cô cỡ bao nhiêu?”
Nhân viên bán hàng mang tới năm cỡ, Chu Nặc thực sự kinh ngạc, chọn cỡ của , nhân viên kia cũng mau chóng rời .
“Bao nhiêu tiền vậy?”
Nhân viên bán hàng cười tủm tỉm lắc đầu, “Là Đường tiên sinh gọi tới, sẽ trả tiền.”
Đường Tư cũng nói: “Chu tiểu thư, đây là việc chúng nên làm.”
Chu Nặc cũng kh giả bộ khách khí từ chối, thay giày mới để giày cũ vào cái hộp giày trong tay, an tĩnh chờ đợi ngoại của Tần Kiền đến. Đường Tư âm thầm đ.á.n.h giá cử chỉ của cô, trong lòng vô cùng tò mò, một nữ t.ử nhu nhược như vậy dám đơn độc cứu ở vùng ngoại ô, vẻ là thực sự thiện lương. Nếu đổi thành khác, nhất định là sẽ sợ phiền toái, mà thương thế của Tần Kiền còn chậm trễ hơn nữa, cũng khó nói được sẽ xảy ra chuyện gì.
“Chu tiểu thư, Thạch lão tiên sinh sẽ đến nh, là ngoại của Tần tổng, là yêu thương Tần tổng, tới chính là vì muốn cảm ơn cô.” Đường Tư nói chuyện uyển chuyển, Tần Kiền hiện tại còn đang nằm trong phòng giải phẫu, nếu cô nương này muốn được báo đáp thì thể nói với Thạch lão tiên sinh, như vậy là cách tốt nhất.
Chu Nặc nghe hiểu, cô cũng tính toán trong lòng. Mẹ của Tần Kiền là vợ đầu tiên của Tần Chí Hào, cùng Tần phu nhân đương nhiệm là quan hệ đối địch, Tần phu nhân nhất định là sẽ ủng hộ con trai ruột, cũng chính là trai sinh đôi của Lương Gia Ý làm thừa kế của Tần gia. Ngày sau cô cùng Tần gia sẽ quan hệ, nếu Tần Kiền cùng nhà nhớ sự giúp đỡ hôm nay, vậy ngày hai nhà Tần Đỗ đ.á.n.h nhau, cô thể tìm Tần Kiền hoặc Thạch lão tiên sinh giúp đỡ một chút, đưa cô ra nước ngoài hoặc là bình an rời khỏi Tần gia cùng Đỗ gia mà kh gặp phiền phức. Nếu đối phương kh muốn liên quan tới chuyện kia thì quen biết nhau cũng kh tồi, đây là nguyên nhân chủ yếu khiến cô muốn ở lại đây.
Thạch Thành An đã hơn 80 tuổi, mái tóc bạch cùng đôi mắt sắc bén, tới từ hành lang phòng giải phẫu, vô hình khiến cho m đang khẩn trương bên ngoài cửa phòng giải phẫu càng thêm nghiêm túc. Đường Tư đã nói lại tình huống qua ện thoại, liếc Chu Nặc một cái, lập tức nở nụ cười ôn hòa, “Vị này chính là Chu tiểu thư đã cứu Tần Kiền kh?”
“Là cháu, chào lão tiên sinh.”
“Hôm nay thực sự cảm ơn cô, nếu kh cô ngang qua gọi xe cứu thương thì đứa cháu ngoại duy nhất của chịu khổ .” Thạch Thành An ở trên đường đã nắm bắt được tình hình của Tần Kiền, thời tiết buổi chiều kh quá tốt, sau cơn mưa thì đường lớn vùng ngoại ô cũng kh qua lại, nếu cứ để Tần Kiền nằm ở đó thì khó nói, kh chừng sẽ gãy hết xương hai chân, kh thể lại nữa.
“Ông khách khí , cháu chỉ mà việc mà mọi đều sẽ làm mà thôi.”
Thạch Thành An cười càng thêm ấm áp, trợ lý phía sau cũng đưa đến một tờ gi hình chữ nhật, vươn đôi tay đầy nếp nhăn cầm l đưa ra trước mặt Chu Nặc: “Đây là chút tâm ý của chúng để an ủi cho Chu tiểu thư, chuyện hôm nay mong cô tạm thời đừng c bố ra ngoài, thân phận của Tần Kiền liên lụy nhiều thứ, mong cô hiểu cho.”
“Lão tiên sinh, kh cần đâu, quá khách khí .” Bên tai Chu Nặc phiếm hồng, cho dù cô tính toán riêng, nhưng đối phương thẳng t như thế này làm khác xấu hổ, huống chi một cụ 80 tuổi lại dùng tư thế thành khẩn như vậy, càng làm cho ta cảm th bất an hơn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Chu tiểu thư kh cần lo lắng, chỉ là một số tiền nhỏ để đền bù tổn thất cho cô thôi, cô cứ nhận l , bằng kh lão tiên sinh sẽ bất an.” Đường Tư ở bên cạnh khuyên nhủ.
“Đúng vậy, Chu tiểu thư cứ nhận l là được.”
Chu Nặc do dự một lát thì nhận l tấm chi phiếu, con số 200 vạn được in to, khiến cô thực sự bối rối. Cũng may ngay sau đó, cửa phòng giải phẫu mở ra khiến cô giảm bớt xấu hổ, bác sĩ mổ chính cho Tần Kiền đang nói với Thạch Thành An về bệnh tình của Tần Kiền: “May mắn là Tần tiên sinh đưa tới kịp thời, giải phẫu tiến hành thuận lợi, nhưng trong thời gian ngắn sẽ kh thể lại được.”
Thạch Thành An mặt kh đổi sắc, gật đầu, “Kh , chỉ cần vẫn tốt là được.”
Bác sĩ mổ chính mời Thạch Thành An đến văn phòng nói chuyện, Chu Nặc nhân cơ hội này từ biệt, Đường Tư muốn đưa cô về cũng bị uyển chuyển cự tuyệt, một cô lái xe đến cửa tiệm gần đó ăn tối mới trở về Đỗ gia.
Biệt thự của Đỗ gia an tĩnh, giống như kh nào, cô lập tức trở lại phòng cho khách, bắt đầu thu dọn đồ đạc, ngày mai dọn luôn. Cô hiếm khi được vui vẻ như vậy, đồ đạc của cô vẫn còn nguyên, hai vali to một vali nhỏ nằm đúng ở vị trí mà cô đặt khi trước.
Cô để lại quần áo ngủ cùng một bộ để sáng mai mặc, nằm ở trên giường nghỉ ngơi một lát, lại nghĩ tới tờ chi phiếu mà Thạch lão tiên sinh đưa cho , l ra thử, 200 vạn vẫn là 200 vạn, nhưng cô tính để yên một chỗ, bởi vì tạm thời cô kh cần dùng đến số tiền này.
***
Ngày hôm sau dậy sớm, một nhà ba Đỗ gia đều ở đây, Chu Nặc ăn sáng cùng bọn họ xong thì nói về việc muốn dọn , Đỗ Hạo Vũ xung phong nhận việc: “Nặc Nặc, giúp em chuyển đồ nhé?”
“Chỉ là m cái vali thôi, em thể tự lái xe được.” Chu Nặc kh muốn một tí quan hệ nào với nam nhân của nữ chính, ngẫm lại tình tiết trong nguyên tác, cô chỉ muốn cách bọn họ thật xa.
“Còn khách khí với trai như vậy làm gì? Chờ lát nữa giúp em chuyển, quyết định vậy !”
Tưởng Yên Nhiên phụ họa: “Đúng vậy, một nhà kh cần khách khí với nhau như thế, Nặc nặc, con nhớ là thường xuyên về thăm mọi đ.”
“Con nhớ dì.” Chu Nặc nỗ lực khiến bản thân thật nghiêm túc, giáo viên lễ nghi từng nói với cô, cho dù ở chỗ nào thì cô cũng kh được để lộ cảm xúc của chính , cô vẫn luôn làm tốt ều đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.