Gả Cho Phản Diện Trọng Sinh
Chương 2:
Chu Nặc hoàn toàn kh biết gì về tình huống của Đỗ gia, cô căn bản kh ký ức của nguyên chủ, chỉ biết Đỗ gia nhận nuôi nguyên chủ, cho cô xuất ngoại, lễ tết chỉ gửi lì xì, ít khi th thật. Cũng đúng lúc, cô kh cần lo lắng việc kh ký ức của nguyên chủ tạo thành ảnh hưởng hay kh.
Cô l gương ra xem xét khuôn mặt, xác định kh tỳ vết gì, chờ đến khi xe vào biệt thự của Đỗ gia, Chu Nặc vừa thấp thỏm vừa tò mò xuống xe.
Biệt thự này vô cùng xa hoa khí phách, thể ra tài lực hùng hậu của Đỗ gia. làm vườn đang tu bổ cành lá ở vườn hoa cũng kh tò mò vị khách vừa đến, vô cùng lịch sự mà kh trộm.
Tài xế giúp Chu Nặc xách vali hành lý đến phòng khách, Chu Nặc để tùy . Trừ làm vườn thì vẫn chưa th được những khác, biệt thự to như vậy, khi an tĩnh còn chút quỷ dị.
Chu Nặc đứng ở trong phòng khách chờ một lát nhưng vẫn kh nào tới, đang muốn lên tiếng đặt câu hỏi thì bỗng nhiên một bảo mẫu tới từ sau lưng cô, đôi mắt tam giác kh chút d.a.o động, lãnh đạm nói: “Các chủ nhân đều kh ở nhà, Chu tiểu thư mời theo .”
Chu Nặc bị cái liếc mắt này của bà làm cho tim đập thình thịch, phong cách của biệt thự cũng càng ngày càng kỳ quái, chẳng lẽ là do cô bổ não quá nhiều ? Cô quay đầu lại, tài xế cùng Lưu Phi đều đã rời , cô đứng ngây ngốc trong căn biệt thự xa lạ, sau đó theo bảo mẫu lên tầng.
Bảo mẫu đặt vali nhỏ của cô trước cửa phòng cho khách, tiếp tục dùng th âm cứng nhắc nói: “M phu nhân đang ở bệnh viện chăm sóc lão tiên sinh, dặn cô trở về kh cần khách khí, nơi này là phòng của cô, cô cần cái gì thì thể nói với , họ Lâm.”
Chu Nặc thở ra một hơi, khách khí nói: “Cảm ơn dì Lâm.”
Dì Lâm xoay rời , Chu Nặc lè lưỡi đẩy cửa vào. Đỗ gia chuẩn bị cho cô một căn phòng cho khách trung quy trung củ, đơn giản sạch sẽ và kh hề nhân khí. Chu Nặc xoay đóng cửa lại, đặt vali hành lý vào góc tường, vẫn kh bu balo xuống, bên trong là những thứ gi tờ quan trọng của cô, nếu xuất hiện tình huống ngoài ý muốn thì còn thể mang bất cứ lúc nào.
(Trung quy trung củ: phù hợp quy củ, kh gì đặc biệt, thậm chí là tương đối cứng nhắc, câu nệ)
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cũng kh cô lòng lang dạ sói, mà là Đỗ gia thật sự kỳ quái. Nguyên chủ du học, Đỗ gia chi trả toàn bộ học phí cùng sinh hoạt phí, ở nước ngoài chuyên gia kiểm tra việc học cùng lễ nghi, của Đỗ gia khi đến Mỹ cũng sẽ gặp cô một lần, nhưng số lần gặp mặt trong sáu năm qua chỉ thể đếm trên đầu ngón tay, cô kh rõ Đỗ gia muốn nhận nuôi nguyên chủ là để làm gì.
Nhưng dù cô cũng được Đỗ gia nuôi lớn, về nước là do Đỗ gia cho phép, của Đỗ gia cũng kh hỏi ý kiến của cô, sau khi xác định thời gian bay thì trực tiếp cho Lưu Phi đưa cô , ấn tượng mà ba mẹ nuôi để lại cho cô chính là lạnh nhạt bá đạo.
Chu Nặc ngây ngốc ở trong phòng, nh đã giúp việc xách hai vali lớn của cô đến. Vì khá là nhàn rỗi, cô l quần áo thường xuyên mặc ra sắp xếp lại. Sắc trời nh đã tối sầm lại, bụng cô bắt đầu kêu, nhưng trong vali kh gì ăn, cơm trên máy bay cũng kh nuốt được, cô đang chờ đến khi về nước thể ăn một bữa no nê, hiện tại xem ra chỉ thể an tĩnh ngồi ở trong nhà, chờ ngày mai ra ngoài tìm cơ hội hưởng thụ mỹ thực của Tổ quốc.
Nhưng ngồi kh trong phòng cũng kh ổn lắm, Chu Nặc muốn ra ngoài xem thử đồ vật gì thể gợi nhớ ký ức trong quá khứ hay kh, lát nữa đối mặt với chủ nhân nơi này cũng sẽ kh quá xấu hổ, nhưng cô vừa mới ra khỏi cửa đã th dì Lâm lên tầng mời cô xuống ăn cơm tối.
“Dì Lâm, mọi đều chưa trở về, cháu ăn cơm trước như vậy kh thích hợp kh?” Chu Nặc kh kẻ ngốc kh hiểu đạo lý đối nhân xử thế, thân phần của cô ở Đỗ gia vô cùng xấu hổ, nếu tùy tiện ăn cơm trước, nhất định là kh tốt lắm.
Dì Lâm ngẩn ra một chút, thời gian, nói: “Tiên sinh cùng phu nhân kh nói khi nào mới về, nếu cô kh đói bụng thì thể ăn sau.”
Chu Nặc cùng bà xuống tầng uống cốc nước, vừa mới ra khỏi phòng bếp đã nghe th tiếng bước chân cùng nói chuyện truyền ra từ đại sảnh, cô cùng dì Lâm ra ngoài.
Chu Nặc biết cả hai ở trong phòng khách, là ba mẹ nuôi trên d nghĩa của cô, hai th cô thì đều bình tĩnh.
“Chú, dì, hai về ạ.” Ba mẹ nuôi kh cho phép Chu Nặc gọi bọn họ là ba mẹ nên cô vẫn luôn gọi như vậy.
Mẹ Đỗ, Tưởng Yên Nhiên, khí chất nhu hòa, nhỏ xinh đáng yêu, khi đối mặt với Chu Nặc lại nghiêm túc, nhàn nhạt gật đầu. Ba Đỗ, Đỗ Trọng khí chất nho nhã, trên mặt ta đeo một cặp kính mạ vàng, kh mập kh gầy, khi th Chu Nặc thì chút hoảng hốt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.