Gả Cho Phản Diện Trọng Sinh
Chương 30:
Tần Kiền ra sự kh tự nhiên của Chu Nặc, biết ều mà kh hỏi thêm cái gì, đã được tin tức mà muốn, còn tiếp tục làm khó một tiểu cô nương cũng kh thú vị.
“Nặc Nặc, em đừng sợ, kh ý gì khác, chỉ là muốn hiểu thêm về em một chút, dù thì còn chưa cảm giác chân thật rằng em là em gái của .”
nói chân tình thực lòng, Chu Nặc bán tín bán nghi nhưng kh nói được thành lời. thì cần cảm giác chân thật gì chứ? Chẳng lẽ và Hà Linh Lị kh thù kh oán à?
“Kh , cả, em biết là tốt bụng, chỉ là em kh gì để nói, thật kh thú vị.” Chu Nặc khách khí một câu, tỏ vẻ bản thân vô tội, khiến kh thể kh thể xuống mà cũng kh chỗ gì tốt.
Tần Kiền nhướng mày, lại nhắc nhở cô về tình hình c ty. Chỉ cần kh đắc tội m chủ kh đầu óc thì Chu Nặc ở c ty làm chỗ dựa, ngày tháng sẽ thực vui vẻ.
Khi bác Phương xách theo một đống đồ ăn trở về thì th hai đang trò chuyện vui vẻ với nhau trong phòng khách, đồng hồ một cái nói: “Ôi, Nặc Nặc tiểu thư, trên đường trở về thuận đường mua ít đồ ăn nên hơi trì hoãn thời gian, bây giờ sắp đến trưa , cô đừng vội, ở lại ăn một bữa cơm nhé?”
Chu Nặc còn chưa kịp trả lời, Tần Kiền đã gật đầu: “Tay nghề của bác Phương tốt, em ở lại nếm thử , m ngày nay kh ăn uống được gì, tay nghề của bác Phương cũng kh đất dụng võ.”
“... Được.” Chu Nặc kh hiểu vì một già một trẻ này lại nhiệt tình giữ cô ở lại ăn cơm như vậy.
Bác Phương chuẩn bị thi triển bản lĩnh thì lại ra khỏi phòng bếp hỏi món yêu thích cùng kh ăn được của Chu Nặc, Chu Nặc trả lời đầy đủ, thuận tiện đứng lên nói: “Bác Phương, để cháu giúp bác một tay, kh thì một bác cũng kh thể lo hết nhiều việc như vậy.”
“Kh , đã quen , chỉ là trong khoảng thời gian này, đại thiếu ở nhà một nhàm chán, Nặc Nặc tiểu thư nói chuyện với đại thiếu là được.”
Nhưng cô kh muốn nói chuyện với Tần Kiền nên mới l cớ mà.
Chu Nặc kh thể vào phòng bếp, nhưng cũng may Tần Kiền đã xoay vào thư phòng xử lý c việc, nói cô tự tham quan một chút, nhưng cô kh tham quan, mà chỉ ngoan ngoãn ngồi trên sô pha xem ện thoại. Kh bao nhiêu đồng nghiệp ở c ty tìm cô, dù thì cô vẫn còn là mới, giờ phút này còn ngồi trong nhà chủ. Tin n mới nhất trong ện thoại là của Tưởng Yên Nhiên, m câu hỏi đều là về tình hình gần đây của cô cùng Đỗ Hạo Vũ.
“Nặc Nặc, Lương Gia Ý kia thật kh thứ tốt đẹp gì, Hạo Vũ bị cô ta mê hoặc đến hoàn toàn một lòng với cô ta, dì thật sự sầu muốn c.h.ế.t.”
Lời này của bà ta là thật, nhưng trong mắt Chu Nặc mà nói, của Đỗ gia tự cho là khống chế được cô trong lòng bàn tay, khiến cô chơi trò hai nữ tr một nam, còn muốn cô tới làm đá kê chân. Đây rốt cuộc là do cô diễn hình tượng ngoan ngoãn quá tốt, hay là do Đỗ gia sự tin tưởng vào tình cảm thời niên thiếu của nguyên chủ?
Chu Nặc cho rằng, nếu kh lúc trước cô chủ động xin về nước, Đỗ gia lẽ sẽ kh nhất định ý định này, mà sẽ giữ cô lại vì mục đích khác.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lương Gia Ý trọng sinh nhất định là biết thân thế của hai , hiện tại cô chỉ tr mong đối phương thể nh chóng vạch trần chân tướng, đến lúc đó cô thể ve sầu thoát xác...
“Nặc Nặc tiểu thư, đại thiếu, ăn cơm thôi!” Bác Phương cực kỳ vui sướng mà bày một bàn đồ ăn, sau đó l cớ muốn xem phim truyền hình trong phòng mà bưng đồ ăn về phòng riêng.
Chu Nặc thật sự kh hiểu nổi, kh biết còn nghĩ rằng cô cùng Tần Kiền đang xem mắt, bác Phương làm mai mối đang tìm cơ hội cho hai ở chung đ? Chẳng lẽ hiện tại bác Phương kh biết bọn họ là em cùng cha khác mẹ?
“Bác Phương thích xem phim truyền hình, em kh cần để ý.” Tần Kiền còn thuận miệng giải thích một câu.
“Kh .”
Hai đều kh quá thích nói chuyện khi ăn cơm, bởi vì đối diện là Tần Kiền, trong lòng Chu Nặc vẫn tồn tại cảm giác áp lực nhất định, ăn chậm, nhưng Tần Kiền vẫn luôn kh bu đũa, cô đành ăn từ từ, bất tri bất giác cũng đã no.
“Thế nào?”
“Tay nghề của bác Phương đúng là tốt, đồ ăn vô cùng ngon.”
Tần Kiền hơi mỉm cười. Kiếp trước, ở trước mặt này chưa từng ngồi cùng bàn cơm với , càng kh ăn đồ mà bác Phương làm, bởi vì cô ta thích ăn bít tết, một ngày ba bữa đều theo kiểu Tây.
Chu Nặc mơ hồ cảm giác được ánh mắt này của , bỗng nhiên cảm giác quái dị: “ cả, em làm gì?”
“Kh gì, chỉ là nhớ tới một việc đã trôi qua lâu , kh liên quan tới em.” Oan đầu nợ chủ, đã kết luận hai kh một, cũng kh đang nằm mơ. phát hiện sự dị thường của Chu Nặc cũng sẽ kh vạch trần, huống chi cùng Chu Nặc của kiếp trước cũng kh cái gì đáng để nói.
Chu Nặc chủ động thu dọn bát đũa, Tần Kiền kh lại được, bác Phương lẽ thật sự đang xem phim truyền hình, khi bưng bát đũa ra thì bàn ăn đã được xử lý sạch sẽ , cười tủm tỉm, vừa xin lỗi vừa khen ngợi: “Thật ngại quá Nặc Nặc tiểu thư, cô thật là khéo léo, cô ở nước ngoài chỉ một thôi ?”
“Đúng vậy, chỉ là thuận tay thu dọn một chút thôi, kh việc gì.” Chu nặc cân nhắc, c việc đã xử lý xong, cơm cũng ăn , cô nên cáo từ thôi.
Tần Kiền đang ngồi ở trước bàn trà, trong tay cầm một cái ấm trà loại nhỏ, ngồi trên xe lăn, mặt mày yên lặng ềm tĩnh, vô cùng hấp dẫn ánh mắt khác, sau khi pha xong thì về phía Chu Nặc: “Muốn nếm thử kh?”
“... Được.” Chu Nặc ngồi xuống, nhận chén trà nhỏ đưa qua.
Chưa có bình luận nào cho chương này.