Gả Cho Phản Diện Trọng Sinh
Chương 36:
Tần Kiền cho Chu Nặc nghỉ phép thêm một ngày, hơn nữa vì là cuối tuần nên cô thể nghỉ ngơi liền ba ngày, cho nên sau khi bừng tỉnh khỏi cơn mơ, Chu Nặc cũng kh ngủ nữa. Khi cô kh ngủ thì sẽ bắt đầu suy nghĩ, nội mà Lương Gia Ý nhắc tới đã sống nương tựa với cô ta nhiều năm, chuyện này nhất định là đả kích với lớn lao với cụ. Kh còn con trai và con dâu, cháu gái yêu thương hơn hai mươi năm cũng kh ruột thịt.
Chu Nặc nhất định muốn vạch trần chân tướng, đối với cụ mà nói thì vẻ lạnh nhạt kh tình , nhưng Chu Nặc lại nghĩ rõ ràng. Sau này cụ dù thương ai thì cũng kh cả, trong nguyên tác, cụ dường như thất vọng với nguyên chủ, trước khi c.h.ế.t đã giao lại toàn bộ tài sản cho Lương Gia Ý.
Nhưng hiện tại còn chưa gì phát sinh, cô vì cái gì mà kh thể quang minh chính đại tìm lại thân chứ, còn về tiền, cô kh thiếu, cũng thể tự kiếm, quan trọng là thân phận này thì vẫn kiếm lại. Cô kh nợ Lương Gia Ý cái gì cả, kh thể bởi vì cô ta trọng sinh thì cô cúi đầu, những thứ thuộc về cô, nên tr thủ vì lợi ích của thì cô vẫn sẽ tr thủ!
Khi trời tờ mờ sáng, Chu Nặc dùng cặp mắt gấu trúc ngồi dậy, sau khi rửa mặt xong thì đến phòng bếp làm cho một bữa sáng phong phú, khiến bản thân vui vẻ là kỹ năng cơ bản của Chu Nặc.
Ăn sáng xong, Chu Nặc chuẩn bị gặp nội của Lương Gia Ý, hay nói chính xác là nội của cô.
...
Ông nội Lương ở một , Lương Gia Ý sau khi tốt nghiệp đại học đã chuyển ra ngoài sống một , nhưng vẫn thường xuyên trở về thăm cụ. Ông ở trong một tiểu khu vài , m chục năm qua chưa hề chuyển , khu phố này khá cũ, hoàn cảnh cũng kém, nhưng thực sự náo nhiệt.
Chu Nặc từng ều tra địa chỉ của nội Lương, nhưng khi tới dưới tiểu khu thì bỗng nhiên do dự. Cô kh biết hôm nay nên gặp cụ kh, nhưng đã nói là sẽ cho Lương Gia Ý một ít thời gian , vẫn là để đối phương lên tiếng trước .
Cô th nội Lương, Lương Thế Phong đang ngồi dưới bóng cây chơi cờ cùng khác. Vì để tránh nhận nhầm, cô l ảnh chụp đã tra từ trước ra, xác nhận cụ đang cười ha hả kia là Lương Thế Phong, cô lẳng lặng đứng một bên mà trong chốc lát, giống như đang đợi , một bà cụ qua còn tò mò mà cô một cái.
“Cô nương, đợi ?”
“Đúng vậy.”
ở trong khu này đều tuổi, nhưng cũng trẻ tuổi, bà cụ đầu bạc trắng cười dịu dàng, cầm cái rổ đồ ăn chậm rãi mà vào trong nhà , vừa vừa nghĩ, một tiểu cô nương xinh đẹp như vậy kh biết là đang đợi nam hài t.ử nhà nào, thật là phúc khí.
Lương Thế Phong đang đ.á.n.h cờ cũng theo bản năng mà ngẩng đầu lên thử một cái, đối diện với nữ hài t.ử mặc váy dài này, lại cúi đầu bàn cờ, chỉ là trong lòng một suy nghĩ, cô nương này thật quen mắt, dường như đã từng gặp nhau ở đâu .
Chu Nặc định trước, ngoài cửa tiểu khu này trạm xe bus, khi tới cô gọi xe, khi rời vừa vặn xe bus, cô liền tùy ý dạo một chút.
...
Lương Gia Ý chỉ th khuôn mặt cô chợt lướt ngang qua cổng tiểu khu, cô quen thuộc với khuôn mặt của Chu Nặc, liếc mắt một cái là nhận ra ngay.
Chu Nặc tới đây sớm như vậy để làm gì?
Chu Nặc thực sự kh giống với kiếp trước, nhưng cô lại kh thể nói chính xác là chỗ nào kh đúng.
“Nhất Nhất về à!” M lớn th Lương Gia Ý ở cửa thì đều thân thiện chào hỏi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lương Gia Ý l lại tinh thần mà chào hỏi, còn cho cháu trai của một cái kẹo, chờ sau khi hàn huyên xong thì đã kh còn th bóng dáng của Chu Nặc nữa. Cô hít sâu một hơi, tâm lý kh yên mà về nhà.
...
“Nhất Nhất, m ngày nay con như thế nào? Ông th con gầy đ.” Lương Thế Phong lải nhải đầy quan tâm.
Lương Gia Ý nhắm mắt, nói lời đã chuẩn bị cả một đêm ra khỏi miệng: “Ông nội, hôm nay con tới là vì muốn nói với một chuyện. Con, con khả năng kh con ruột của ba mẹ, tuần sau chúng ta tìm thời gian làm xét nghiệm DNA nhé?”
Lương Thế Phong ngây : “Con nói cái gì?”
Lương Gia Ý lặp lại một lần, Lương Thế Phong trì hoãn trong chốc lát, cẩn thận hỏi cô là chuyện gì, nhưng trong đầu lại đột nhiên hiện lên hình ảnh của nữ hài ở dưới tầng. Ông nhớ ra vì lại th cô nương kia quen mắt, bởi vì đối phương giống con dâu, đôi mắt còn y hệt con trai dã c.h.ế.t của .
***
Chu Nặc bắt hai lần xe bus, tới trung tâm thành phố. Cô xuống xe trước một trung tâm thương mại, xách một cái túi nhỏ vào, hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, mua đồ quét thẻ kh hề tiếc tay, m nhân viên bán hàng bên cạnh cô đều cười tủm tỉm.
Khi ra khỏi trung tâm thương mại, hai bên tay cô đều túi, dễ hấp dẫn ánh mắt của khác, thậm chí m nam hai t.ử còn chạy đến hỏi cần giúp kh.
Chu Nặc trực tiếp gọi xe rời , trên đường, cô tinh thử tiền trong thẻ. Trừ bỏ 200 vạn mà Thạch lão tiên sinh đưa cho cô thay lời cảm tạ thì vẫn còn 70 vạn, cô tính mua một cái xe mười m vạn để khỏi bộ, số tiền còn lại thì cứ giữ để phòng bị cho bất kỳ tình huống nào.
Tài xế taxi là một nói nhiều, dọc đường nhắc tới nhiều đề tài. Chu Nặc nói chuyện với ta mà thực xấu hổ, sau khi xuống xe lại càng kiên định với quyết tâm mua xe của .
Chu Nặc từ trước đến nay là thuộc phái hành động, quyết định cuối tuần mua xe, nhưng lúc chạng vạng vừa tắm xong thì đã nhận được ện thoại, là Lương Gia Ý gọi tới.
“Ông nội đã đồng ý , chúng ta... Khi nào làm xét nghiệm DNA?”
“Thứ hai .” Cơ quan giám định cũng thời gian làm việc cố định, cô chỉ thể chọn thời gian gần nhất, nhưng còn xin nghỉ với Tần Kiền.
Lương Gia Ý nói được, nh đã cúp ện thoại.
Chu Nặc thử thăm dò mà gửi một tin n xin nghỉ cho Tần Kiền.
Cô nghĩ đến giấc mơ đêm qua mà lạnh cả sống lưng, vì cái gì mà cô lại mơ như vậy chứ. Tuy rằng bây giờ cô thực sự lẻ loi mà đối kháng với hai nhà hào môn, nhưng nếu nghĩ kỹ thì làm gì còn liên quan tới cô nữa? Tuy rằng thân thế thực sự thảm, nhưng Chu Nặc kh hề cảm th bản thân đáng thương, chỉ đáng tiếc là nguyên chủ kh thể sống sót qua những ngày tháng khó khăn nhất.
Sáu năm kia cô còn kiên trì được, về sau sống vui sướng một chút là được .
Tuy rằng, Chu Nặc cảm th thân thế hiện tại của cô còn phù hợp thiết lập nữ chính ngược văn hơn cả Lương Gia Ý...
Chưa có bình luận nào cho chương này.