Gả Cho Phản Diện Trọng Sinh
Chương 55:
Lương Gia Ý lặng lẽ quan sát biểu tình của Chu Nặc, một đời này xảy ra nhiều thay đổi, cô hoài nghi là do chính gây ra hiệu ứng cánh bướm, bằng kh thì kh lý do đủ thuyết phục chính về việc Chu Nặc biến hóa. Lúc này Chu Nặc cười kh khách, một chút cũng kh ra bộ dáng kiêu căng của kiếp trước.
Khi nhân viên phục vụ tới thì th hai này đứng ở một bên, ôn tồn nhắc nhở: “Hai vị là?”
Đỗ Hạo Vũ cùng Lương Gia Ý đứng ở bên cạnh, nhân viên phục vụ đặt đồ ăn lên bàn, sau đó nho nhã lễ độ rời . Tần Kiền hai kia, chung quy là kh muốn bọn họ qu rầy hứng thú dùng cơm của chính , “Hai còn chuyện gì kh? Nếu kh việc gì thì dùng cơm .”
“Được được, Tần đại ca.”
Bọn họ nắm tay rời , Chu Nặc cúi đầu bắt đầu cắt bò bít tết. Cô thích cắt hết bít tết lại chậm rì rì ăn, nhưng động tác của Tần Kiền nh hơn cô, đẩy đĩa thịt đã được cắt xong đến trước mặt cô: “Kh em đói bụng à, ăn cái này trước .”
Chu Nặc biết nghe lời, dù thì cũng kh gì kh tốt.
Cô ăn nhàn nhã vui sướng, Tần Kiền còn đang cắt thịt bò, bỗng nhiên mở miệng hỏi: “... Đối với chuyện của bọn họ, cái gì kh?”
Tần Kiền ngẩng đầu cô một cái, hỏi ngược lại: “ nên ý kiến gì ? Kh Tần gia thiếu Đỗ gia một đứa con gái à, vòng vòng lại, còn kh vẫn l lại được ?”
Hình như cũng kh sai, nhưng mà hiện tại Tần gia muốn đưa con gái qua, Đỗ gia còn kh nhất định sẽ nhận. Chu Nặc vô cùng vui vẻ khi khác gặp họa, nhớ tới m thứ của nguyên chủ với Đỗ Hạo Vũ, lại hỏi: “ đã từng nghe nói đến một lời đồn chưa?”
“Lời đồn gì?”
“Chính là chuyện em trước kia đặc biệt thích Đỗ Hạo Vũ, Đỗ gia còn vì chuyện này mà đưa em ra nước ngoài.” Chu Nặc sở dĩ nhắc tới chuyện này là vì kh muốn hiểu lầm gì, ân oán tình thù của hai nhà Tần Đỗ đã từ lâu, nếu cô muốn ở bên Tần Kiền thì nhất định đối mặt. Huống chi cô sở dĩ suy xét đến việc ở bên Tần Kiền, cũng là một ít tâm tư riêng, chỉ là sẽ kh để chút tâm tư này ảnh hưởng đến sự lựa chọn về mặt tình cảm.
Ánh mắt của Tần Kiền trầm xuống, thể kh biết chứ, kiếp trước vẫn luôn th ánh mắt si mê Đỗ Hạo Vũ của Chu Nặc. Cô nói như vậy là vì cái gì?
Chu Nặc đưa miếng bò bít tết vào trong miệng, ý cười vừa dần dần tiêu tan, khi nói chuyện thì chằm chằm mặt bàn, kh cô: “Kh biết rõ lắm.”
“ kh vui à?”
“Đúng vậy.”
“Vì ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tần Kiền bu d.a.o nĩa, hít sâu một hơi, bất đắc dĩ nói: “Nặc Nặc, là một nam nhân bình thường đang thích em, biết em thích khác thể vui vẻ nổi, kh đang giận em, chỉ là kh vui thôi.”
Chu Nặc chống cằm, cẩn thận quan sát biểu tình của , cuối cùng vẫn muốn giải quyết phần nghiệt duyên này. Vô luận như thế nào, cô bày tỏ thành ý của với Tần Kiền, dù là tin hay kh, ngày sau cô cũng kh muốn giải thích lại.
“Lúc trước em thích , nhưng mà sau khi ra nước ngoài, em đã tự sát một lần, sau khi được cứu về thì kh còn thích nữa, nhưng một ít biết chuyện em từng thích . Em nói cho nghe kh là muốn tha thứ, chỉ là muốn nói với về chuyện này, miễn cho về sau gây ra hiểu lầm.” Giống như na nữ chính nguyên tác hiểu lầm tới hiểu lầm lui, cô thật sự kh khả năng biểu diễn cái cốt truyện như vậy, nếu thể an an ổn ổn yêu đương thì thôi, còn nếu lao tâm khổ tứ vì tình yêu thì kh bằng vui vẻ tiêu sái một .
Tần Kiền nghe lời cô nói xong thì kh hiểu lại vui vẻ hơn, rũ mắt suy nghĩ một lát, thản nhiên nói: “Em nghiêm túc với , đương nhiên là thích.”
Chỉ là, kh thể nào thẳng t về chuyện kiếp trước. Nếu Nặc Nặc ở trước mặt kh cùng một với Chu Nặc ở kiếp trước, cô hẳn là cũng kh muốn bản thân từng ngu ngốc đến trình độ nào đâu nhỉ?
Tần Kiền chủ động đổi đề tài. Tết âm lịch sẽ ở cùng với Thạch Thành An nên cũng thuận tiện hỏi sắp xếp của Chu Nặc.
“Em sẽ ở cùng với nội, đây là lần đầu tiên ở cùng nhau ăn Tết, ở cùng cụ, làm vui vẻ một chút.” Chu Nặc chỉ hy vọng Lương Thế Phong thể thả lỏng một chút, vui vẻ an nhiên lúc tuổi già là được , m chuyện khác đều kh cần nhọc lòng.
“Vậy, Tết năm nay đâu chúc Tết cho em?”
Chu Nặc uống một ngụm nước trái cây cho đỡ sợ: “ chúc Tết em, em kh nhận nổi... Nhưng mà đến lúc đó thể tới nhà nội ngồi một chút, nếu thời gian.”
Tần Kiền lập tức đồng ý, nụ cười đậm hơn.
Chu Nặc suy nghĩ một chút xem đến lúc đó giải thích với nội như thế nào về thân phận của Tần Kiền. Đoạn yêu hận tình thù này, vô tội nhất chính là Lương gia.
...
Sau khi bữa cơm kết thúc, Chu Nặc cùng Tần Kiền cùng nhau rời , Đỗ Hạo Vũ cùng Lương Gia Ý chỉ th bóng dáng của bọn họ. Đỗ Hạo Vũ cuối cùng cũng hỏi ra nghi vấn trong lòng: “Nặc Nặc cùng cả của em ở bên nhau ?”
Lương Gia Ý lắc đầu: “Em cũng kh biết, thể là vậy.”
Còn thật tình hay giả ý thì ai mà biết được, Tần Kiền vẫn luôn là thâm sâu khó lường, Chu Nặc ở trong tay ta thì tự cầu phúc .
Chưa có bình luận nào cho chương này.